Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn Gái Hải Ly Hôm Nay Lại Tăng Ca Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Cô hình như vẫn còn chìm trong bất an, anh liếc nhìn tài xế.

Trần Dực nhớ Từ Hướng Nhĩ từng nói, cảm xúc sẽ khiến cô biến thành hải ly.

Anh xoa xoa mặt đồng hồ, cố gắng chuyển chủ đề.

"Từ Hướng Nhĩ, hôm nay tôi thể hiện được chứ? Chắc họ cũng gần gũi với tôi hơn rồi nhỉ?"

Nghe vậy, Từ Hướng Nhĩ ngồi thẳng dậy, gió từ cửa sổ xe thổi tung mái tóc cô, vài sợi bay đến lướt qua mặt anh.

"Không tốt lắm."

"Không tốt chỗ nào?" Trần Dực đưa tay muốn vén tóc cho cô, tay giơ ra giữa không trung, khựng lại một chút rồi rụt về.

Từ Hướng Nhĩ cúi đầu, tự mình bẻ ngón tay phân tích rất nghiêm túc: "Thứ nhất, anh không nên mặc vest đi, mọi người sẽ cảm thấy có khoảng cách, cứ như đang đi làm ấy. Thứ hai là anh lại muốn nói chuyện công việc, đi ăn mà nói chuyện công việc là tối kỵ, không ai vui vẻ được đâu! Rồi, rồi anh nói chuyện mặt cứ nghiêm nghị, anh nên cười nhiều hơn chứ. Còn nữa, còn nữa, người anh thơm quá, thơm nồng nặc, ngửi mà thấy khó chịu."

"?" Trần Dực chỉ hỏi bâng quơ, cô lại thao thao bất tuyệt, anh ngửa đầu, thở dài bất lực, "Tôi thể hiện tệ đến thế à?"

Giọng nói rất nhẹ, như tuyết trên cành thông rơi xuống xào xạc.

"Không sao đâu, đừng buồn quá, cố gắng lên." Từ Hướng Nhĩ vỗ vai anh, thở dài, "Thật ra anh cũng khá tốt rồi, hiếm có sếp nào làm như anh, dù là để mọi người không nghỉ việc… nhưng anh đã rất tốt rồi, sẽ ngày càng tốt hơn, đừng nản."

Còn bắt chước cả cách nói chuyện của anh nữa.

Trần Dực vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, nghiêng đầu nhìn cô, bàn tay vẫn đặt trên vai mình chưa rút lại, một đoạn cánh tay nhỏ nhắn trắng nõn lộ ra, anh ngước mắt thấy khuôn mặt ửng đỏ của Từ Hướng Nhĩ, ánh mắt không mấy tỉnh táo, anh cụp mắt xuống, nhớ lại lời bác sĩ tâm lý của mình.

Bác sĩ nói, hãy nắm bắt lấy tia hy vọng ấy.

Nếu thực sự muốn quên đi nỗi đau, sống như người bình thường, hãy đến gần hơn với những người sống động, để trái tim được sưởi ấm.

Liệu người trước mắt có phải là lựa chọn đó không?

"Ừ, sẽ ngày càng tốt hơn." Trần Dực muốn cô ngồi cho vững, nhưng cô lại gục đầu lên vai anh, miệng vẫn còn lẩm bẩm.

"Không muốn… làm đề án nữa…"

Nhưng lúc này, hơi thở ấm áp của Từ Hướng Nhĩ phả vào cổ anh, khiến anh có chút bối rối, siết chặt nắm đấm, liên tục nuốt nước bọt.

Ngày nghỉ lễ đầu tiên, Từ Hướng Nhĩ bị đánh thức bởi tiếng khoan điện chói tai bên ngoài.

Đầu óc sau cơn say như bị mũi khoan xuyên qua, đau nhức vô cùng.

Tại sao ngày nghỉ đầu tiên lại hành hạ cô thế này?

Cô lê bước vào bếp, nhìn ấm nước trống không, liền đun nước trước, sau đó kéo rèm cửa ban công. Qua những khóm cây xanh thưa thớt, cô thấy công nhân đang sửa chữa mặt đường.

À, hóa ra vẫn có người không được nghỉ lễ. Cô bỗng dưng không còn cáu kỉnh nữa, lủi thủi quay về phòng.

Uống xong cốc nước mật ong, Từ Hướng Nhĩ nằm vật ra sô pha lướt điện thoại cho đến khi màn đêm buông xuống, cô mới gọi đồ ăn.

Mọi kỳ nghỉ, cô đều sống lay lắt như một bóng ma thế này.

Chỉ cần một bữa cơm hộp là đủ.

Cứ như vậy, ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Thanh minh trôi qua.

Đúng ngày Thanh minh, Từ Hướng Nhĩ dậy rất sớm. Sau khi ăn sáng, cô đứng trước tủ, thắp một nén hương cho di ảnh của cha mẹ.

Cô nhìn chiếc hộp được gói trong giấy đỏ bên cạnh di ảnh, hàng mi run rẩy, chắp tay vái lạy.

Đó là món quà mà đồng nghiệp của cha tặng cô sau khi ông mất.

Là món quà sinh nhật cha đã chuẩn bị.

Bao nhiêu năm rồi, cô chưa từng mở ra, lớp giấy đỏ bọc bên ngoài đã sờn rách.

Nhưng Từ Hướng Nhĩ không muốn mở, không muốn tha thứ, cũng không muốn đánh mất chút kỷ niệm cuối cùng.

Cứ để nó ở đó.

Để đến khi quên lãng là tốt nhất.

Mộ mẹ ở ngoại ô Giang Hòa, mộ cha cũng ở nghĩa trang cảnh sát gần đó.

Từ Hướng Nhĩ thường đi xe buýt đến đó.

Hàng năm, cô chỉ đến thăm cha mẹ vào dịp sinh nhật hoặc Thanh minh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc