Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạch Tuyết Ca Chương 3: Khúc Hữu Ngộ (2) - Xuất Giá

Cài Đặt

Chương 3: Khúc Hữu Ngộ (2) - Xuất Giá

Những lời này, nàng đã cân nhắc hết lần này đến lần khác, nghĩ đi nghĩ lại thật lâu mới dám nói trước mặt Doãn Tương Như, chẳng biết bà có thấy nó không giống những điều mà một nữ nhi thường nói hay không.

Doãn Tương Như lặng im rất lâu, đầu ngón tay lướt qua mái tóc nàng, rồi nở một nụ cười yếu ớt: "A Liên, thì ra con đã trưởng thành rồi."

Đang độ cuối xuân sang hạ, ngoài cửa sổ có bóng cây xanh biếc, nắng sớm giăng thành những sợi mỏng. Doãn Tương Như hơi ngẩng đầu, xuất thần nhìn những vệt bóng lá hắt lên song cửa, bà thì thầm: "A Liên nói rất đúng, ở trong nghịch cảnh mà không nản chí, dù lối cùng hẻm cụt vẫn tìm thấy ánh sáng, đó vốn là sự khoáng đạt của con. Mẫu thân chẳng biết còn phải căn dặn điều gì, chỉ một câu này, con phải ghi nhớ, nếu người kia thực sự vô lại, tuyệt đối không được cố nhịn mà làm hại bản thân, bởi như vậy chỉ khiến người thương đau lòng, kẻ ghét hả hê."

Khúc Du quỳ ngay ngắn, dập đầu một cái: "Xin mẫu thân yên lòng."

Kỳ thực, đối với lễ quỳ lạy của người xưa, nàng vẫn có chút băn khoăn. Thế nhưng ánh mắt Doãn Tương Như đẫm lệ nhìn nàng lúc này lại làm nàng chợt nghĩ đến mẹ mình.

Năm nàng còn nhỏ, cha đã qua đời, đến dung mạo của người cũng không còn nhớ rõ. Mẹ nàng là một luật sư bận rộn, một tay nuôi nàng khôn lớn. Nàng luôn ngưỡng mộ nghề nghiệp của mẹ, nên sau kỳ thi đại học, khi còn mông lung về tương lai, nàng thuận theo lòng mình mà chọn ngành luật.

Mẹ thường bận tối ngày, nghiêm túc, ít cười, nhưng chưa bao giờ ngăn cản bất cứ quyết định nào của nàng. Khúc Du vẫn nhớ khi nàng nói muốn đổi ngành để thi cao học, mẹ từng hỏi: "Vì sao con lại chọn ngành này?"

Nàng đáp: "Học luật là để tìm công lý cho người bị oan, học sử là để truy tìm sự thật của quá khứ và hiện tại, con cảm thấy cả hai tuy khác đường nhưng cùng một đích, đều là muốn đi tìm sự thật."

Lúc ấy, mẹ đã mỉm cười với ánh mắt đầy tán thưởng.

Nhìn Doãn Tương Như nằm trên giường, Khúc Du bỗng thấy sống mũi cay xè. Dù nàng biết rõ những người này đối với mình chỉ là nhân vật từ nghìn năm trước, nhưng thứ tình thân máu mủ ấy, sự gắn bó ấy, tựa như bất biến muôn đời.

Hai ngày lặng lẽ trôi qua.

Thánh chỉ ban xuống quá đột ngột, người nhà họ Nhậm lại lo Chu Đàn bị thương nặng, có thể bất cứ lúc nào cũng mất mạng, nên vội vàng định ngày thành hôn.

Hôm ấy trời trong nắng đẹp. Khi gà gáy báo sáng, vào khoảng canh năm, Khúc Du bị hai nha hoàn do nhà họ Nhậm phái đến đánh thức, dìu tới ngồi trước bàn trang điểm.

Lễ thành hôn thời xưa vô cùng cầu kỳ. Tuy nàng chưa từng nghiên cứu chuyên sâu về hôn lễ nhưng trong thư viện từng xem qua nhiều sách tranh minh họa. Theo chế độ Bắc Dận, sáu lễ gồm nạp thái, vấn danh, nạp cát, nạp chinh, thỉnh kỳ, thân nghênh, chưa kể còn vô số quy củ tinh tế khác.

Vì việc hôn sự này diễn ra gấp gáp nên những nghi thức có thể giản lược được thì đều giản lược. Nhà họ Nhậm lo liệu khá qua loa, song vẫn gửi tới một bộ hôn phục đầy đủ, có vẻ như vốn đã chuẩn bị từ trước.

Nói coi trọng thì không hẳn, bảo xem nhẹ cũng không đúng, bởi riêng bộ lễ phục cầu kỳ ấy đã chứng tỏ sự chu toàn. Thái độ này thật khiến người ta thật khó hiểu.

Khúc Du khoác lên mình bộ hôn phục màu xanh đậm thêu họa tiết hoa văn Bảo Tướng, đội mũ vàng cài lá, tay cầm quạt tròn bằng lụa thêu hoa thạch lựu, rồi bước ra cáo biệt huynh đệ tỷ muội, sau đó từ biệt song thân.

Nàng có hai muội muội, một người tên Khúc Gia Hi, một người tên Khúc Gia Ngọc. Tuy hai người là thứ xuất nhưng cùng lớn lên bên nàng, tình cảm hết sức thân thiết. Doãn Tương Như vốn là một chủ mẫu khoan hòa, đối xử với hai nàng ấy chẳng khác gì con ruột.

Hai muội muội đứng chờ ngoài cửa. Vừa thấy nàng bước ra, Khúc Gia Hi không kìm được mà đưa tay lau nước mắt. Khúc Gia Ngọc vốn có tính tình cứng rắn, thấp giọng nói: "Đại tỷ tỷ xuất giá là ngày vui, muội khóc làm gì..."

Lời thì nói vậy nhưng khóe mắt nàng cũng đỏ hoe.

Sau lưng hai người, một thiếu niên chừng mười hai tuổi bước lên hành lễ với nàng, chính là đệ đệ Khúc Tương Văn.

Tuy Khúc Tương Văn còn nhỏ tuổi, nhưng cử chỉ nghiêm cẩn, giữ lễ, phảng phất phong thái quân tử thời xưa. Tính tình y khá điềm đạm, bình thường ham đọc nên tay lúc nào cầm khư khư cuốn sách, dù tuổi nhỏ nhưng tâm tính vững vàng, chủ kiến rõ ràng, trông như một đứa trẻ có tiền đồ.

Tiếc là trong lịch sử, bậc hiền thần nhiều vô kể và cũng ngoài phạm vi nghiên cứu của nàng nên nàng cũng không nhớ nổi trong sử sách có nhắc đến tên y hay không.

Khúc Tương Văn hành lễ xong, nghẹn giọng nói: "Hôm nay trưởng tỷ xuất giá, đệ chúc tỷ tỷ phu thê hòa hợp, phúc thọ dài lâu."

Sau đó y ngẩng đầu, ép thấp giọng mà trang nghiêm hứa hẹn: "Đại tỷ tỷ, đệ nhất định sẽ chăm chỉ đọc sách, thi đỗ công danh. Nếu Chu Thị lang không phải là bậc quân tử, đệ nhất định sẽ thay tỷ đòi lại công bằng."

Tấm lòng yêu thương của đệ đệ khiến Khúc Du vừa buồn cười vừa cảm động, đành rưng rưng cười đáp: "Được."

Nàng nâng quạt che mặt, bước vào chính đường bái biệt mẫu thân. Doãn Tương Như cố nén nước mắt tiễn nàng xuất giá, chỉ khẽ lẩm nhẩm một câu: "Giá như phụ thân con còn ở đây..."

Chu Đàn bệnh nặng, nghi lễ đón dâu do biểu đệ hắn đứng ra thay mặt. Đoàn đón dâu thưa thớt, ngoài kiệu hoa đỏ ra thì chỉ có tiếng kèn sáo vang lên đơn điệu, chòng chành đi qua con phố náo nhiệt người xe.

Khúc Du ngồi trong kiệu hoa, chẳng hề hoảng loạn, chỉ cảm thấy tất cả thật nực cười.

Nàng và chủ nhân cũ của thân thể này có vài phần tương tự về dung mạo. Trước đây cũng từng có người theo đuổi nhưng nàng mải miết học hành, trong lòng lại ôm thứ ảo tưởng mơ hồ về một mối "tâm ý tương thông" nên bao năm vẫn chưa từng yêu ai.

Ai ngờ thời gian xoay chuyển bất ngờ, nàng lại phải lập tức gả cho người khác.

Hơn thế nữa, nàng sắp thành thân với một nhân vật từng tồn tại trong lịch sử, là một nịnh thần được ghi chép sơ sài. So với hình tượng nịnh thần trong , là kẻ cấu kết phản quốc, hãm hại trung lương thì Chu Đàn nhiều lắm chỉ là một người say mê quyền thế, làm việc không từ thủ đoạn. Việc hắn đứng đầu danh sách, phần nhiều là vì hành vi của hắn trái với giá trị mà sĩ phu ngày xưa đề cao.

Nếu sử liệu về hắn phong phú hơn, có lẽ người quan tâm cũng sẽ nhiều hơn, hắn sẽ không bị chôn vùi trong dòng chảy lịch sử như thế này. So với sự phỉ báng thì việc bị quên lãng có lẽ còn tàn nhẫn hơn. Không biết Chu Đàn có bận tâm về điều đó hay không?

Nếu không vì nàng nghiên cứu luật pháp triều Bắc Dận, e rằng sẽ chẳng bao giờ để ý đến hắn. Nghe tên Chu Đàn, nàng chỉ nhớ đó là nịnh thần đứng đầu sử sách, tuyệt đối không thể tưởng tượng có ngày mình sẽ gả cho hắn.

Nghĩ đến đây, Khúc Du không nhịn được bật cười.

Việc xuyên không vốn đã đủ nực cười, so với chuyện ấy thì thành thân dường như chẳng đáng kể gì.

Giờ đây nàng vì một cái tên vô danh bí ẩn mà đi đến bước này, chẳng biết có tính là một mối nhân duyên kỳ lạ hay không?

Con đường trước mắt còn mờ mịt, nhưng may nàng vốn lạc quan, vẫn có thể tự an ủi rằng, đời người cũng như những tư liệu lịch sử huyền bí mà nàng đam mê, thú vị chính là ở chỗ khám phá những điều chưa biết.

Chẳng bao lâu sau, kiệu hoa đã dừng trước cửa Chu phủ. Chu Đàn bị thương nặng không thể rời giường, biểu đệ Nhậm Thời Minh lại không muốn thay hắn hành lễ bái đường, nên khi lên đường, có người ôm đến một con gà trống để cùng Khúc Du làm lễ.

Lễ nghi hoàn tất, nhũ mẫu của Chu Đàn trao vào tay nàng một dải lụa đỏ, nàng tiếp lấy, đang định theo bà vào phòng tân hôn thì giữa đám đông bỗng nổi lên một trận xôn xao.

Khúc Du quay đầu nhìn qua làn quạt lụa, thấy một thiếu niên cột cao búi tóc, mặc bộ giáp cũ sờn đang đường hoàng xông thẳng vào.

Bên cạnh, nhũ mẫu không kìm nổi kêu lên: "Nhị công tử!"

Thì ra Chu Đàn còn có một đệ đệ.

Từ khi phụ mẫu hắn gặp nạn chết thảm ở Lâm An, Chu Đàn mang đệ đệ còn nhỏ lên kinh nương nhờ thân thích là Nhậm Thị, sau đó đỗ đạt khoa cử. Nhậm Thị chịu thu lưu, dốc lòng vun đắp, xem ra tình nghĩa trước kia cũng không tệ.

