Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn Gái Hải Ly Hôm Nay Lại Tăng Ca Chương 21:

Cài Đặt

Chương 21:

"Hay là báo cảnh sát đi."

Từ Hướng Nhĩ đang nín cười thì nghe nói đến chuyện báo cảnh sát.

"Hả? Sao phải báo cảnh sát?"

"Đã bịa đặt thông tin sai lệch về tôi rồi, tại sao tôi không báo cảnh sát?" Anh tỏ vẻ nghi hoặc, bảo trợ lý gọi cảnh sát.

Từ Hướng Nhĩ nhìn bóng lưng anh bước vào văn phòng, bĩu môi.

Người này đang nói giúp cô đấy chứ.

Không lâu sau, cảnh sát thật sự đến.

Từ Hướng Nhĩ nhìn kỹ, hóa ra là chú Lưu, cảnh sát khu vực.

Cô tốt nghiệp đại học trở về Giang Hòa đã đến đồn cảnh sát thăm đồng nghiệp cũ của bố, lúc đó không thấy chú Lưu, mới biết chú không còn làm cảnh sát hình sự nữa, mà chuyển sang làm cảnh sát khu vực.

"Chú Lưu, sao lại là chú?"

"Ồ, đây không phải là Nhĩ Nhĩ sao, cháu làm việc ở đây à?"

"Vâng ạ, chú Lưu, cháu bị oan ức." Từ Hướng Nhĩ chu môi, kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Một cảnh sát khác thì kiểm tra bằng chứng, phê bình giáo dục Giả Vu Sâm.

Chú Lưu nhắc nhở cô: "Nhĩ Nhĩ, lát nữa cháu đến đồn cảnh sát một chuyến, nhớ mang theo các bằng chứng. Nếu cháu không chấp nhận lời xin lỗi, không tha thứ thì chúng ta có thể cảnh cáo hành chính, cũng có thể kiện anh ta để bảo vệ quyền lợi."

"Vâng, cháu biết rồi ạ, chú Lưu." Từ Hướng Nhĩ thở dài, cô đâu có định làm lớn chuyện thế này.

Dù sao cũng đúng ý cô.

Cô lườm Giả Vu Sâm, từ lúc phát hiện cô quen biết cảnh sát, anh ta đã thay đổi thái độ.

Bắt đầu xin lỗi và nhận sai, đồng thời hứa sẽ gửi email xin lỗi trong nhóm công ty.

Hèn nhát thật.

Từ Hướng Nhĩ buông một câu: "Chúng ta gặp nhau ở đồn cảnh sát vậy." rồi quay người tiễn chú Lưu ra về.

"Này, Nhĩ Nhĩ, chúng ta cũng lâu rồi không gặp nhỉ? Lúc trước chú còn ở cục công an, cháu suốt ngày chạy đến đó tìm bố cháu." Bàn tay thô ráp, in dấu thời gian của chú Lưu vỗ nhẹ lên vai cô, "Giờ đã là thiếu nữ rồi, biết không để mình chịu thiệt là tốt. Lần sau có chuyện gì thì gọi cho chú, giờ chú cũng rảnh rỗi."

"Vâng, cháu biết rồi ạ, chú Lưu." Từ Hướng Nhĩ cố kìm nén dòng nước mắt sắp trào ra. Cô nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt chú Lưu, chợt nghĩ nếu bố còn sống, chắc cũng sẽ có nhiều nếp nhăn, có lẽ cũng sẽ không còn ở đội cảnh sát hình sự nữa.

"Tháng sau là Thanh minh rồi, chúng ta cũng đi thăm bố cháu, đến lúc đó gặp lại nhé."

Tay Từ Hướng Nhĩ khẽ run lên, rồi nhanh chóng nắm chặt lại để che giấu, gượng cười: "... Vâng, làm phiền chú Lưu rồi."

Cô hơi choáng váng, cố gắng kìm nén nỗi buồn xâm chiếm trái tim, hít sâu vài hơi mới quay lại khu vực làm việc.

Giả Vu Sâm vừa bước ra khỏi văn phòng, sập cửa rất mạnh, hùng hổ chạy đến chỗ ngồi dọn dẹp đồ đạc. Khi đi qua Từ Hướng Nhĩ, anh ta trừng mắt nhìn cô.

Nhìn khuôn mặt bầm tím của anh ta, Từ Hướng Nhĩ cố nín cười, đi đến trước văn phòng Trần Dực, dè dặt gõ cửa.

Anh chỉ vào một vết xước trên cạnh chiếc sofa da.

Từ Hướng Nhĩ không dám nhìn thẳng, đúng là tội lỗi quá mà. "..."

Suýt nữa thì quên mất, hôm trước cô biến thành hải ly leo lên, vô tình làm hỏng nó.

"Là cô làm hôm đó phải không?"

"Hì hì, hình như vậy..." Cô ngồi xổm xuống, giả vờ quan sát kỹ rồi cười gượng gạo. "Vậy phải làm sao bây giờ..."

"Sofa năm nghìn, cô trả năm trăm tiền sửa chữa đi." Cô đến gần khiến Trần Dực ngồi thẳng dậy, nghiêng người sang một bên.

"Sofa năm nghìn!" Từ Hướng Nhĩ sờ soạng vài cái, ngước lên nhìn thấy đường quai hàm sắc nét của anh, khí thế yếu hẳn. "Tuy tôi rất cảm ơn anh đã nói đỡ cho tôi, nhưng mà sếp Trần..."

Anh làm vậy chẳng khác nào đang "chặt chém" cô.

"Tôi nói đỡ cho cô?"

Cô sực tỉnh, lắc đầu lia lịa, mái tóc cũng theo đó mà rung rinh. "Không có, anh nói đỡ cho chính mình thôi."

"Ừ, dù sao cô cũng tung tin tôi ve vãn cô, tôi đúng là cần phải báo cảnh sát để tự chứng minh trong sạch."

"?" Đúng là tự làm tự chịu, ai bảo cô lắm lời.

"Tôi chuyển khoản WeChat nhé, sếp Trần." Cô cố gắng kìm nén cảm xúc, nhớ đến tiền thuốc hôm trước, nghiến răng nói thêm. "Cả tiền thuốc hôm đó nữa, tôi đã hỏi rồi, không được thanh toán."

Tuy xót tiền, nhưng cô không muốn nợ nần gì anh.

"Tùy cô."

Trần Dực đứng dậy, thấy cô vẫn còn ngồi xổm trước sofa. "Còn chưa đứng lên?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc