Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ban Đầu Là Anh Trai, Về Sau Là Chồng Chương 6: Em Thực Sự Rất Giống Người Nhà Họ Kỳ

Cài Đặt

Chương 6: Em Thực Sự Rất Giống Người Nhà Họ Kỳ

Kỳ Tự Dã đã quan sát Trì Ý vài ngày và xác nhận cô có tâm tư trong sáng, vì vậy anh bắt đầu nghiêm túc chấp nhận cô.

Ăn xong Trì Ý búi tóc củ tỏi, thay một chiếc quần jean và áo sơ mi trắng.

Đồ cơ bản không bao giờ lỗi mốt.

Nhưng cô vẫn có chút căng thẳng, Kỳ Tự Dã vừa nhìn đã biết là người rất chú trọng, từ cách ăn mặc, ăn uống, đi lại, mọi thứ đều rất cầu kỳ.

Kỳ Tự Dã nhìn thấy đôi chân dài và thẳng của cô, chiếc áo sơ mi trắng nhét vào quần jean làm nổi bật vòng eo thon gọn, không trang điểm vẫn toát lên vẻ trẻ trung không giới hạn.

Trong đầu lướt qua đủ loại phong cách quần áo phù hợp với Trì Ý, Kỳ Tự Dã đột nhiên cảm thấy thích thú với việc đi mua sắm hôm nay.

Trì Ý cũng nhận ra điều này khi thử quần áo.

Mỗi khi cô thay một bộ Kỳ Tự Dã đều tỏ ra thích thú, sau đó mua càng ngày càng nhiều.

Lúc đầu Trì Ý đứng trong phòng thử đồ cảm thấy choáng váng khi nhìn thấy chiếc váy có giá lên tới bảy, tám vạn.

Về sau thử nhiều cô đã mất hết cảm giác.

Sự hào phóng của Kỳ Tự Dã khiến cô nhận ra sâu sắc rằng sau khi tốt nghiệp, việc kiếm tiền hợp pháp để trả hết những thứ nhà họ Kỳ cho cô là rất khó.

Sau đó là túi xách giày dép và trang sức, Trì Ý thực sự muốn quỳ xuống.

"Cái túi này... cũng hơn một triệu tệ sao?"

Khiến cô xách nó ra ngoài cảm thấy sợ hãi.

Nếu lỡ làm xước cô sẽ đau lòng chết mất.

Kỳ Tự Dã lại rất bình thản: "Nếu mẹ tôi đưa em đi sẽ không chỉ có thế này đâu, hay là đổi sang mẹ tôi nhé?"

Trì Ý nghe xong giật mình: "Không không không."

Cô tin những gì Kỳ Tự Dã nói là thật, bởi vì trên đường đi khi trò chuyện vu vơ với cô, mẹ Kỳ đã tiện miệng muốn tặng cô một chiếc xe.

Đó là một nhãn hiệu mà Trì Ý chưa từng nghe nói đến.

Mẹ Kỳ chỉ tạm dừng ý định khi biết Trì Ý không biết lái xe.

Sau đó cô lén lút tìm kiếm, trời ơi, chiếc xe mẹ Kỳ muốn tặng cô giá trị 5,8 triệu tệ.

Biết nói nhiều cũng vô ích, Trì Ý ngoan ngoãn để nhân viên cửa hàng trang điểm và thay đồ cho mình.

Các nhân viên cũng tò mò về thân phận của cô, có thể được Kỳ nhị thiếu* đích thân đưa đến mua đồ, lại còn hào phóng như vậy, lẽ nào là vị hôn thê của anh?

*Kỳ nhị thiếu: có thể gọi cậu hai nhà họ Kỳ, nhưng để vậy cho thành cặp với tiểu thư luôn, với có một số hội thoại người ta nhắc hẳn ra mà gọi cậu hai nhà họ Kỳ thì bị trang trọng và dài dòng quá. Một số ngôi ba mình cũng sẽ thay đổi linh hoạt theo góc nhìn của nữ chính, và quan hệ giữa nữ chính và nhân vật đó, kiểu thân hay không thân ấy ạ.

Họ muốn dò hỏi thông tin nhưng Trì Ý đã bị sự giàu có làm cho choáng váng, suốt quá trình hồn vía lạc lên chín tầng mây.

Vì vậy nhân viên cũng không tìm được cơ hội để nói chuyện với cô.

*

Đến khi mua sắm gần xong, lúc Trì Ý thay một chiếc váy khác Kỳ Tự Dã nhìn cô thật sâu một cái: "Mặc chiếc này đi, đi với tôi đến Bán Quế Sơn Trang."

Trì Ý đã không còn ý kiến riêng nữa, Kỳ Tự Dã nói gì thì nghe nấy.

Chuyên viên trang điểm trang điểm cho Trì Ý, cô cũng rất hợp tác.

Sau khi mọi thứ hoàn tất, cô nhìn chằm chằm vào mình trong gương ngẩn người một lúc lâu.

"Đây là tôi sao?"

Chuyên viên trang điểm mỉm cười: "Trì tiểu thư vốn trời sinh xinh đẹp, tôi chỉ đơn thuần là phục hồi lại vẻ đẹp của cô thôi."

Trì Ý lắc đầu và thán phục nhìn đôi tay của chuyên viên trang điểm: "Đơn giản là thần thánh."

Quá xinh đẹp rồi, nếu người trong gương không cử động theo hành động của cô, cô đã nghi ngờ đó không phải là mình mà là một ngôi sao nào đó.

Khi bước ra ngoài Kỳ Tự Dã nhìn thấy Trì Ý, trong mắt lóe lên sự kinh ngạc.

"Anh... anh hai."

Trì Ý thực sự không biết phải nói gì, gọi một tiếng rồi đứng khựng lại tại chỗ.

Kỳ Tự Dã đứng dậy thu lại ánh mắt nhưng khi đi ngang qua cô anh khẽ nói một câu.

"Rất đẹp."

Trì Ý nghe thấy vậy thì mắt cô sáng rực lên.

Cô gái 18 tuổi nghe được lời khen ngợi, niềm vui lộ rõ trên khuôn mặt.

Khi hai người đi đến Bán Quế Sơn Trang có một nhân viên bán hàng gọi điện thoại.

"Lục tiểu thư, vừa nãy Kỳ nhị thiếu đã đến cửa hàng, còn dẫn theo một người đẹp, họ nói tối nay sẽ đi đến Bán Quế Sơn Trang."

Lục Uyển Đình nghe thấy tai mắt của mình báo tin như vậy nhất thời không thể tin được.

Kỳ Tự Dã lại dẫn phụ nữ đi mua sắm sao?

Cô ta đã bỏ lỡ điều gì!

Không nói hai lời Lục Uyển Đình cũng lái xe đến Bán Quế Sơn Trang.

Và lúc này Kỳ Tự Dã đã lái xe đưa Trì Ý đến nơi.

Họ đi thẳng lên tầng năm, đó là tầng dành riêng cho những buổi tụ họp của họ.

Mặc dù những người đến Bán Quế Sơn Trang đều là những người giàu có và quyền quý, nhưng nếu không phải là người của họ thì không thể lên được tầng năm.

Chu Dương và Tống Hàn Thanh đã đợi sẵn từ lâu.

Người bước vào đầu tiên là Kỳ Tự Dã, anh mặc một chiếc áo sơ mi hoa văn màu đỏ, chỉ cài nút đến hàng thứ ba để lộ xương quai xanh và yết hầu.

Phối với quần tây đen, đường thắt eo dài hơn người thường, không cần nói gì chỉ cần đứng đó với khuôn mặt điển trai cũng đã là một cảnh đẹp.

Khi anh bước vào Trì Ý đi phía sau cũng lọt vào mắt mọi người.

Chiếc váy xòe màu vàng chanh, cổ yếm, cắt may tinh tế lại càng làm nổi bật sự mảnh mai của cô.

Vì chân quá dài váy cách đầu gối cô một khoảng.

Ở đằng xa Chu Dương và Tống Hàn Thanh đồng loạt chửi thầm trong lòng: Chết tiệt.

Chẳng trách Kỳ Tự Dã không nhịn được mà khoe khoang, nhanh chóng đưa người đến gặp họ.

Cô em gái này quá dễ thương rồi.

