Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong phòng hai vợ chồng đang thảo luận chuyện riêng của họ.
Mẹ Kỳ: "Lão Kỳ, ý anh vừa rồi là sao, nhắc đến cái gì mà anh trai em gái, nếu thực sự để chúng nó thành anh em sau này làm sao Tiểu Dã cưới con bé được."
"Chúng ta rõ ràng đã hứa với lão Trì là sẽ chăm sóc Tiểu Ý cả đời. Trái tim ông ấy hiến tặng đã cứu sống Tiểu Bạch. Nhà họ Kỳ chúng ta không thể quên ơn báo đáp."
Ba Kỳ: "Vợ à, đó là ý muốn của chúng ta. Tiểu Dã nó không muốn chẳng lẽ em có thể bắt nó cưới Tiểu Ý sao?"
Mẹ Kỳ bĩu môi: "Thế nên mới để chúng nó tiếp xúc nhiều hơn chứ. Hai đứa chỉ cách nhau ba tuổi, ở chung vài năm nữa sau này cũng coi như có tình cảm thanh mai trúc mã."
Hơn nữa mẹ Kỳ đã quan sát Trì Ý suốt chặng đường, xác nhận tính cách của Trì Ý chắc chắn là kiểu mà Tiểu Dã sẽ thích.
Hiểu con không ai bằng mẹ. Bà khẳng định chắc nịch: "Tiểu Dã nhất định sẽ thích Tiểu Ý, ánh mắt của người mẹ ruột này không thể sai được."
Ba Kỳ thấy bà cố chấp đành giữ vai bà, dỗ bà ngồi xuống: "Chuyện của người trẻ tuổi không ai nói trước được. Tiểu Dã lớn rồi, nó có suy nghĩ của riêng nó. Chúng ta không thể chỉ vì muốn báo ơn cho Tiểu Bạch mà ép buộc Tiểu Dã, đúng không?"
"Hơn nữa ngay cả khi Tiểu Dã đồng ý, Tiểu Ý cũng chưa chắc đã đồng ý. Xã hội bây giờ bọn trẻ tự do yêu đương. Đến lúc đó không thành vợ chồng thì thành người thân cũng tốt. Dù Tiểu Ý sau này gả cho ai, nhà họ Kỳ vĩnh viễn là chỗ dựa cho con bé."
Mẹ Kỳ thực sự rất ưng Trì Ý, cũng thương cô mất người thân, không nơi nương tựa. Vì vậy bà muốn gả đứa con trai tốt nhất, xuất sắc nhất, khỏe mạnh nhất của mình cho cô.
Nhưng bà cũng là người hiểu chuyện, biết lời ba Kỳ nói hợp lý và đúng đắn.
Ba Kỳ khổ sở khuyên nhủ, cuối cùng mẹ Kỳ vẫn không cam lòng mà nói thêm một câu: "Tiểu Ý chắc chắn cũng thích Tiểu Dã. Con bé vừa thấy nó vành tai đã đỏ ửng lên rồi."
"Tôi thấy hai đứa này có triển vọng."
Họ cũng từng trải qua tuổi trẻ yêu đương. Hai đứa trẻ đều đẹp như vậy, trai tài gái sắc, không thể yêu từ cái nhìn đầu tiên nhưng lâu ngày nảy sinh tình cảm cũng rất có khả năng.
Bà quyết định lát nữa sẽ cùng lão Kỳ đến bệnh viện thăm Tiểu Bạch rồi nhân cơ hội này lén cho các cô bảo mẫu nghỉ phép một tháng để hai đứa trẻ có cơ hội bồi dưỡng tình cảm.
Vừa dứt lời, Trì Ý đứng ngoài cửa đã nghe thấy toàn bộ.
Mặt cô đỏ bừng lên. Hóa ra Kỳ Tự Dã vừa rồi cứ hỏi cô chuyện kết hôn, còn bài xích cô như vậy là vì mẹ Kỳ có ý định này.
Nhưng đây rõ ràng là gán ghép bừa bãi. Giữa cô và Kỳ Tự Dã có một vạn cái không thể.
Ánh mắt Kỳ Tự Dã lập tức rơi vào tai cô, thấy vành tai cô quả nhiên đỏ đến mức sắp rỉ máu.
Trì Ý theo ánh mắt anh lúng túng luống cuống tay chân. Cô vừa che tai vừa muốn xua tay giải thích với Kỳ Tự Dã rằng không phải như vậy, tất cả đều là hiểu lầm. Tai cô đỏ là vì gặp người lạ cảm thấy căng thẳng.
Nhưng cô chỉ có hai tay, lo bên này lại quên bên kia nên nhất thời động tác trở nên vụng về và buồn cười.
Kỳ Tự Dã nhìn cô bận rộn nửa ngày mà không biết cô đang làm gì.
Người trước mặt không dám nói một lời, nín nhịn như một quả đào chín mọng. Cô muốn nói nhưng không biết phải nói gì, vội đến mức lúm đồng tiền trên mặt lúc ẩn lúc hiện.
Rất nhanh toàn thân Trì Ý căng thẳng đến phát đỏ, ngay cả khóe mắt và chóp mũi cũng vậy.
