"..." Tất cả mọi người đều nhìn cô. Nhân viên gan dạ nhất team chính là đây.
Cô cười mỉm, không cần cảm ơn đâu.
Là tôi có lỗi với mọi người. Cuối cùng cô vẫn đứng về phía sếp.
Bí mật vốn chỉ là bí mật, nhưng khi bị sếp biết thì nó sẽ trở thành quả bom hẹn giờ.
Trần Dực nhìn cô mặt đỏ bừng, chăm chú nướng thịt bò, vẻ mặt thành kính, không nhịn được mỉm cười.
"Ồ, được rồi."
Đồng nghiệp nam lần đầu được Trần Dực khen ngợi bỗng trở nên hăng hái.
Anh ta đứng dậy nâng ly. "Trần tổng, cảm ơn anh hôm nay đã mời cơm, tốn kém quá."
Trần Dực nhìn cốc trà của mình toàn nước lọc do Từ Hướng Nhĩ rót, uống cạn rồi lấy chai bia của cô rót đầy cốc.
Từ Hướng Nhĩ cau mày, sao lại rót bia của cô chứ, tự mở chai mới không được sao?
Cánh tay gân guốc của Trần Dực lướt qua trước mặt cô, cụng ly với đồng nghiệp nam. Bên tai cô vang lên giọng nói hiếm hoi không còn trầm lắng của anh: "Không tốn kém."
Trong không khí nồng nặc mùi thịt nướng và thì là, mùi hương của anh vẫn không thể lẫn vào đâu được.
Không biết có phải do khói mờ ảo hay do mọi người đều đang ngà ngà say, cảm giác Trần Dực hôm nay không hề nghiêm nghị lạnh lùng như thường ngày.
"Trần tổng, hóa ra anh cũng dễ gần đấy chứ."
Không biết ai đó buột miệng nói ra câu này, khiến Trần Dực hơi sững người, rồi khẽ cười. "Trước đây tôi hơi nghiêm khắc với mọi người, mong mọi người đừng để bụng, sau này… thông cảm cho nhau."
Hừ.
Người đàn ông này giả tạo quá.
Vì anh đã bắt đầu uống rượu nên những người đàn ông trong phòng không tha cho anh, liên tục đến mời rượu. Anh nở nụ cười hiếm thấy.
Tên đại ma vương bỗng hóa thành người thường, ai nấy đều không khỏi tò mò.
Sau khi tất cả đồng nghiệp nam đã mời rượu, không biết Trần Dực đã uống bao nhiêu cốc. Bia của Từ Hướng Nhĩ cũng đã cạn. Cô bĩu môi, giơ tay lên. "Phục vụ, cho tôi thêm một chai nữa."
Không biết từ lúc nào, cô đã tháo kẹp tóc cá mập, mái tóc xoăn nhẹ, gương mặt ửng hồng càng thêm sinh động đáng yêu.
Trần Dực nhân lúc mọi người không chú ý, kéo tay cô xuống, nhỏ giọng khuyên: "Uống ít thôi."
"Không muốn, bây giờ là giờ tan sở." Cô gỡ tay anh ra, vẫy tay gọi phục vụ. "Ở đây thêm một két bia nữa."
Mọi người uống đến gần chín giờ mới lục tục ra về.
Đứng trước cửa quán nướng, có người được người nhà đến đón, có người vội vã ra bến tàu điện ngầm.
"Trần tổng, tạm biệt."
Nhiều người cúi đầu chào tạm biệt Trần Dực trước khi rời đi.
Từ Hướng Nhĩ đứng dưới gốc cây, nhìn những cánh hoa anh đào rơi xuống không ngừng, há miệng đón những cánh hoa.
Không đón được cánh nào, cô hơi bực bội.
Chỉ còn lại một mình cô, Trần Dực quay lại hỏi: "Cô về bằng gì?"
"Tôi đi xe buýt." Hôm nay cô muốn ngắm hoa ven đường nên không muốn đi tàu điện ngầm.
Từ Hướng Nhĩ loạng choạng bước đi, định sang bến xe buýt đối diện thì bị anh chặn lại. "Tôi đưa cô về."
"Không cần đâu, Trần tổng." Cô không muốn bị đồng nghiệp bắt gặp.
"Tôi đưa cô về."
Trần Dực đã gọi lái xe thay, sắp đến nơi rồi. Anh kéo Từ Hướng Nhĩ ra chỗ đậu xe chờ đợi.
Hình như gần đó có cây liễu.
Lại có bụi liễu bay, Từ Hướng Nhĩ hắt hơi mấy cái.
Cô dụi mũi. "Ghét quá."
"Gì cơ?" Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi vo ve, khó mà nghe rõ.
Trần Dực hơi cúi người, đến gần mặt cô, có thể nhìn rõ cả lớp lông tơ trên da, yết hầu anh chuyển động, quay mặt đi. "Cô nói gì?"
"Tôi nói ghét anh." Từ Hướng Nhĩ đá viên sỏi bên cạnh, cúi gằm mặt hờn dỗi.
Trần Dực nhìn người trước mặt, chóp mũi cô đỏ ửng, "Tại sao?"
"Vì anh biết bí mật của tôi."
"Cô nói bí mật biến thành hải ly ấy hả?"
"Đừng nói ra! Lỡ bị người ta phát hiện thì sao?!" Từ Hướng Nhĩ đưa tay bịt miệng anh, dáo dác nhìn quanh, đáy mắt chất chứa nỗi hoang mang thuần khiết, "Tôi không muốn bị bắt vào phòng thí nghiệm đâu, đáng sợ lắm."
Tài xế đợi sẵn ở đằng xa đã chào anh, anh cùng Từ Hướng Nhĩ ngồi vào ghế sau.
Nói địa điểm đến cho tài xế xong, Trần Dực quay sang nhìn người bên cạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