Kỳ Tự Dã nhận thấy Trì Ý căng thẳng ra hiệu cho cô ngồi bên cạnh mình.

Anh giới thiệu từng người một.

"Chu Dương."

"Tống Hàn Thanh."

Trì Ý lần lượt chào hỏi, người mặc áo sơ mi hoa là Chu Dương, cách ăn mặc và vẻ ngoài khá giống người Nhật Bản.

Người mặc áo sơ mi màu xanh nhạt là Tống Hàn Thanh, đeo kính gọng vàng, trông rất giống một doanh nhân thành đạt.

Lục Vân Châu gặp chút sự cố vẫn đang trên đường đến.

"Chào mọi người, em là Trì Ý."

Giọng nói nhẹ nhàng âm cuối còn hơi run, vì cô quá căng thẳng.

Có lẽ vì nghe giọng Bắc Kinh đã lâu, đột nhiên có một câu nói bằng giọng miền Nam mềm mại, dịu dàng xuất hiện trước mặt.

Âm thanh này khiến mọi người đều rùng mình.

Chu Dương mở lời trước: "Chào em gái, anh là anh Dương của em." Vừa nói vừa đưa quà gặp mặt.

Trì Ý lập tức nhìn về phía Kỳ Tự Dã.

Anh nói ngắn gọn: "Nhận đi."

Từ việc đi mua sắm buổi chiều giờ đây đã trở thành phản xạ có điều kiện của Trì Ý, cô lập tức nhận lấy: "Cảm ơn anh Dương."

Chu Dương chưa từng thấy cô em nào ngoan ngoãn như vậy, lúc này trong lòng hắn có cả vạn con lạc đà chạy qua.

Hắn liếc nhìn Kỳ Tự Dã với ánh mắt ghen tị và căm ghét.

"Thằng nhóc này số sướng thật."

Kỳ Tự Dã không nói gì chỉ khẽ cong khóe môi.

Nhìn dáng vẻ đó của anh Chu Dương hét lên trong lòng, dựa vào đâu chứ!

Cô em gái này ngoan đến mức đáng sợ, đi cùng Kỳ Tự Dã cứ như sói xám và thỏ trắng.

Thế nào cũng bị ăn đến mức không còn mảnh xương.

Hắn lại mở lời đểu cáng: "Em gái à, em đừng bị vẻ bề ngoài của anh trai em lừa. Trong bụng anh trai em chứa đầy nước bẩn đấy. Em nhớ kỹ, nếu anh trai em bắt nạt em, có chuyện gì cứ tìm anh Dương."

Nghe vậy chân Kỳ Tự Dã đang vắt chéo lập tức quét qua.

Chu Dương né tránh nhanh nhẹn.

Chưa kịp để Kỳ Tự Dã nói gì Trì Ý đã vội vã nói: "Anh... anh hai của em rất tốt."

Lúc cô nói câu này nắm tay cô siết chặt lại, Chu Dương thấy mặt cô đầy vẻ nghiêm túc, những lời mắng mỏ mà Kỳ Tự Dã định nói đều nuốt ngược vào trong, anh nhướng mày khinh thường nhìn Chu Dương.

Chỉ là một tên hề mà thôi.

Tống Hàn Thanh cười cũng đưa quà gặp mặt, nhẹ nhàng nói: "Em thực sự rất giống người nhà họ Kỳ."

Trì Ý ngơ ngác nhận lấy, khó hiểu nhìn anh ta.

Tống Hàn Thanh khẽ liếc nhìn Chu Dương đang thất bại hoàn toàn và giải thích cho Trì Ý: "Người nhà họ Kỳ đều bảo vệ người thân."

Sau đó còn nói thêm một câu để chữa cháy cho Chu Dương.

"Anh còn hơi ghen tị với A Dã vì có một cô em gái tốt như em."

Trì Ý được khen hơi ngượng ngùng, khi cúi đầu vành tai cô đã đỏ ửng.

Kỳ Tự Dã liếc thấy lặng lẽ đẩy ly nước về phía Trì Ý rồi ném lại một câu: "Cứ ghen tị đi."

Đúng lúc này có người lại bước vào tầng năm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc