Tinh thần Tiểu Lão Hổ sa sút thật sự. Một đêm này Trương Tiểu Oản đã nói chuyện với hắn, sau khi biết được chân tướng nàng cũng hoàn toàn không ngủ được.
Qua mấy ngày Uông Vĩnh Chiêu thấy sắc mặt nàng không tốt thì muốn đi đánh Uông Hoài Thiện vì lắm miệng. Trương Tiểu Oản thấy thế thì vội ngăn cản hắn, ở ngay trước mặt hắn nàng viết tin cho Tiểu Bảo và Hồ Cửu Đao.
Không đến hai ngày Trương Tiểu Bảo cùng Trương Tiểu Đệ tới. Hồ Cửu Đao cũng mang theo người của Hồ gia thôn tới, trong đó có cả đám anh vợ của Tiểu Đệ. Trương Tiểu Oản vốn chỉ gọi anh cả nhà họ nhưng cả bốn anh em cuối cùng đều tới.
Ở nhà chính Trương Tiểu Oản không khách khí với bọn họ, thấy người đều đã đủ nàng mới ôn nhu mở miệng nói: “Hôm nay gọi mọi người tới là muốn làm phiền các vị một chút chuyện.”
“Ngài nói đi.” Mấy người của Hồ gia thôn lúc này đều đứng lên nói với nàng.
Trương Tiểu Oản thấy thần sắc của bọn họ thì cũng biết ý của những người này, cũng biết bọn họ ít nhiều cũng có thể dựa vào được. Lúc Thính quản gia lại tới báo trong viện đã cho hạ nhân lui hết thì nàng mới mở miệng, “Mọi người ở đây đều có nhiều hiểu biết, chuyện ngoài ruộng, trong vườn hay săn thú ta biết các ngươi đều là những người giỏi nhất. Nhiều năm trước một mình ta vào trong kinh thành đã nghe Hoài Thiện nói không ít chuyện, nghe nói trong ranh giới vạn dặm có chút đồ lặt vặt mà chỗ chúng ta có để ăn nhưng nơi khác lại không chạm vào. Lương thực tốt như thế lại không ai ăn thật lãng phí. Các ngươi đều là người từng ra ngoài làm buôn bán, hiểu biết so với người thường hẳn cũng nhiều……”
Trong những người ngồi đây chỉ có anh em họ Trương là ẩn ẩn biết nàng muốn nói gì. Đám Hồ Cửu Đaothì hoàn toàn không hiểu mà nhìn nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


