Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Trì tiểu thư, cô đã mang thai, khoảng ban tuần, nồng độ progesterone hơi thấp.”
Thông thường khi nghe tin mang thai đa số mọi người có hai phản ứng. Một là kinh ngạc rồi vui mừng, hai là kinh ngạc rồi lo lắng.
Bệnh nhân trước mặt rõ ràng thuộc loại thứ hai. Nhìn vào mục “chưa kết hôn” trên thông tin khám bệnh, bác sĩ hiểu ra lại một người trẻ tuổi mang thai ngoài ý muốn và không muốn giữ.
“Cô có giữ đứa bé lại không?”
Giọng bác sĩ hơi lạnh nhạt. Trì Ý hoàn hồn cúi đầu dùng tay xoa nhẹ bụng dưới phẳng lì, khẽ nhếch môi.
Chỉ một đêm cô lại mang thai con của Kỳ Tự Dã. Số phận thật trớ trêu.
Trì Ý ngẩng đầu, ánh mắt long lanh ánh nước, cô mím môi đáp: “Tôi muốn giữ.”
Bác sĩ hơi ngạc nhiên sau đó giọng nói trở nên dịu dàng hơn vài phần: “Vậy cô cần làm thủ tục hồ sơ thai sản càng sớm càng tốt.”
Trì Ý sững lại rồi lắc đầu: “Cảm ơn bác sĩ, vài ngày nữa tôi sẽ rời khỏi Thủ đô, tôi sẽ không sinh con ở đây.”
“Tiểu Ý, dạo này dạ dày con không tốt, dì đã hầm canh bổ dưỡng cho con rồi, tối nay về nhà nhé.”
Cô đã rời khỏi nhà họ Kỳ lâu rồi, vì để tránh người đàn ông đó.
Trì Ý xoa xoa bụng dưới, thật ra dạ dày cô không tốt là do phản ứng ốm nghén sớm. Mẹ Kỳ vẫn luôn chu đáo như vậy.
Đáng tiếc hôm nay cô nhất định phải phụ lòng bà. Cô đã hứa với Kỳ Tự Dã rằng rời khỏi nhà họ Kỳ thì sẽ không quay lại nữa.
Lau đi ánh nước trong mắt, Trì Ý bình tĩnh lại trả lời: “Dì ơi, cháu cảm ơn sự chăm sóc của dì bấy lâu nay. Ngày mai cháu sẽ đưa mẹ cháu về Hoài Trấn rồi.”
“Sao lại gấp gáp thế?”
Trì Ý ngước mắt nhìn cửa sổ xe mờ mịt sương phủ: “Bà ấy đã chờ quá lâu rồi.”
Mẹ Kỳ im lặng một lúc rồi thở dài: “Thằng Tiểu Dã đó miệng hơi cứng, cũng tại dì không tốt, năm đó không nên gán ghép bừa bãi, cứ muốn đẩy hai đứa lại với nhau, đều tại dì.”
Nhớ lại trận cãi vã bùng nổ đêm Trì Ý dọn ra khỏi nhà họ Kỳ một tháng trước, hai đứa trẻ sao lại thành ra thế này. Mẹ Kỳ thắt lòng thở dài: “Tiểu Ý, khi nào rảnh về thăm dì nhé, nơi này mãi mãi là nhà của con.”
Trì Ý nghẹn ngào: “Cháu biết ạ.”
Cúp điện thoại cô viết một cái tên lên cửa sổ xe.
Tạm biệt, Kỳ Tự Dã.
Chiếc xe xuyên qua màn sương mù, một vài chuyện cũ cũng bắt đầu lan tỏa.
Trì Ý nhớ lại ngày đầu tiên cô được đưa về nhà họ Kỳ ở nhờ.
Cô đi theo sau vợ chồng chú Kỳ , ngẩng đầu lên thì thấy Kỳ Tự Dã đang dựa vào lan can tầng hai, trông rất lười biếng. Thấy cô đến anh cúi đầu, đôi mắt hoa đào thờ ơ nhìn xuống với tư thế của một người chủ.
Trì Ý bất chợt đối mắt với anh, mặt cô đỏ bừng trong giây lát.
Giây tiếp theo ánh mắt Kỳ Tự Dã nhìn cô dần trở nên lạnh lùng, nhạt nhẽo, cho đến khi đầy vẻ đùa cợt. Cảm xúc lan tỏa nơi đó rất rõ ràng, là sự chán ghét.
Mẹ Kỳ vội vàng lên tiếng: “Tiểu Dã, sao còn chưa xuống chào đón Tiểu Ý.”
Ba Kỳ cũng ngẩng đầu nhìn Kỳ Tự Dã một cái, ánh mắt trấn an: “Xuống chào hỏi em gái Trì Ý đi.”
Vừa dứt lời mẹ Kỳ thầm nhéo ba Kỳ một cái. Không phải đã nói là làm con dâu tương lai sao? Gọi là em gái kiểu gì. Em gái tình nhân à?
