Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kỳ Tự Dã nói xong những lời này liền lên lầu, để lại Trì Ý như bị điện giật tại chỗ.
Đợi đến khi cô phản ứng lại và quay về phòng cô lại phát hiện ra một chuyện.
Phòng của Kỳ Tự Dã nằm ngay đối diện phòng cô.
Nói cách khác cô đã lựa chọn rất kỹ lưỡng, cẩn thận dè dặt nhưng lại chính xác chọn trúng lựa chọn sai lầm.
Nếu không có những lời của Kỳ Tự Dã vừa rồi Trì Ý nghĩ lúc này cô nhất định sẽ rất sợ hãi.
Nhưng bây giờ, cô nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ đen trong tay, lòng cô cảm thấy yên bình một cách khó hiểu.
Bên kia Kỳ Tự Dã nhận được tin nhắn WeChat của mẹ Kỳ.
[Tiểu Dã, con có chăm sóc Tiểu Ý tốt không?]
Bà vẫn còn hơi lo lắng.
Kỳ Tự Dã liếc thấy màn hình sáng lên, gõ hai cái lên màn hình, trả lời một chữ.
[Có.]
Sau đó anh không nhìn hộp thoại của mẹ Kỳ nữa.
Mẹ Kỳ nhìn chữ “Có” đó cười tủm tỉm chọc nhẹ vào ba Kỳ.
“Em đã bảo mà, hai đứa nó có triển vọng.”
Ba Kỳ bất lực lắc đầu.
Ông luôn biết đứa con trai thứ hai là người mặt lạnh tâm mềm, đứa trẻ Tiểu Ý đó gia cảnh đáng thương, tâm tư trong sáng, không ai trong nhà họ Kỳ không cảm động vì cô.
Nhưng sự quan tâm này có lẽ khác với những gì vợ ông đang nghĩ.
Ông không nói toạc ra mà cũng cười theo.
Kỳ Tự Bạch lần này xét nghiệm kháng thể có chút vấn đề nên ba mẹ Kỳ vẫn luôn lo lắng bất an. Cậu hiếm khi thấy ba mẹ mình nở nụ cười chân thành thay vì những nụ cười gượng gạo để cậu yên tâm.
Cậu hỏi: “Cô bé đó đến nhà hòa hợp với anh của con chứ?”
Kỳ Tự Bạch bị bệnh, từ nhỏ đã có khả năng cảm nhận mạnh mẽ đối với thế giới bên ngoài, không điều gì có thể giấu được cậu.
Mẹ Kỳ gật đầu: “Chắc là ổn, tối nay mẹ cho bảo mẫu nghỉ phép rồi, anh con đã nấu mì cho con bé.”
Không nhiều người được ăn đồ ăn Kỳ Tự Dã nấu. Kỳ Tự Bạch tò mò hơn về Trì Ý. Cậu nhận thấy ba mẹ mình dành tình cảm khó che giấu cho người con gái của ân nhân cứu mạng cậu.
“Đây là chuyện tốt.”
Có lẽ vì chủ nhân của trái tim cũ, khi nghe câu này cậu cũng thấy vui vẻ một cách khó hiểu, nhịp đập tim cũng ổn định hơn rất nhiều.
Mẹ Kỳ nhìn thấy chỉ số máy đo điện tâm đồ đang có xu hướng tốt hơn thở phào nhẹ nhõm.
“Tiểu Bạch, con nhất định phải cố gắng thích nghi, cố gắng xuất viện trước ngày sinh nhật gặp mặt em gái mới, cả nhà mình chụp một tấm ảnh gia đình.”
Kỳ Tự Bạch nghe vậy khuôn mặt giống Kỳ Tự Dã đến chín phần nở một nụ cười dịu dàng chỉ thuộc về riêng cậu.
Trong khi đó Kỳ Tự Dã cũng nhếch môi, mở nhóm chat [Nhóm nhỏ vô danh]:
Dã: [Rảnh rỗi gặp nhau một bữa, giới thiệu em gái tôi cho mọi người xem.]
Phi Dương: [?]
Nhạn Hồi Thời: [?]
Vân Thượng: [?]
Phi Dương: [Mày lấy đâu ra em gái vậy?]
Phi Dương: [Có xinh không?]
Phi Dương: [Mé, chẳng lẽ năm đó dì sinh ra là sinh ba sao!]
Dã: [Chu Dương, đầu óc mày không tốt thì đi chữa đi.]
Vân Thượng: [Xem ra mày rất hài lòng với cô em gái này.]
Hài lòng ư?
Kỳ Tự Dã nghĩ đến cô em gái Trì Ý với cái gan bé tí, có thể bị dọa khóc bất cứ lúc nào, anh không hề hài lòng.
Dã: [Nuôi chơi thôi.]
Phi Dương: [Còn chơi hệ nuôi dưỡng, mày đúng là biến thái.]
Dã: [Chu Dương, mày đúng là thiếu đòn, nhớ mang chiếc xe mày thua tao lần trước đến đấy.]
Lần trước Kỳ Tự Dã và Chu Dương đánh bi-a có cá cược một chiếc xe. Đó là chiếc xe mới mua của Chu Dương, hắn rất thích nó.
Kỳ Tự Dã vốn không định lấy thật nhưng lúc này nói vậy Chu Dương nhanh chóng quỳ gối đầu hàng.
Phi Dương: [Anh Dã, ui ui ui, đùa thôi mà, em gái của anh chính là em gái của em, đàn em nhất định sẽ sắp xếp chu đáo, anh cứ chờ xem.]
Nhạn Hồi Thời: [Mày nói xem mày chọc nó làm gì.]