Anh đã gặp nhiều cô gái hay ngại ngùng nhưng phản ứng mạnh như thế này là lần đầu tiên.
Kỳ Tự Dã bước tới lại gần thêm vài bước.
Trì Ý cảm thấy tất cả ánh sáng trước mặt đều bị che khuất, lưng dán chặt vào tường không thể lùi được nữa, cô chỉ có thể buộc phải đối diện với đôi mắt đen như mực của Kỳ Tự Dã.
“Em thích tôi?”
Trì Ý nghe vậy lắc đầu như trống bỏi.
Điều này quả là nói quá.
“Em căng thẳng là sẽ như thế.”
“Không thích tôi thì em căng thẳng làm gì?”
Trì Ý muốn nói một người đẹp trai to lớn như vậy đứng trước mặt, lại còn gần như thế, đương nhiên là căng thẳng rồi.
Nhưng điều đó nghe lại giống như cô thấy sắc nảy lòng tham.
Chỉ là ở nhờ nhà họ Kỳ sao có thể thèm muốn chủ nhân được.
Trì Ý cao 1m72 nhưng vẫn thấp hơn Kỳ Tự Dã gần một cái đầu.
Kỳ Tự Dã cúi đầu kiên nhẫn chờ lời giải thích của Trì Ý.
Trì Ý hít một hơi thật sâu, không tìm được lý do chính đáng nào nên quyết định nói sự thật: “Em gặp người lạ là căng thẳng, anh quá đẹp trai nên em càng căng thẳng.”
“Chỉ vậy thôi?” Kỳ Tự Dã ngạc nhiên trước sự thành thật của cô.
“Em thề, em biết rõ vị trí của mình, sẽ không có bất cứ ý đồ bất chính nào với anh.”
Kỳ Tự Dã trước đó đã nói rất rõ ràng, cho dù cô đi nhầm phòng và làm sai chuyện rồi có con với anh, anh cũng sẽ không cưới cô.
Lời đã nói đến mức này việc gì phải lao đầu vào chỗ chết. Hơn nữa cô quả thực chỉ là ngưỡng mộ vẻ đẹp của anh thôi mà.
“Quả thật em không phải là kiểu tôi thích, nên tôi sẽ không thích em càng không cưới em. Chúng ta chỉ có thể là anh em.”
Những lời rạch ròi, Kỳ Tự Dã muốn nói rõ một lần.
“Tôi sẽ không làm theo ý mẹ tôi cưới người phụ nữ bà muốn tôi cưới và đi theo cuộc đời mà bà sắp đặt.”
Anh và Trì Ý kiếp này tuyệt đối không có khả năng thứ hai ngoài anh em.
“Em hiểu không.”
Trì Ý hiểu, cô giơ ba ngón tay thề với giọng điệu nghiêm túc và cung kính: “Ngài yên tâm, tôi biết rồi. Tôi biết thân phận của mình, tuyệt đối sẽ không có bất cứ ý đồ bất chính nào với ngài.”
Kỳ Tự Dã bắt lấy một từ: “Ngài?”
Trì Ý chớp mắt: “Ừm ừm, trên danh nghĩa ngài là anh Hai của tôi, ngoài mặt tôi nhất định sẽ giữ khoảng cách với ngài, nhất định sẽ không gây phiền phức cho ngài đâu.”
Thái độ cần có của người ở nhờ dưới mái hiên nhà người khác, Trì Ý cũng thể hiện rất chuẩn mực.
Thấy cô gái hiểu chuyện như vậy Kỳ Tự Dã cúi đầu nhìn đôi mắt long lanh của Trì Ý đầy vẻ chân thành.
Lúc này toàn bộ làn da cô đều đỏ, trán và thái dương lấm tấm mồ hôi, tay nắm chặt góc váy.
Căng thẳng đến mức này sao?
Trông như thể sẵn sàng hùng hồn hy sinh vì nghĩa lớn vậy.
Lời giao kèo với Trì Ý dễ dàng hơn anh tưởng.
Kỳ Tự Dã nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, nghĩ rằng nếu Trì Ý cứ luôn ngoan ngoãn nghe lời, mình có thêm một cô em gái cũng chẳng sao.
Có được câu trả lời vừa ý Kỳ Tự Dã rất tự nhiên lùi lại vài bước kéo giãn khoảng cách với Trì Ý.
Trì Ý đồng thời cũng lùi lại vài bước, thái độ hai bên đều rất rõ ràng.
“Vậy cứ quyết định như thế nhé, em gái.”
Tiếng “em gái” này so với lần đầu tiên nghe thuận tai hơn nhiều.
Trì Ý nhận thấy sự thay đổi trong thái độ của anh, ngoan ngoãn đáp lại một câu: “Vâng, anh Hai.”
Cảnh tượng này được định hình tại đây, là cảnh mà Kỳ Tự Dã về sau hối hận nhất.
Nếu trên đời có thuốc hối hận thì lúc này Kỳ Tự Dã nhất định sẽ nói với Trì Ý: “Gọi cái gì mà anh trai, gọi chồng đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)