Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạch Tuyết Ca Chương 2: Khúc Hữu Ngộ* (1) - Ban Hôn

Cài Đặt

Chương 2: Khúc Hữu Ngộ* (1) - Ban Hôn

*Được trích trong điển tích “Khúc hữu ngộ, Chu Lang cố” (曲有误,周郎顾) có thể hiểu đơn giản là: Nếu bản nhạc lỡ đánh sai, Chu Lang sẽ quay đầu lại ngoái nhìn. Điển tích này bắt nguồn từ giai thoại về Chu Du - vị danh tướng thời Tam Quốc. Ông không chỉ giỏi cầm quân mà còn am hiểu âm luật, đến mức ngay cả khi say rượu vẫn nghe ra được tiếng nhạc sai trong dàn nhạc.

...

Chu Đàn, tự Tiêu Bạch.

Sử triều Dận do người xưa biên soạn, tham chiếu đủ loại ghi chép đương thời, gọi Chu Đàn là "đệ nhất nịnh thần của Bắc Dận". Thế nhưng, tài liệu về hắn lại vô cùng ít ỏi, ngay cả tập thơ văn cũng chỉ còn truyền lại một quyển. Vì vậy, dù đứng đầu trong nhưng phần ghi chép về hắn lại ngắn nhất, vỏn vẹn chỉ có một trang.

Khúc Du chỉ tìm được một đoạn giới thiệu sơ lược như sau:

"Chu Đàn là người Lâm An, thuở thiếu niên ăn chơi phóng túng, về sau gia tộc sa sút, hắn mới quyết chí dùi mài kinh sử. Năm Vĩnh Ninh thứ mười hai, hắn đỗ khoa cử, trở thành vị Trạng nguyên đầu tiên trong lịch sử triều Dận, lập nên kỳ tích "tam nguyên". Sau đó, hắn bái nhập môn hạ của Cố Chi Ngôn, khi ấy ông đang giữ chức Tể tướng. Khi Chu Đàn ra làm quan địa phương từng lập nhiều chính tích nổi bật, lần lượt đảm nhiệm chức Thiêm phán phủ Bình Giang rồi Thông phán Dương Châu. Sau khi hồi kinh, hắn được triệu vào cung, sau đó được bổ nhiệm giữ chức ở Điển Hình Tự Khanh."

Đức Đế thi hành chính sách bạo ngược. Năm Chu Đàn trở về kinh cũng chính là lúc Cố Chi Ngôn phản đối việc Đức Đế xây dựng Nhiên Chúc Lâu, vì vậy mà bị cách chức Tể tướng, những văn thần thanh lưu* thân cận với ông đều bị bắt giam.

*Thanh lưu: Chỉ những sĩ phu, quan lại nổi tiếng thanh liêm, chính trực, giữ mình trong sạch, không xu nịnh quyền quý, không tham lam tiền tài.

Trong số đó, cuối cùng chỉ có một mình Chu Đàn cúi đầu, thay Đức Đế viết bài phú Nhiên Trúc Lâu lừng danh.

Nhờ thế, hắn trở thành kẻ duy nhất bước ra khỏi Điển Hình Tự với mạng sống còn nguyên, còn được bổ nhiệm làm Thị lang Hình bộ. Khi ấy Hình bộ chưa có Thượng thư nên ở tuổi còn rất trẻ, Chu Đàn đã nắm chức quan tứ phẩm, quả thật là một bước lên mây.

Xây lâu chỉ là cái cớ, mượn đó để quét sạch triều đình mới là thật.

Sau vụ Nhiên Chúc, Chu Đàn trở thành tâm phúc của Đức đế. Sử sách chép rằng hắn "nhiều lần a dua lấy lòng quân thượng, ham mê sắc đẹp, ham mê vàng bạc, ham mê quyền thế", hoàn toàn đoạn tuyệt với phong thái thanh lưu của người thầy năm xưa.

Tuy Cố Chi Ngôn trong ngục không bị tra tấn, còn được phép về quê nhưng trong lòng thì đã chết. Trên đường rời kinh, ông gieo mình xuống Thanh Khê, kết thúc mạng sống.

Ông chết đi nhưng học trò và bằng hữu cũ trải khắp thiên hạ, ai nấy đều khinh bỉ Chu Đàn phản sư bội nghĩa. Chỉ trong một thời gian ngắn, tiếng xấu đồn xa, hắn trở thành cái bia cho muôn lời mắng nhiếc.

Về sau, Chu Đàn đắc tội với Đức đế, bị biếm ra khỏi kinh. Nhưng ngay khi Đức đế băng hà, Lệ Vương âm mưu đoạt ngôi bất thành, hắn lại trở về, trong tay cầm theo một đạo di chiếu thật giả khó phân rồi đưa Cảnh Vương mới mười bảy tuổi lên ngôi.

Giữa bão tố dư luận, Chu Đàn hai mươi lăm tuổi bước vào Chính sự đường, nhậm chức Tham tri chính sự, sang năm thăng chức làm Tể tướng, trở thành Tể tướng trẻ nhất trong lịch sử triều Dận.

