Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Uyển Đình biết rằng nếu cô ta đến một mình Kỳ Tự Dã sẽ không nể mặt cô ta.
Vì vậy cô ta đặc biệt rủ thêm Bạch Tư Tư, em họ của Tống Hàn Thanh và Chu Điềm, em họ của Chu Dương để thành công hòa nhập vào tầng năm.
Vừa mở cửa cô ta đã thấy một cô gái ngồi cạnh Kỳ Tự Dã. Anh nhìn cô gái đó, mặc dù vẻ mặt vẫn lạnh lùng như thường lệ nhưng rõ ràng trong mắt có ý cười.
Quan trọng hơn anh lại cho phép người phụ nữ đó ngồi cạnh mình.
Sự đối xử đặc biệt này xuất phát từ Kỳ Tự Dã nhưng lại không dành cho mình, khiến đầu óc Lục Uyển Đình như bị ong đốt.
Chu Dương thấy người đến đầu óc cũng ong lên một tiếng.
Hắn trừng mắt nhìn Chu Điềm, ý bảo: Mày muốn anh mày chết nhanh hơn phải không?
Chu Điềm lẳng lặng quay đi giả vờ không nhìn thấy.
Dù thế nào đi nữa cũng không thể để Lục Uyển Đình bị che mắt, dù thật sự có tình địch xuất hiện cô ta cũng phải làm rõ.
Cho dù là từ bỏ hay cạnh tranh cũng phải minh bạch, rõ ràng.
Chu Điềm là em gái được Chu Dương cưng chiều từ nhỏ đến lớn nên không hề sợ hãi.
Bạch Tư Tư tuy hơi sợ Tống Hàn Thanh nhưng vẫn kiên quyết đến để ủng hộ Lục Uyển Đình.
Họ là những chị em thân thiết chơi với nhau từ nhỏ, tình nghĩa không cần nói nhiều.
Ngay cả khi Tống Hàn Thanh có phạt cô ấy sau này, cô ấy cũng không thể bỏ đi.
Mắt kính của Tống Hàn Thanh lướt qua một tia sáng, anh ta ngước mắt lên nhưng Bạch Tư Tư không dám nhìn thẳng vào anh ta, tay anh ta gõ nhẹ lên ly rượu.
Với tư cách là chủ nhà Chu Dương đứng dậy đi tới đón thì thầm với Lục Uyển Đình: "Bà cô ơi đừng gây rối, cũng đừng hiểu lầm, cô gái đó là em gái của anh Dã."
Nếu Tống Hàn Thanh nói câu này thì còn tạm nhưng lời này từ miệng Chu Dương nói ra thì chỉ có tác dụng đổ thêm dầu vào lửa.
Rất nhiều bạn gái cũ của hắn trong miệng hắn đều là "em gái".
Vì vậy Lục Uyển Đình nghe xong liền nói: "Anh Dương, chúng ta quen nhau nhiều năm như vậy, anh biết tính em mà, em có thua cũng phải thua một cách rõ ràng."
Nói rồi cô ta bước về phía Kỳ Tự Dã.
Trì Ý nhận ra ba cô gái xinh đẹp vừa xuất hiện đối diện với vẻ ngoài hùng hổ đầy khí thế.
Lục Uyển Đình đứng yên, thấy Kỳ Tự Dã hơi nhíu mày, trong mắt đầy sự xa cách với mình, mắt cô ta lập tức đỏ hoe.
Chu Dương huých Chu Điềm, ra hiệu cô ấy kéo Lục Uyển Đình lại nhưng Chu Điềm đã chuẩn bị sẵn tâm lý để phá đám.
Ngay cả khi sau đó bị Chu Dương mắng chết cô ấy cũng phải giải tỏa nỗi ấm ức này cho người chị em tốt của mình.
Vì vậy cô ấy tiếp tục giả vờ không thấy.
Bạch Tư Tư không quen Chu Dương lắm, Chu Dương liếc mắt mấy cái cô ấy cũng không đáp lại.
Cô ấy nhìn Tống Hàn Thanh một cái rồi lại cúi đầu xuống.
Cầu cứu vô vọng, trong đầu Chu Dương đã hiện lên cảnh hắn phải chia lìa chiếc xe yêu quý của mình.
Lục Uyển Đình muốn chất vấn Trì Ý là ai, tại sao có thể ngồi ở đây, nhưng trước phản ứng lạnh lùng của Kỳ Tự Dã, cô ta hoàn toàn tan vỡ.
Cô ta hiểu mình căn bản không có lập trường.
Nếu vô cớ gây rối Kỳ Tự Dã có lẽ sẽ càng ghét cô ta hơn.
Trì Ý nhận ra nơi đây đang có sóng ngầm đã đứng dậy chuẩn bị chào hỏi, nhưng Kỳ Tự Dã hoàn toàn không có ý định giới thiệu.
Cô hơi bối rối đứng một lúc lâu rồi nói: "Chào mọi người, em là Trì Ý."
Vẻ mặt thân thiện khiêm tốn lại có chút thận trọng.
Ánh mắt Chu Điềm dao động có chút kinh ngạc, người phụ nữ bên cạnh Kỳ Tự Dã lại không phải kiểu lên mặt, cậy được cưng chiều mà kiêu căng.
Trì Ý vừa mở lời tim Lục Uyển Đình đột nhiên nghẹn lại, bởi vì khi Trì Ý nói, ánh mắt cảnh cáo của Kỳ Tự Dã lại quét về phía cô ta.
Hít sâu một hơi, cô ta nói với Trì Ý: "Trì tiểu thư, tôi muốn nói chuyện riêng với cô."
Chu Dương chắn trước mặt Trì Ý nhưng Trì Ý thấy Lục Uyển Đình sắp khóc nên đã trả lời: "Được".
Chu Dương quay lại nhìn Kỳ Tự Dã, hắn cũng sắp khóc rồi.
"Chơi chung đi, nói chuyện gì chứ, anh Dã xem có đúng không?"
Hắn điên cuồng nháy mắt, biết lúc này chỉ có Kỳ Tự Dã mới ngăn được Lục Uyển Đình.
Câu trả lời của Trì Ý khiến Kỳ Tự Dã nhướng mày.
Vẻ mặt anh không đổi, không ai biết anh đang nghĩ gì.
"Nói chuyện xong thì quay lại."
Lời này là nói với Trì Ý cũng là nói với Lục Uyển Đình.
Thà để Trì Ý đối diện với cô ta còn hơn là né tránh.
Lục Uyển Đình có hơi điên cuồng.
Là người nhà họ Kỳ, sau này Trì Ý phải gặp đủ loại người và tình huống.
Kỳ Tự Dã nghĩ rằng Trì Ý có thể luôn được bảo vệ dưới sự che chở của nhà họ Kỳ, nhưng cô không thể thực sự trở thành bông hoa trong nhà kính.
Cô đi theo Lục Uyển Đình đến quầy bar ở xa để uống rượu.
Có nhân viên phục vụ đang pha chế rượu, câu đầu tiên Lục Uyển Đình hỏi Trì Ý là: "Cô uống rượu gì?"
Trì Ý có chút khó xử: "Tôi không biết uống rượu."
Là một học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba sắp vào đại học, việc không biết uống rượu là điều rất bình thường.
Cô thấy Lục Uyển Đình quay sang gọi một ly Whisky, cười khổ một tiếng: "Thực ra tôi cũng không biết uống rượu."
Chu Điềm và Bạch Tư Tư cũng sợ họ sẽ đánh nhau nên ngồi xuống theo, nghe lời Lục Uyển Đình nói ánh mắt họ đều lộ vẻ đau lòng.
Đúng vậy, nếu Lục Uyển Đình không yêu Kỳ Tự Dã, cô ta vốn sẽ không biết uống rượu.
Trong lúc chờ pha chế rượu không ai nói chuyện, Trì Ý im lặng chờ đợi.
Lúc này lại có người đến, là Lục Vân Châu, người đến muộn vì đang giải quyết sự cố với fan cuồng trên đường.
Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi hoa và quần jean trông rất thoải mái, dễ gần, và chào hỏi Kỳ Tự Dã cùng những người khác.
Trước đây cậu ta luôn ở nước ngoài, về nước thì đi đóng phim luôn.
Sau khi ngồi xuống Lục Vân Châu mới thấy vài cô gái bên cạnh quầy bar, ngoại trừ Lục Uyển Đình những người khác cậu ta đều không quen.
Lục Vân Châu không mấy quan tâm đến người nhà họ Lục nhưng cũng từng nghe nói về chuyện của Lục Uyển Đình và Kỳ Tự Dã.
Cậu ta mở lời: "Không phải tôi gọi người đến đâu."
Kỳ Tự Dã gật đầu.
"Không phải giới thiệu em gái sao, tình hình này là sao, ai là em gái cậu vậy?"
Cậu ta nhìn Chu Dương mặt mày buồn bã sầu khổ, Tống Hàn Thanh đứng im như khúc gỗ bèn hỏi Kỳ Tự Dã.
Kỳ Tự Dã không nói gì, ánh mắt sáng rực.
Theo ánh mắt của Kỳ Tự Dã nhìn qua, ánh đèn quán bar chiếu lên mặt mấy cô gái.
Kỳ Tự Dã thản nhiên mở lời: "Người xinh đẹp nhất."
Vừa dứt lời Tống Hàn Thanh đang trầm tư và Chu Dương gần như không thể tin vào tai mình đồng loạt quay sang nhìn.
"Cậu cũng biết khen người à?"
Lục Vân Châu cũng rất kinh ngạc, nhưng nhìn qua một lượt, cô gái xinh đẹp nhất quả thực rất đẹp.
Họ không nghe rõ cuộc trò chuyện của Lục Uyển Đình và mấy người kia, nhưng nhìn từ xa họ đều thấy Trì Ý đang cố gắng đối phó.
Chu Dương có chút ngạc nhiên, ngạc nhiên vì Trì Ý vốn nhút nhát lại có thể bình tĩnh nói chuyện với Lục Uyển Đình.
Ánh mắt Kỳ Tự Dã vẫn luôn hướng về phía đó.
Chu Dương: "Anh Dã, nếu anh lo lắng cho em gái chi bằng gọi họ lại đây."
Kỳ Tự Dã: "Cô ấy phải tự mình đối mặt."
Bước vào giới này lẽ nào Trì Ý phải mãi mãi trốn sau lưng anh sao?
Chu Dương chậc chậc hai tiếng: "Anh gây đào hoa để em gái chịu tội, anh đúng là đồ súc sinh."
Miệng nói như vậy nhưng trong lòng hắn đã hiểu ra.
Kỳ Tự Dã trước đây nói nuôi cô em gái này để chơi, nuôi là thật nhưng chơi lại là giả.
Kỳ Tự Dã tung đòn chí mạng vào Chu Dương: "Ừ, tôi là súc sinh, vậy cậu đã chuẩn bị tinh thần chia tay chiếc xe yêu quý chưa?"
Nói xong Chu Dương vỗ vỗ vào miệng mình rồi ngậm miệng lại.
Lúc này Lục Vân Châu cũng đang chăm chú nhìn về phía quầy bar, ai đi với ai, ai đơn độc đều rất rõ ràng.
Nhưng người bị cô lập không hề yếu thế, cô gái xinh đẹp nhất thậm chí không biết đã nói gì, đột nhiên khiến mấy người kia đồng thời đặt ly rượu xuống.
Cảnh tượng này thật thú vị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)