Nghe lời ba Kỳ, Kỳ Tự Dã mới thu hồi ánh mắt. Trì Ý nhìn anh từng bước tiến lại gần cho đến khi trước mắt cô đột nhiên bị một bóng dáng cao lớn che khuất.
Cô nghe thấy một giọng nói lười biếng và lạnh nhạt vang lên từ trên xuống: “Chào mừng em đến nhà họ Kỳ.”
“Em gái.”
Trì Ý không nghe lầm, từ “em gái” đó anh phát âm đặc biệt rõ ràng như cố ý nhấn mạnh điều gì đó.
Cô không dám ngẩng đầu, chỉ cúi gằm nói: “Làm phiền rồi, anh Hai.”
Đây chắc hẳn là Kỳ Tự Dã.
Trước khi đến nhà họ Kỳ Trì Ý đã nghe mẹ Kỳ giới thiệu về tình hình gia đình họ. Vợ chồng nhà họ Kỳ yêu thương nhau sinh được hai trai một gái. Con gái lớn đang du học nước ngoài. Con trai thứ hai Kỳ Tự Dã và con trai thứ ba Kỳ Tự Bạch là một cặp sinh đôi.
Nhưng Kỳ Tự Bạch sinh sau một chút, bị bệnh tim, vừa được thay tim do ba Trì Ý hiến tặng trước khi qua đời, hiện vẫn đang nằm viện.
Bây giờ trong nhà chỉ có Kỳ Tự Dã.
Tiếng “anh Hai” này giọng nói tuy mềm mại nhưng âm cuối lại run run. Giọng nói nũng nịu kiểu này Kỳ Tự Dã đã nghe nhiều rồi.
Trì Ý lén ngẩng đầu liền bị ánh mắt của Kỳ Tự Dã bắt gặp.
Kỳ Tự Dã nhếch môi đầy ẩn ý.
Trì Ý cảm thấy mặt hơi nóng rồi lùi lại một chút.
Anh quá đẹp trai, là kiểu đẹp có sức công phá, rất trực quan. Xương lông mày sâu và sắc nét, chỉ riêng đôi mắt hoa đào đã đủ mê hoặc lòng người.
Trì Ý không dám nhìn anh nữa.
Mẹ Kỳ ảo tưởng cảnh hai đứa trẻ trai tài gái sắc vừa gặp đã yêu. Nhưng hoàn toàn không xảy ra. Một người thì thờ ơ, một người thì cúi đầu sắp chạm đất.
Mẹ Kỳ lườm ba Kỳ một cái. Có nói rõ với Kỳ Tự Dã không đấy, đây là vợ chưa cưới tương lai của nó mà.
Ba Kỳ tránh ánh mắt bà, rõ ràng là chưa nói.
Mẹ Kỳ bực bội: “Tiểu Dã, con đưa Tiểu Ý đi sắp xếp chỗ ở rồi làm quen với em ấy một chút, ba mẹ có việc cần nói trong thư phòng.”
Đây là đang tạo không gian riêng cho anh và Trì Ý.
Nhìn cách Trì Ý ăn mặc chải chuốt hôm nay là biết, váy hai dây màu hồng, tóc uốn lọn sóng to, rõ ràng là nhắm vào anh.
Đáng tiếc mẹ Kỳ đã lầm, màu anh ghét nhất chính là hồng.
Trước đó mẹ Kỳ từng dò hỏi sở thích của Kỳ Tự Dã, anh chỉ tiện miệng nói bừa vậy mà bà tin thật.
Kỳ Tự Dã nhướng mày ánh lên vẻ chế giễu. Anh ghét nhất việc mẹ Kỳ tự cho là hiểu anh, tùy tiện sắp xếp cuộc đời anh.
Không biết người bị sắp xếp này, “vợ chưa cưới” của anh đang nghĩ gì.
Trì Ý không nghĩ nhiều, cô bây giờ có cảm giác như bà Lưu lần đầu vào gặp Đại Quan Viên*.
*Bà Lưu lần đầu vào gặp Đại Quan Viên: trích từ Hồng Lâu Mộng, bà Lưu là một bà lão nhà quê nghèo lần đầu bước vào nơi cực kỳ xa hoa của nhà quyền quý. Bà choáng ngợp, bỡ ngỡ qua đó cho thấy sự chênh lệch giàu nghèo.
Dưới lầu chỉ còn lại cô và Kỳ Tự Dã.
“Đã từng yêu ai chưa?”
Trì Ý ngơ ngác trước câu hỏi đó.
“Chưa…”
“Muốn bỏ qua giai đoạn yêu đương mà kết hôn với tôi không?”
“Hả?”
Tình huống kỳ quặc gì đây?
“Không muốn thì tránh xa tôi ra một chút.” Giọng Kỳ Tự Dã nhàn nhạt như trời mưa có sương mù, mang theo sự phiền muộn khó chịu.