Chỉ là sau vụ Nhiên Chúc Lâu, biểu cô phu của Chu Đàn cũng là trượng phu của Nhậm Thị bị liên lụy và phạt lưu đày ba nghìn dặm. Nhà họ Nhậm phải chạy vạy khắp nơi cầu tình, vay nợ, mới giữ được ông ta ở lại kinh. Thế nhưng suốt thời gian đó, Chu Đàn lại dửng dưng như không, đến một đồng bạc cũng không bỏ ra.

Từ đó về sau, Nhậm Thị với Chu Đàn đoạn tuyệt quan hệ. Ngay cả Chu Dương là đệ đệ ruột của hắn cũng ở từ đường nhà họ Nhậm tuyên bố cắt đứt quan hệ, tự nguyện nhập vào gia phả của nhà họ Nhậm.

Nếu không phải lần này là hôn sự do thánh chỉ ban xuống, vả lại Chu Đàn lại chẳng còn thân thích nào khác thì Nhậm Thị quyết cũng không ra mặt lo liệu cho hắn.

Đầu năm nay, Chu Dương đã nhập ngũ, từ ấy chưa từng bước chân vào Chu phủ. Hôm nay y bất ngờ xuất hiện khiến mọi người đều kinh ngạc.

Nhậm Thời Minh tiến lên hai bước: "A Dương, sao đệ lại về đột ngột thế?"

"Để huynh lo lắng rồi. Hôm nay...là ngày huynh thành thân mà, dù thế nào thì ta cũng phải đến xem một lần."

Chu Dương mặc quân phục thường ngày, tay nắm roi ngựa, thắt lưng vẫn đeo trường đao chưa kịp tháo xuống. Y thấp giọng nói với Nhậm Thời Minh một câu, rồi ung dung tiến thẳng đến trước mặt Khúc Du.

Nhũ mẫu của Chu Đàn là Vận ma ma đang run giọng đứng cạnh Khúc Du nói: "Nhị công tử, thương thế của đại công tử nặng như vậy, cậu nên về thăm người một lần, khi bệnh nặng người còn gọi tên cậu..."

Chu Dương hơi khựng lại, sau đó nhếch môi cười với vẻ như giễu cợt: "Chẳng phải đã trở về rồi sao, Vận ma ma? Ta nghe nói hắn bị thương nặng, lại nghe nói hắn sắp thành thân nên mới xin nghỉ, thúc ngựa chạy về. Dù không phải để chúc mừng thì ta cũng phải đến bàn với tẩu tẩu xem vài ngày nữa nên lo tang sự cho hắn thế nào."

Vận ma ma tức đến phát run, chỉ gọi: "Nhị công tử..." nhưng không nói thêm được gì. Trong sảnh không một ai lên tiếng phản bác. Nhậm Thời Minh thoáng hiện vẻ khó xử, muốn mở lời nhưng cuối cùng vẫn nén lại.

Chu Dương bước qua nhũ mẫu, đi thẳng đến trước mặt Khúc Du, rồi giơ tay đặt lên chiếc quạt lụa trong tay nàng, hơi dùng sức để ép xuống. Hành động này vốn cực kỳ thất lễ, chẳng rõ y làm vậy để nhìn dung nhan nàng hay chỉ để khiêu khích.

Khúc Du lập tức thuận theo lực tay buông quạt xuống. Chu Dương hụt tay, thoáng sững lại, còn nữ tử trước mặt vẫn bình tĩnh cầm quạt, gật đầu nói: "Gặp qua nhị công tử, ta có nên gọi cậu một tiếng đệ đệ không?"

Vừa rồi nàng che kín mặt sau làn quạt, nay quạt lụa hạ xuống khiến mọi ánh mắt trong chính đường đều dồn về phía nàng, không gian bỗng chốc lặng ngắt.