Vân Thượng: [Ngày nào vậy, tao xếp lịch cái.]
Người nói là Lục Vân Châu, cậu ta là một ngôi sao.
Kỳ Tự Dã: [Tối thứ Hai tuần sau, bảy giờ, Bán Quế Sơn Trang đi.]
Đó là nhà hàng của Chu Dương cũng là nơi lần trước hắn thua xe, Chu Dương đã cảm nhận được rồi, nếu sân chơi tuần sau không làm Kỳ Tự Dã hài lòng chiếc xe của hắn có lẽ khó giữ.
Vì vậy hắn nhanh chóng bắt đầu lên kế hoạch nghiêm túc.
Chu Dương còn lén lút nhắn tin cho Tống Hàn Thanh và Lục Vân Châu hỏi xem họ đã chuẩn bị quà gặp mặt gì cho cô em gái từ trên trời rơi xuống này của Kỳ Tự Dã.
Hắn còn đặc biệt dặn dò Lục Vân Châu, bảo cậu ta trông chừng em gái mình, Lục Uyển Đình không được đến. Cô tiểu thư đó thầm yêu Kỳ Tự Dã nhiều năm, cố chấp và hay ghen tuông, gần đây còn từng cắt cổ tay tự tử vì Kỳ Tự Dã, hắn thực sự thấy sợ rồi.
Lục Vân Châu nói rằng họ không thân thiết lắm, cậu ta không quản được Lục Uyển Đình.
Tống Hàn Thanh nói trên đời không có bức tường nào không lọt gió, Lục Uyển Đình sớm muộn gì cũng sẽ biết.
Vì vậy Chu Dương chỉ có thể khẩn cầu ông trời, cầu xin Lục Uyển Đình đừng đến Bán Quế Sơn Trang vào ngày mai.
*
Đã chung sống hòa bình với Kỳ Tự Dã được một tuần.
Sáng sớm.
Trì Ý không biết mình đã ngủ quên từ lúc nào đêm qua, cô thức khuya xem liền mấy bộ phim ngắn về giới nhà giàu, muốn xem có thể học hỏi được gì để hòa nhập tốt hơn ở nhà họ Kỳ.
Sau khi tỉnh dậy rửa mặt xong cô nhìn thấy Kỳ Tự Dã ở dưới lầu.
Thấy cô vẫn mặc bộ đồ dưa chuột ngày hôm qua, Kỳ Tự Dã mở lời: “Xuống ăn sáng đi rồi tôi đưa em đi mua sắm.”
Trì Ý đáp một tiếng rồi nhanh chóng chạy xuống lầu.
Sau khi đứng lại giọng nói lững thững của Kỳ Tự Dã truyền đến: “Trong nhà có ma đuổi em à.”
Trì Ý siết chặt tay: “Không có.”
“Vậy em chạy nhanh thế làm gì.”
“Em muốn xuống lầu nhanh hơn.”
Kỳ Tự Dã hiểu ra: “Chậm một chút tôi cũng không chết đâu.”
Chữ “chết” khiến Trì Ý hơi nhạy cảm.
Cô không muốn trải qua bất kỳ sự chia ly sinh tử nào nữa, nỗi đau đó đã đủ khắc cốt ghi tâm rồi.
Lúc này ánh nắng ban mai chiếu lên mặt Trì Ý, ngay cả những sợi lông tơ nhỏ cũng cho thấy sự cố chấp của cô.
Đây là lần đầu tiên Kỳ Tự Dã nghe thấy ai đó chúc anh sống lâu trăm tuổi. Trước đó những lời như này đều là lời chúc mà người nhà dành cho Kỳ Tự Bạch.
Nhưng cô gái nhỏ trước mặt khi nói câu này lại có vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, còn mang theo sự thành kính giống hệt ba mẹ anh mỗi khi cầu nguyện.
Anh đáp lại một cách vô ý: “Được, tôi sẽ cố gắng, sống thêm bảy mươi chín năm nữa.”
Trì Ý không ngờ anh lại đáp lại câu này, cô nở nụ cười lộ ra lúm đồng tiền.
Sáng hôm đó cô được ăn bánh mì sandwich do Kỳ Tự Dã làm, kẹp trứng rán, giăm bông và cà chua. Cô đứng bên cạnh xem từng bước, thầm ghi nhớ cách sử dụng các thiết bị điện đó.
Khi ăn Trì Ý tiếp tục vừa nịnh nọt vừa thể hiện bản thân: “Bánh mì sandwich Anh Hai làm vừa đẹp mắt vừa ngon, em học được rồi, lần sau để em làm cho anh.”
Cô không thể ngày nào cũng há miệng chờ Kỳ Tự Dã nấu ăn được.
Tối qua xem phim ngắn cô đã đúc kết được kinh nghiệm: Người ở nhờ nhà người khác phải xác định rõ vị trí của mình.
Thứ nhất: Phải xác định rõ mình không phải đến để làm công chúa.
Thứ hai: Phải ngọt ngào và biết nhìn nhận tình hình.
Thứ ba: Tuyệt đối không được tơ tưởng đến các cậu chủ, nếu không sẽ gặp hậu quả không tốt.
Điều này cô đã đích thân nghe Kỳ Tự Dã cảnh cáo vào ngày đầu tiên.
Có thể thấy nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống.
Trì Ý quyết định nghiêm túc thực hiện ba điều này.
Kỳ Tự Dã thong thả ăn, nghe thấy giọng điệu lấy lòng của Trì Ý anh ngước mắt liếc cô một cái hờ hững.
“Em không cần học.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
