Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kỳ Tự Dã nghe lén xong thong thả xuống lầu.
Trì Ý ở phía sau anh thở phào nhẹ nhõm, phân vân không biết có nên uống nước hay không. Cuối cùng cô sờ lên khuôn mặt đang nóng bừng của mình và quyết định đi uống nước.
Cô vừa xuống bếp tìm ấm nước rót một cốc lớn, rồi rót thêm cốc nữa chuẩn bị quay lên phòng thì thấy ba mẹ Kỳ cũng xuống lầu.
Họ đang vội vàng đến bệnh viện thăm Kỳ Tự Bạch, đến bữa cơm cũng không kịp ăn. Tuy đã thay tim nhưng tình trạng không ổn định, cần phải theo dõi liên tục.
“Tiểu Ý, dì và chú Kỳ chuẩn bị đến bệnh viện, mấy ngày tới sẽ không về được. Con có việc gì thì cứ tìm Tiểu Dã nhé.”
Trì Ý nghe vậy mí mắt giật giật, nhớ lại lời mẹ Kỳ vừa nói rồi lại nghĩ đến lời cảnh cáo của Kỳ Tự Dã, cô cười gượng gạo.
Mẹ Kỳ nói xong lại quay sang dặn dò Kỳ Tự Dã: “Tiểu Dã, nhớ chăm sóc Tiểu Ý chu đáo nhé.”
“Vâng.”
Kỳ Tự Dã đáp lại hờ hững vì anh biết nếu từ chối mẹ bà sẽ càng mè nheo không thôi, chi bằng bớt chuyện thì hơn.
Mẹ Kỳ nghe vậy mới cong môi cười hài lòng rời đi.
Trì Ý chào tạm biệt ba mẹ Kỳ, cầm cốc nước lên lầu lướt điện thoại.
Nằm co ro trên chiếc giường lớn của nhà họ Kỳ, mở mắt ra là thấy nội thất trang trí tinh xảo trong phòng, Trì Ý vẫn có cảm giác không chân thật.
Không lâu trước đây cô vẫn chỉ là một tân sinh viên chuẩn bị vào đại học ở một vùng quê phía Nam, tiền trong nhà hầu như đã tiêu hết để chữa bệnh cho ba cô trong những năm qua, nhưng vẫn không cứu được mạng ông.
Cô mất đi người thân cuối cùng trên đời, cố gắng thi đỗ đại học nhưng lại không có tiền nộp học phí, tương lai mờ mịt.
Đột nhiên một ngày ba mẹ Kỳ đến nói rằng họ là đồng đội cũ của ba cô. Hơn nữa ba cô đã hiến tim trước khi mất cứu sống con trai họ. Họ đến là để thực hiện lời hứa chăm sóc nửa đời sau của cô.
Lúc đó Trì Ý nhớ lại lời trăn trối của ba cô khi ông hấp hối. Trên đó viết: Tiểu Ý, sau khi ba mất con hãy đến Thủ đô, đến nhà họ Kỳ sống thật tốt. Ba không thể thấy ngày đó nhưng sẽ phù hộ cho con, con gái của ba sau này nhất định phải sống thật hạnh phúc.
Bây giờ nhà họ Kỳ là gia đình giàu có nhất mà cô từng thấy.
Cô đã có một cuộc sống tốt, Trì Ý thề rằng sau này cô sẽ còn tốt hơn nữa.
Nghĩ đến ba Trì Ý buồn bã một lúc lâu, ném điện thoại sang một bên ngồi thẫn thờ cho đến khi bụng kêu ọt ọt cô mới đứng dậy chuẩn bị tìm đồ ăn.
Vào bếp Trì Ý nhận ra những thiết bị công nghệ cao của nhà họ Kỳ cô không biết dùng và cũng không dám đụng vào, chỉ có thể tìm kiếm thứ gì đó tiện ăn trong tủ lạnh. Cô tìm thấy vài lát bánh mì sandwich liền vui vẻ lấy ra.