Người ta từng nghe danh tân nương này có tài hoa ngang hàng với Cao tiểu thư, nhưng đây là lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến. Khi quạt lụa rơi xuống, ai nấy đều mang tâm tư riêng, nhưng trong lòng đều không khỏi thở dài, một nữ tử tài tình, dung mạo xuất chúng như vậy mà phải gả cho kẻ bệnh nặng, tiếng xấu vang dội như Chu Đàn, thật đáng tiếc quá.

Chu Dương không ngờ nàng lại nói thế, thoáng lúng túng rồi ấp úng đáp: "Nếu tẩu tẩu đã gọi, ta...ta không dám từ chối."

Khúc Du nhìn y vài lượt, rồi dùng quạt khẽ phẩy lớp bụi trên vai áo, giọng ôn hòa: "Nhị công tử vội vã gác lại hành trình rồi đến dự hôn lễ của huynh trưởng, đủ thấy tình nghĩa giữa hai người vẫn còn. Xin mời nhị công tử trước hết đi tắm gội thay y phục, sau đó quay lại cùng chư vị khách quan uống rượu."

Nói dứt lời, nàng lại nâng quạt lụa lên che mặt, quay sang bảo với nhũ mẫu: "Vận ma ma, chúng ta đi thôi."

Vận ma ma như bừng tỉnh, vội vàng nắm dải lụa đỏ dẫn nàng về phòng tân hôn.

Chu Dương vẫn đứng chết lặng tại chỗ, mãi đến khi Nhậm Thì Minh vỗ nhẹ vai, y mới hoàn hồn, khóe môi nhếch thành một nụ cười mang chút giễu cợt: "Hắn lời to rồi."

"Đệ nói vậy cũng đúng." Nhậm Thời Minh nhìn theo bóng dáng Khúc Du, giọng trầm xuống, "Ta cứ tưởng con gái của quan văn sẽ có tính khí cao ngạo, thà liều chết cũng không chịu mối hôn sự này. Ai ngờ nàng vẫn thản nhiên, ngay cả bái đường cùng súc sinh cũng không thấy nhục..."

Chu Dương khẽ nhíu mày, chần chừ nói: "Nàng ta điềm tĩnh như thế, chẳng lẽ vào phòng rồi sẽ một đao giết hắn?"

Nhậm Thời Minh nhếch môi cười khổ: "Phụ mẫu và người trong tộc nàng ta đều ở đây, sao nàng ta có thể làm chuyện đó? Thôi đi, đệ cứ đi tắm rửa cho sạch sẽ rồi trở lại uống rượu cùng mọi người."

Vận ma ma cầm dải lụa đỏ dẫn Khúc Du vào, chẳng bao lâu hai người đã đến gian phòng tân hôn được bày biện đơn sơ.

Khúc Du bước qua bậc cửa, ngồi xuống bên mép giường, trong lòng thoáng dấy lên cảm giác căng thẳng.

Sau làn quạt lụa, đôi nến rồng phượng trên án song song cháy sáng. Từ góc phòng phảng phất hương trầm tĩnh lặng hòa cùng mùi máu tươi.

Người thiếu niên từng được nhắc qua trong sử sách, từng xuất hiện trong giấc mơ, giờ đây đang thực sự nằm ở ngay bên cạnh nàng.

Có lẽ suốt đời hắn cũng sẽ không biết rằng nữ tử này từng vì cuộc cải cách của hắn mà cặm cụi nghiền ngẫm những dòng chữ ít ỏi về hắn trong chính sử, đọc hết một trăm bốn mươi chín bài thơ mà hắn sẽ viết trong tương lai, vì thế mà thức trắng nhiều đêm, trằn trọc đến khi trời tờ mờ sáng.

Nhớ lại hôn lễ đầy lạnh lẽo vừa rồi cùng thái độ hờ hững của người thân đối với hắn, Khúc Du bỗng dâng lên một thoáng thương cảm.

Nàng hít sâu một hơi, rồi chậm rãi hạ chiếc quạt lụa trong tay xuống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc