Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn Gái Hải Ly Hôm Nay Lại Tăng Ca Chương 22:

Cài Đặt

Chương 22:

"Ồ ồ, tôi đi ngay đây." Từ Hướng Nhĩ đi theo anh ra bàn làm việc. Anh cầm một tập tài liệu đưa cho cô. "Dự án mới, mọi người trong nhóm cô đều bận rồi, cô phụ trách trước đi."

"Hả?" Sao lại gấp gáp thế...

"Là kế hoạch tiệc sinh nhật của ca sĩ Thiên Ngữ."

"Tôi nhận!" Mắt Từ Hướng Nhĩ sáng lên, vội vàng nhận lấy tập tài liệu, dè dặt nhìn anh như một chú chuột hamster cảnh giác. "Vậy là tôi không phải nghỉ việc như Gia Vu Sâm nữa chứ?"

"Sao cô lại phải nghỉ việc?"

"Tôi... nói năng không suy nghĩ?"

"Ừ, lại còn làm hỏng đồ của công ty, còn ăn đồ của công ty..." Trần Dực đột ngột dừng lại, chuyển chủ đề. "Đừng nói nhảm nữa, mau ra ngoài thông báo cho mọi người họp."

"Vâng ạ, cảm ơn sếp Trần." Từ Hướng Nhĩ cúi chào, nhanh chóng rời khỏi văn phòng.

Cuối tháng ba, gió xuân dìu dịu, liễu xanh đã bắt đầu nhú mầm non, nhưng những sợi bông liễu cũng bay khắp trời.

Là người bị viêm mũi dị ứng, dù có yêu thích mùa xuân rực rỡ đến đâu, Từ Hướng Nhĩ vẫn ngày ngày căm ghét những sợi bông liễu đáng ghét khiến cô hắt hơi liên tục.

Có lẽ nên trách cái việc phải đi làm mỗi ngày.

Kỳ nghỉ cô mong đợi chẳng thấy đâu, ngược lại còn bận rộn hơn để lấy lòng Trần Dực.

Thời gian trước cô đã mắc quá nhiều lỗi ngớ ngẩn, đành phải lẽo đẽo theo anh để sửa chữa hình ảnh, nếu không phải vì công việc cô cũng chẳng làm thế.

Mà thật ra Từ Hướng Nhĩ không phải người hấp tấp, ít nhất là hồi đi học không phải, xem ra công việc thật sự có thể thay đổi tính cách.

Thật đáng sợ.

May mà dự án về động vật hoang dã đã kết thúc, cuối tháng ba là tiệc sinh nhật của ca sĩ Thiên Ngữ.

Hồi cấp hai, Từ Hướng Nhĩ từng là fan của Thiên Ngữ, rất thích những bài hát của cô ấy. Cho đến khi cha mất, cô dần không còn quan tâm đến tin tức của các ngôi sao nữa.

Sau khi lên đại học, Từ Hướng Nhĩ không nỡ để cậu mợ tốn kém thêm cho mình, nên bắt đầu tranh thủ thời gian rảnh đi làm thêm.

Càng không có tiền dư dả để đi xem concert của Thiên Ngữ.

“Thôi không nói với cậu nữa, tí nữa tiệc sinh nhật bắt đầu rồi.” Từ Hướng Nhĩ gửi một tin nhắn thoại.

Giang Nhu trả lời: “Cậu nhớ quay nhiều video nhé! Xin chữ ký cho tớ á á á á.”

“Biết rồi.” Cô cất điện thoại, ở hậu trường đã nghe thấy tiếng la hét của fan hâm mộ bên ngoài.

Nửa tiếng trước khi bắt đầu, mọi thứ đã sẵn sàng.

Thấy không cần mình ở hậu trường nữa, Từ Hướng Nhĩ lẻn lên giàn giáo phía sau hàng ghế khán giả, hỏi người quay phim do công ty cử đến: “Trước khi fan vào có phỏng vấn họ thu thập tư liệu chưa?”

“Rồi, đã phỏng vấn vài người.”

“Kết thúc cũng nhớ phỏng vấn thêm vài fan, lúc đó họ đang xúc động hồi tưởng lại, cảm xúc sẽ dạt dào hơn, đưa vào phim kỷ niệm sẽ hiệu quả hơn.”

Anh quay phim cười: “Biết rồi, Tiểu Từ. Đây đâu phải lần đầu tiên cô làm sự kiện, sao lại căng thẳng thế?”

“Vì là Thiên Ngữ mà.” Là Thiên Ngữ mà cha từng hứa sẽ đưa cô đi xem concert.

Trong môi trường ồn ào, anh quay phim không nghe thấy câu trả lời của cô, nên tiếp tục tập trung quay phim.

Tiệc sinh nhật của Thiên Ngữ chỉ mời một số fan đã đồng hành cùng cô nhiều năm, địa điểm không lớn, nhưng cô ấy yêu cầu rất cao về thiết bị âm thanh, mọi người trong công ty đã bàn bạc nhiều lần mới chốt được thiết kế sân khấu.

Tiệc sinh nhật chính thức bắt đầu.

Thiên Ngữ mở màn bằng bài hát đầu tiên cô ấy hát khi debut.

Hồi mới vào cấp hai, Từ Hướng Nhĩ thi giữa kỳ rất kém, cô ủ rũ đến đội điều tra hình sự tìm cha mình, Từ Minh.

Từ Minh dập tắt điếu thuốc: “Sao thế? Nhĩ Nhĩ của chúng ta sao lại ủ rũ thế này?”

Búi tóc củ tỏi của cô lắc lư, cô bĩu môi, đặt mấy tờ bài kiểm tra lên bàn anh: “Con thi chỉ được hơn hai mươi.”

“Thế cũng tốt mà.” Từ Minh lật giở bài kiểm tra, thấy môn toán được ba mươi điểm, liền câm nín.

Từ Hướng Nhĩ ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, tủi thân nói: “Nhưng bạn học tiểu học cười con.”

Vừa dứt lời, nước mắt đã rơi lã chã.

Từ Minh lập tức triệu tập cả đội điều tra hình sự đến dỗ dành cô, mấy cô chú và cả cảnh sát thực tập mới đến đều vây quanh cô.

Cảnh sát thực tập Văn Hãn vỗ bàn: “Chúng ta đi đánh nó, dựa vào đâu mà cười Nhĩ Nhĩ, nó thi giỏi lắm à!”

Cô nấc lên: “Nó thi đứng nhất lớp.”

Văn Hãn lại vỗ bàn: “Đứng nhất lớp thì ghê gớm lắm à, Nhĩ Nhĩ của chúng ta còn bắt được kẻ trộm đấy.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc