Giang Tiểu Sơn ôm quyền, vội vàng lui ra.
“Trên người hắn không bị thương.” Thấy nàng giống như thương tâm muốn chết, Uông Vĩnh Chiêu không nhịn được duỗi tay qua vuốt ve mặt nàng.
Ở trong lòng bàn tay hắn, Trương Tiểu Oản nhẹ lắc đầu nhưng vẫn chảy nước mắt, “Nếu hắn vẫn không hiểu chuyện như thế thì kể cả ngài có giúp đỡ cũng không bảo hộ được hắn cả đời.”
Nước mắt nóng bỏng vẫn chảy xuống, nàng hít một hơi thật sâu rồi mới đứng thẳng người miễn cưỡng cười với Uông Vĩnh Chiêu nói, “Ngài yên tâm đi làm việc, ta đi dặn gã sai vặt và bọn nha đầu làm việc.”
Uông Vĩnh Chiêu mới vừa về nên còn nhiều việc gấp phải xử lý. Lúc hắn duỗi tay cọ qua nước mắt của nàng thì cẩn thận nhìn nàng sau đó mới buông lỏng tay ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



