Trong lòng Trương Tiểu Oản vẫn lo lắng hai cha con kia nên vẫn luôn căng thẳng, lúc này nàng nghe thấy Hoài Mộ dựa vào người nàng khóc thật sự thương tâm thì nàng không khỏi cứng họng. Lòng nàng lúc này mới coi như dễ chịu một chút, vì thế nàng ôm lấy Hoài Mộ mà chọc hắn cười.
Đợi đến giờ ngọ Trương Tiểu Oản vội kêu phòng bếp làm cơm, lại bảo Thính quản gia đi tiền viện gọi hai cha con kia tới ăn cơm trưa, nói rằng Hoài Mộ đang đợi cha và anh cùng về ăn cơm.
Thính quản gia chắp tay cười đáp lời rồi đi tiền viện gọi người. Không bao lâu sau Uông Vĩnh Chiêu đã mang Hoài Thiện tới.
Uông Vĩnh Chiêu thì nguyên vẹn, nhưng đứa con trai cả lớn lên giống hệt hắn, thân hình cũng sắp cao bằng hắn lại mặt sưng như bánh bao. Mặt hắn vừa sưng, miệng còn có vết bầm tím. Cái này khiến Trương Tiểu Oản không tự chủ được mà giật mí mắt. Hoài Mộ thì sợ tới mức mãi một lúc sau hắn mới há mồm gọi anh.
Trương Tiểu Oản thấy Hoài Thiện ngồi xuống, đôi mắt tủi thân nhìn nàng thì nàng mới nhẹ nhàng thở ra sau đó yên tâm đưa Hoài Mộ cho Uông Vĩnh Chiêu ôm. Nàng ôn nhu nói với hắn, “Ngài ôm Hoài Mộ một lát, ta đi vào bếp xào thêm hai món cho mọi người.”
“Không cần, để nhà bếp bưng đồ ăn họ làm lên.”
“Trong phòng bếp còn có canh trứng ta nấu cho ngài và Hoài Mộ. Để ta đi lấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