Trì Ý lùi lại vài bước: “Xin lỗi, em sẽ rời khỏi nhà họ Kỳ càng sớm càng tốt.”
“Là bảo em giữ khoảng cách với tôi, không phải bảo em rời khỏi nhà họ Kỳ.”
Kỳ Tự Dã kéo vali của Trì Ý. Phòng mà mẹ Kỳ sắp xếp nằm đối diện phòng anh.
Tâm tư người qua đường ai cũng rõ.
Kỳ Tự Dã không nói thêm gì xách vali lên lầu.
Đợi đến khi Trì Ý phản ứng lại cô đi theo bước chân anh lên lầu.
Kỳ Tự Dã dừng lại ở cửa. Trì Ý cúi đầu vì không biết phòng nào, nhất thời không phanh kịp “rầm” một tiếng, Trì Ý đâm sầm vào lòng anh.
“Phóng vào lòng người ta à.” Giọng điệu lười biếng hơi có vẻ trêu chọc vang lên.
Trì Ý đột ngột bật ra khỏi vòng tay anh nhảy lùi lại ba bước.
“Xin lỗi, em không cố ý.”
Lại là xin lỗi, Kỳ Tự Dã nhướng mày, vẻ mặt tối sầm.
Anh mở cửa đẩy vali vào phòng Trì Ý rồi chỉ vào căn phòng đối diện.
“Thấy chưa?”
“Thấy rồi.”
“Biết đó là gì không?”
Trì Ý thành thật trả lời: “Đó là một cánh cửa.”
Kỳ Tự Dã rõ ràng khựng lại một chút: “Đó là phòng của tôi.”
Trì Ý: “Ồ ồ, thì ra đó là phòng của anh.”
Cái gì vậy?
Đó là phòng của Kỳ Tự Dã thì kể cho cô nghe cái này làm gì chứ.
Trì Ý không dám hỏi, chỉ có ánh mắt đang dao động.
“Sau này đừng có lỡ tay vào nhầm phòng rồi lại ngủ lên giường của tôi.”
Lời nói của Kỳ Tự Dã có sự mỉa mai rõ rệt, mặt Trì Ý lại đỏ lên.
“Em sẽ không đâu.” Cô quả quyết cam đoan.
“Cho dù em có làm vậy tôi cũng sẽ không làm gì cả.”
Đây là lời nhắc nhở hay đúng hơn là lời cảnh cáo, anh hy vọng Trì Ý có thể nghe lọt tai.
“Hoặc là nói…” Giọng Kỳ Tự Dã đột ngột dừng lại. Trì Ý thấy anh cúi người ghé sát vào cô, nhưng ngay khi Trì Ý kịp phản ứng muốn lùi lại, một bàn tay lạnh buốt đã ấn vào gáy cô.
“Tôi không chấp nhận cưới chạy bầu.”
Nửa câu sau của Kỳ Tự Dã nổ tung bên tai Trì Ý, giọng điệu lạnh lùng đối lập hoàn toàn với hơi nóng phả ra từ anh.
Trì Ý đẩy anh ra, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Tại sao anh cứ nhắc đến chuyện kết hôn vậy?”
Kỳ Tự Dã đứng nhìn từ trên cao xuống nhìn cô: “Em không biết sao?”
Trì Ý: “Em nên biết à?”
Mẹ anh không nói cho Trì Ý biết sao?
Kỳ Tự Dã không lên tiếng, dừng lại một chút rồi quay người trở về phòng mình.
Để lại Trì Ý với vẻ mặt khó hiểu. Một lúc sau cô đẩy cánh cửa thuộc về mình bước vào.
Cô thu dọn hành lý đơn giản, cảm thấy hơi khát muốn xuống lầu lấy nước uống.
Vừa mở cửa cô thấy Kỳ Tự Dã đang đứng dựa ở ngoài cửa thư phòng của ba mẹ Kỳ.
Đó là con đường cô phải đi qua để xuống lầu.
Đang do dự không biết nên đi qua chào hỏi hay quay vào phòng chờ lát nữa mới ra thì thấy Kỳ Tự Dã giơ tay lên, ngón tay đặt trên môi làm động tác im lặng.
Rõ ràng là anh đang nghe lén cuộc nói chuyện của ba mẹ Kỳ.
Ánh đèn chùm chiếu lên mặt Kỳ Tự Dã, khiến đôi lông mày vốn lạnh lùng của anh trở nên dịu dàng hơn.
Ngón tay Kỳ Tự Dã thon dài và trắng, di chuyển từ môi xuống ngực, động tác đơn giản nhưng được anh thực hiện vô cùng tao nhã, đẹp không tả xiết.
Ngón tay đẹp đẽ đó ngoắc về phía cô.
Trì Ý giơ tay lên chỉ ngược vào mình, im lặng hỏi lại: Em sao?
Kỳ Tự Dã gật đầu.
Cô đi làm gì chứ.
Do dự hồi lâu Trì Ý vẫn rụt rè bước tới cùng anh nghe lén.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)