Ăn xong một miếng mới nhớ ra trong nhà còn một người nữa, cô lại cúi xuống lấy thêm hai lát bánh mì. Dừng lại một chút nghĩ đến điều gì đó, Trì Ý lại lấy một quả cà chua trong tủ lạnh ra thái vài lát kẹp vào.
Cô đoán Kỳ Tự Dã sẽ không ăn món bánh mì này của cô, nhưng làm như vậy trông cũng đẹp mắt hơn một chút.
Vừa bày lên đĩa xong thì điện thoại reo lên, Trì Ý cầm lên xem thì thấy trong WeChat có thêm một nhóm chat “Gia đình yêu thương nhau”.
Tuế Nguyệt Như Ca: [Tiểu Ý con ăn cơm chưa, bảo mẫu nghỉ rồi Tiểu Dã có làm cơm tối cho con không đó.]
Trì Ý không kịp ngạc nhiên về việc Kỳ Tự Dã biết nấu ăn. Cô vội vàng gõ chữ trả lời: [Cháu ăn rồi ạ, cảm ơn dì, dì đừng lo cho cháu.]
Tuế Nguyệt Như Ca: [Tiểu Dã làm món gì cho con vậy.]
Trì Ý suy nghĩ một lát trả lời: [Anh Hai nấu mì cho cháu ạ.]
Cô chưa biết tài nấu nướng của Kỳ Tự Dã thế nào, trả lời là nấu mì là an toàn nhất.
Tuế Nguyệt Như Ca: [Tiểu Dã thật qua loa, ngày mai bắt nó làm món gì ngon cho con.]
Tuế Nguyệt Như Ca:[@Dã nghe chưa, không được qua loa với Tiểu Ý.]
Tin nhắn này vừa hiện ra Trì Ý đột nhiên nghe thấy tiếng thông báo điện thoại reo lên ở tầng trên.
Cô bưng đĩa thức ăn cầm điện thoại và đối diện với Kỳ Tự Dã từ trên lầu đi xuống.
Kỳ Tự Dã bước ra khỏi phòng nhìn Trì Ý đã thay bộ đồ ở nhà, rõ ràng là đồ cô mang từ nhà đến, một bộ màu xanh lá cây nguyên khối không có bất kỳ họa tiết trang trí nào.
Vì vậy thoạt nhìn cô giống như quả dưa chuột thành tinh vậy.
Đến lúc này anh càng hiểu rõ, bộ trang phục buổi chiều của Trì Ý là do mẹ Kỳ cố ý sắp đặt.
Dã: [Biết rồi.]
“Cái đó, tôi ăn rồi, ngài đã ăn chưa, cái này... cái này là tôi làm cho ngài.”
Càng nói giọng Trì Ý càng nhỏ dần, cũng có chút chột dạ. Cô có thể ăn qua loa nhưng không biết liệu cậu chủ đối diện có thể chấp nhận được không.
Quả nhiên Kỳ Tự Dã không chấp nhận: “Em cho chó ăn đấy à.”
Trì Ý: ...
“Không phải, tôi chỉ tìm thấy cái này trong tủ lạnh thôi…”
Kỳ Tự Dã nhướng mày.
Trì Ý tiếp tục giải thích: “Những thứ khác không phải đồ ăn liền, tay nghề nấu nướng của tôi không tốt lắm, với lại... những thiết bị điện nhà ngài tôi không biết dùng.”
Hơi bới rối nhưng Trì Ý vẫn thành thật nói ra lý do.
Kỳ Tự Dã không ngờ cô lại thành thật như vậy, hơn nữa lý do còn rất ngây thơ. Anh liếc nhìn thấy cô lại sắp tự bốc cháy nữa rồi.
Anh tỏ vẻ hứng thú cho đến khi thấy vành tai Trì Ý đỏ bừng, Kỳ Tự Dã mới hỏi: “Em cũng ăn cái này à?”
