Quán thịt nướng xôm tụ như ấm nước sắp sôi, hơi nóng phả ra ngùn ngụt như muốn xô tung cả nắp. Ngoài cửa sổ, những cánh anh đào cuối xuân vẫn rơi lả tả. Dòng người qua lại chậm rãi, thong dong như một thước phim nghệ thuật dịu dàng cho đêm xuân.
Từ nãy đến giờ, ánh mắt Từ Hướng Nhĩ cứ hướng về phía cửa ra vào.
Mỗi lần có người bước vào, nếu không phải Trần Dực, đôi mắt hạnh của cô lại chùng xuống đầy thất vọng. Kẹp tóc cá mập trên mái tóc cô cũng theo nhịp ngẩng lên hạ xuống mà lắc lư như cành liễu rủ xuống mặt nước.
Cuối cùng, một người đàn ông mặc sơ mi đen và quần tây, sải bước dài tiến vào quán. Anh đứng ở cửa nhìn quanh, sau khi xác định được vị trí của Từ Hướng Nhĩ liền bước thẳng đến chỗ cô.
Vừa thấy Trần Dực, Từ Hướng Nhĩ vội vẫy tay ra hiệu. Các đồng nghiệp bên cạnh ngạc nhiên nhìn cô. Bàn tay đang giơ lên của cô khựng lại giữa chừng, ngượng ngùng hạ xuống rồi đưa lên xoa xoa chóp mũi.
Anh đến ngồi cạnh cô, thoang thoảng hương gỗ đàn hương.
Có lẽ do quán nướng nóng nực, anh cởi hai cúc áo sơ mi, để lộ xương quai xanh quyến rũ.
Khi anh xắn tay áo, một cánh hoa anh đào rơi xuống từ trên người anh.
Từ Hướng Nhĩ nhìn cánh hoa nằm lặng yên bên chân mình, vô thức nắm chặt lá tía tô trong tay rồi dời mắt đi chỗ khác.
Đồng nghiệp ngồi cùng bàn im bặt, ngượng ngùng nhìn anh không nói gì.
Không khí có chút kỳ lạ.
"Thịt sắp chín rồi, mọi người ăn đi." Từ Hướng Nhĩ gắp vài miếng thịt cho Chu Huệ rồi lại gắp thêm vài miếng đã chín cho Trần Dực. "Trần tổng, anh ăn đi, nước chấm em đã pha sẵn cho anh rồi."
Mọi người trố mắt nhìn cô, vẻ mặt không thể tin nổi. Tuy là “bạn gái tin đồn”, nhưng đó chỉ là lời nói đùa sau lưng, trước mặt Trần Dực, chẳng ai dám làm càn.
Vậy mà Từ Hướng Nhĩ dám gắp thịt cho anh ta?
"Ừm." Trần Dực khẽ cười, liếc nhìn mọi người. Bàn bên cạnh cũng có đồng nghiệp nhìn sang. Anh cụp mắt xuống, lạnh nhạt lên tiếng: "Nhìn tôi làm gì, không ăn à?"
"À à, ăn ăn, mọi người ăn đi." Một đồng nghiệp nam lên tiếng, các bàn khác cũng bắt đầu trở lại nhộn nhịp.
Chỉ có bàn của Từ Hướng Nhĩ vẫn im lặng như một hòn đảo bị cô lập.
Cô nhún vai rồi tiếp tục uống bia lạnh.
Sau giờ làm, Từ Hướng Nhĩ thích uống bia để thư giãn. Cảm giác như từng thớ xương cốt đều sảng khoái.
Cô mải mê uống bia, chẳng buồn quan tâm đến thỏa thuận với Trần Dực, cũng chẳng muốn để ý đến anh ta.
Nhưng nhìn Trần Dực ngồi im lặng bên cạnh, sự ngượng ngùng cứ hiện rõ mồn một.
Những người xung quanh cũng cảm thấy không thoải mái.
Từ Hướng Nhĩ vẫn không đành lòng. Cô nhắm mắt, cúi đầu nhắn tin cho anh:
Chu Huệ ngả người ra sau, nháy mắt với Từ Hướng Nhĩ.
Anh ta định làm gì vậy? Chẳng lẽ chúng ta sẽ bị sa thải hết sao?
Đúng là thành kiến, thành kiến trắng trợn.
Từ Hướng Nhĩ bỗng thấy anh ta có chút đáng thương.
Trần Dực cắt thịt ba chỉ, không biết có phải do thao tác không quen hay không mà cứ mãi không cắt đứt, trông rất khó khăn.
Mãi mới cắt xong được một miếng.
"Cái đó… Trần tổng, hay là để tôi làm cho." Một đồng nghiệp nam không chịu nổi cảnh anh vụng về, liền lên tiếng ngăn lại.
"Không sao, tôi nướng cho mọi người."
Ban đầu Từ Hướng Nhĩ còn tưởng mọi người làm quá lên, cho đến khi cô cắn một miếng thịt nướng cháy, mới nhận ra Trần Dực đã phá hỏng cả đĩa thịt bò hảo hạng này.
Từ Hướng Nhĩ ngước mắt lên, thấy vẻ mặt của mọi người cũng khó nói nên lời.
"... Cái đó, Trần tổng, hay là anh đừng nướng nữa, chúng tôi áp lực lắm." Đồng nghiệp nam nói nhiều kia không nhịn được, dũng cảm lên tiếng. Cả bàn đều nhìn anh ta với ánh mắt đầy hy vọng.
"Sao lại áp lực?" Trần Dực ngạc nhiên, đặt kéo xuống, chợt nhớ ra anh ta là ai. "Mà, mấy hôm nay phương án của cậu làm..."
Từ Hướng Nhĩ đang định uống bia thì khựng lại, đá anh ta một cái dưới gầm bàn.
Anh liếc nhìn cô, suy nghĩ hai giây. "Làm tốt lắm, tiếp… tiếp tục phát huy."
"Ăn cơm thì đừng nói chuyện công việc, Trần tổng." Từ Hướng Nhĩ lấy kẹp từ tay anh. "Anh đừng nướng nữa, cháy hết rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









