Chán thật, mấy người này không lo làm việc, sao cứ phải quay lén mấy chuyện vớ vẩn này chứ!
Công ty nhỏ cũng chẳng có tí riêng tư nào.
Từ Hướng Nhĩ nhắm mắt lại, định nói gì đó rồi lại thôi, bắt đầu bắt bẻ: "... Kỹ thuật quay lén kém cỏi thật."
Trẻ con quá, chiến trường của người trưởng thành sao lại trẻ con thế này.
Làm công ăn lương bấy lâu, cô vẫn chưa thể thích nghi với tất cả những chuyện này.
Chu Huệ vừa lo lắng vừa sốt ruột, vỗ vai cô: "Đấy là trọng điểm sao! Chuyện này lan truyền khắp công ty rồi, giờ phải làm sao?"
Từ Hướng Nhĩ thở dài, nhún vai: "Trần tổng biết chuyện này chưa?"
"Anh ấy vẫn đang đi gặp khách hàng, chưa quay lại." Chu Huệ ngó ra ngoài, "Mà này, ai lại đi nói linh tinh trước mặt anh ấy chứ, cậu nên lo cho mình trước đi."
"Ừ, cũng đúng." Từ Hướng Nhĩ nhìn thấy ảnh hai người ăn thịt nướng, đảo mắt.
Anh ta là đàn ông, chuyện này có ảnh hưởng gì đến anh ta chứ, chắc còn chẳng thèm quan tâm.
Thôi thì tự thương lấy thân mình vậy.
Không thể im lặng cho qua chuyện này được.
Bây giờ không làm ầm lên, sau này có nhắc lại thì người sai lại là cô.
Từ trước đến nay, Từ Hướng Nhĩ không bao giờ quan tâm đến những thủ đoạn bẩn thỉu chốn công sở, cô chỉ cần mỗi tháng nhận lương đúng hạn là đủ rồi.
Vậy mà lại có người dám bắt nạt cô. Cô thậm chí còn chẳng cần đoán, chỉ dùng ngón chân nghĩ cũng biết là ai.
Sau vụ bị bỏng hôm đó, cô đã bôi thuốc rất nhiều.
Từ Hướng Nhĩ nhìn sang máy pha cà phê bên cạnh, rót một cốc cà phê nóng.
"Cậu còn tâm trạng uống cà phê à? Tâm lý cậu cũng tốt thật đấy." Chu Huệ đi theo, an ủi cô, "Dù sao cậu cũng đâu có làm chuyện đó, một thời gian nữa là họ quên hết thôi."
Từ Hướng Nhĩ nhìn cốc cà phê bốc khói, suy nghĩ một chút, đổ bớt ra, thêm chút nước lạnh, mỉm cười đáp: "Tại sao tớ phải đợi họ quên, để chuyện này trôi qua chứ?"
Từ Hướng Nhĩ bước ra khỏi phòng trà nước, đi thẳng đến chỗ ngồi của Giả Vu Sâm, hắt cốc cà phê lên đầu anh ta.
Các đồng nghiệp xung quanh đều giật mình, đứng dậy lùi lại.
Chu Huệ đi theo phía sau trố mắt, không dám lên tiếng, nhưng trong lòng lại giơ ngón tay cái lên.
Ghét thật, ghét thật.
Trước khi anh ta đến, làm gì có mấy chuyện rắc rối này.
Cả văn phòng im phăng phắc.
Từ Hướng Nhĩ hơi ngẩng đầu, đắc thắng.
Nhưng cô cũng chưa phát huy được mấy phần công lực của mình. Cô khẽ cau mày, cho đến khi Chu Huệ đứng bên cạnh kéo nhẹ dây đeo túi xách của cô.
Cô quay đầu lại thì thấy Trần Dực vừa quay lại, đang đứng cách đó không xa.
Anh dựa vào bàn làm việc của một đồng nghiệp, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt.
Thôi xong, đằng nào cũng liều rồi.
Cô còn chưa kịp nói gì, Giả Vu Sâm lại lên cơn: "Hừ, cô tưởng cô là ai chứ, Từ Hướng Nhĩ? Làm ra vẻ ta đây cái gì?"
Chưa để anh ta nói hết câu, Từ Hướng Nhĩ đã đấm thẳng vào mặt anh ta.
Dù sao công việc cũng sắp mất rồi, cô không thèm nương tay với loại người này. Chiêu này là Từ Minh dạy cô.
"..."
Giả Vu Sâm định đánh trả thì bị Trần Dực bước tới ngăn lại: "Đủ rồi."
Chẳng lẽ định chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không à?
Hay là đánh luôn cả anh ta? Cô cũng nhịn anh ta đủ lâu rồi.
"Trần tổng, tôi biết anh bênh cô ta, chi bằng hôm nay nói rõ luôn đi." Giả Vu Sâm hất tay anh ra, chỉnh lại quần áo, "Tôi biết anh đã sớm không ưa tôi rồi, là do Từ Hướng Nhĩ thường xuyên nói xấu tôi với anh hay sao? Sao lại có thể bắt nạt người ta như vậy chứ?"
Trần Dực cau mày, giọng điệu bình thản: "Là vì anh xin nghỉ phép mười ngày một tháng, vắng mặt không lý do hai ngày, luôn đẩy phương án cho người khác làm, mà còn làm rất tệ. Những dự án làm tốt đều là tham khảo ý tưởng của người khác, rồi lại nói là ý tưởng của mình."
"Chẳng lẽ không nên ghét anh sao? Phương án đó thật sự rất rác rưởi. Đang định sa thải anh thì anh lại gây ra chuyện này." Anh lấy khăn giấy trong túi ra lau tay, nhìn Giả Vu Sâm như nhìn rác rưởi, rồi vứt tờ khăn giấy ướt vào thùng rác bên cạnh một cách chán ghét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