Trì Ý do dự một lúc rồi trả lời: “Tôi ăn bánh mì nướng thôi, không thêm cà chua…”
Kỳ Tự Dã hiểu ra và bật cười.
“Tôi cảm ơn em còn đặc biệt thêm cà chua và bày biện cho tôi.”
Lúc này Trì Ý càng thêm lúng túng: “Không phải, tôi không có ý nhận công đâu.”
Kỳ Tự Dã nắm lấy chiếc đĩa trong tay cô, không trêu chọc cô nữa mà hỏi: “Em muốn ăn mì sao?”
Trì Ý sững sờ, khó hiểu nhìn anh: “Gì cơ?”
Sau đó cô nghĩ đến chuyện vừa rồi, cô liền nói theo: “Không phải, cái đó là tôi bịa ra.”
Bỗng nhiên Kỳ Tự Dã nhìn cô gái dưa chuột héo đang rũ đầu trước mặt. Cô sợ làm phiền anh nên lúc nào cũng dè dặt.
Đặt chiếc đĩa bánh mì nướng xuống, Kỳ Tự Dã khẽ hỏi Trì Ý: “Em đang lấy lòng tôi à.”
Trì Ý cúi đầu: “Tôi đã nói là sẽ không gây phiền phức cho ngài.”
Cứ ngài tới ngài lui.
Kỳ Tự Dã cảm thấy nghe không thuận tai bằng anh Hai.
“Đừng có ngài tới ngài lui nữa, nghe kỳ cục lắm.”
“Vậy tôi nên gọi là gì…”
“Nên gọi thế nào thì gọi thế đó.”
Lời Kỳ Tự Dã vừa dứt, ánh mắt anh liếc qua xương quai xanh nổi rõ của Trì Ý, gầy đến đáng thương.
Anh sải bước dài tránh qua Trì Ý đi về phía tủ lạnh.
Trì Ý nghe thấy giọng nói lơ đãng vang lên phía trước: “Không muốn ăn mì à, ăn bít tết không?”
Trì Ý ngẩng đầu xác nhận Kỳ Tự Dã đang chuẩn bị làm bít tết cho cô ăn.
Cô vừa định nói mình ăn no rồi nhưng cái bụng chỉ vừa lấp đầy một lát bánh mì lại kêu lên đúng lúc này.
Đến nước này lời muốn nói đành phải nuốt lại, Trì Ý cười cứng ngắc rồi trả lời: “Ăn ạ.”
Kỳ Tự Dã hành động rất nhanh và thành thạo, bắc chảo, cho dầu, áp chảo bít tết và rau củ, thậm chí rắc gia vị cũng rất có trật tự.
Khi miếng bít tết được đặt trước mặt mình, Trì Ý cảm thấy như đang mơ.
Vừa nãy cô còn nghĩ Kỳ Tự Dã ghét mình, sau này cô và Kỳ Tự Dã sẽ là người quen nhưng xa lạ sống dưới cùng một mái nhà.
Giờ đây Kỳ Tự Dã lại chủ động làm đồ ăn cho cô.
Thấy cô mãi không ăn chỉ nhìn chằm chằm vào miếng bít tết.
Kỳ Tự Dã hỏi: “Em sợ tôi hạ độc à.”
Trì Ý: “Không phải không phải.”
“Thế thì sao, bít tết của tôi đặc biệt lắm à, em nhìn thôi cũng thấy no rồi sao.”
“Tôi chỉ hơi kinh ngạc…” Trì Ý ngẩng đầu lên thấy Kỳ Tự Dã ngồi đối diện mình, anh không làm gì cho mình ăn cả.
“Ngài không ăn sao?”
Nghe cô vẫn không đổi cách xưng hô, ngón áp út và ngón giữa của Kỳ Tự Dã gõ vào bàn vài cái.
Anh nhìn cô hỏi, ánh mắt nửa cười nửa không: “Ngài là ai?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)