Ngay khi lên làm Tể tướng, hắn đã bắt tay vào việc chủ trì cải cách. Vì thế mà ra đời trong khoảng thời gian này.

Sử sách chỉ ghi sơ qua vài chuyện hắn gièm pha, mê hoặc quân chủ, hành sự gian tà, cho thấy bởi vì thân mang tiếng xấu nên cuộc cải cách của hắn khó bề thuận lợi. Sau hai lần khởi phục rồi lại đổ vỡ, Chu Đàn bị Minh Đế nghi kỵ, cách chức bãi bỏ cải cách, giam vào ngục ba tháng, rồi được Minh Đế phóng thích, cho về quê ở Lâm An.

Năm sau, kẻ đại nịnh thần này đột ngột qua đời khi mới ba mươi mốt tuổi, chỉ để lại một tập văn mang tên truyền đời.

Phụ mẫu hắn đều đã mất, thê tử chết sớm, không con, không bạn, một đời thăng trầm, quyền thế lẫy lừng, cuối cùng lại nhắm mắt trong cô độc.

Khúc Du vẫn nhớ khi đọc đến đây, nàng đã chép một câu của Trương Đại trong ở bên lề sách.

"Thuở thiếu thời ăn chơi phóng túng, mê chè, nghiện quýt, rồi thành kẻ mọt sách, ám ảnh thơ ca. Nửa đời bôn ba lao nhọc, cuối cùng hóa thành giấc mộng hư ảo. Còn sót lại chỉ là chiếc giường gãy, cái bàn vỡ, chiếc đỉnh sứt, cây đàn tàn tạ, thật như cách biệt một đời."

Giờ đây, Khúc Du cũng muốn thốt lên một câu: Thật như cách biệt một đời.

Sau giấc mơ gặp Chu Đàn, nàng trái ngược hoàn toàn với lịch sử duy vật, xuyên về một nghìn năm trước để đến Bắc Dận và còn nhận được một đạo thánh chỉ ban hôn cho nàng với Chu Đàn.

Khúc Du thở dài tìm một chiếc bát sứ trắng, múc món ngỗng om măng vừa rút khỏi bếp lửa, nước sốt quện đặc, bưng lên tay rồi đi về phía Thanh Tương Các.

Khúc Gia Hi đang ngồi bên giường Doãn Tương Như, rơm rớm nước mắt bón thuốc cho bà. Ngửi thấy mùi thịt thơm phức lan tỏa, nàng không kìm được, ngoái đầu hỏi: "Đại tỷ, hôm nay sao lại có thịt ăn vậy ạ?"

Cơ thể mà Khúc Du đang mang vốn thuộc về một cô gái trùng tên, họ Khúc, tên Du, tự Ý Liên. Nàng là đích trưởng nữ của một vị sử quan lục phẩm ở Bắc Dận, năm nay vừa tròn mười bảy tuổi.

Đây là năm Vĩnh Ninh thứ mười lăm. Đầu năm xảy ra vụ Nhiên Chúc Lâu khiến triều đình chấn động. Phụ thân của Khúc Du tên là Khúc Thừa, vì có giao tình với Cố Chi Ngôn nên đã bị giam trong ngục hơn ba tháng nay.

Khúc Thừa vốn thanh liêm, xuất thân thư hương nhưng thân thích thưa thớt, gia cảnh nghèo đến mức không còn gì. Mẫu thân của nàng là Doãn Tương Như phải tất tả lo lót khắp nơi để cứu chồng đến tán gia bại sản, đến nỗi trong Khúc phủ chẳng còn lại bao nhiêu người hầu.

Khúc Du vừa đến đây đã phải đối mặt với nguy cơ chết đói, buộc phải thay mẹ đang bệnh để gánh vác việc trong nhà.

Nàng đã bỏ ra rất nhiều công sức để giữ vẻ bình thản trước mặt mọi người, vừa không để ai nhận ra tính tình thay đổi, vừa âm thầm sắp xếp để người trong phủ dần tự lo việc ăn uống, may vá, dọn dẹp, không còn giữ khư khư quan niệm "quân tử tránh xa bếp núc".

Những sắp xếp ấy bước đầu đã có hiệu quả nhưng nàng chưa kịp thấy yên lòng thì một đạo thánh chỉ đã giáng xuống, gả nàng cho Chu Đàn, người đang giữ chức Thị lang Hình bộ.

Doãn Tương Như nhận chỉ tạ ơn xong, còn chưa kịp nói một lời đã ngất lịm.

Chủ nhân cơ thể này trước kia là một tài nữ nổi danh ở Biện Kinh, ngang danh với cô nương nhà họ Cao, con gái của một vị đại thần chấp chính. Hai người từng ứng tác liên tiếp một trăm lẻ tám câu thơ trong tiệc thưởng hoa, trở thành câu chuyện được truyền tụng khắp kinh thành.

Danh tiếng nàng lẫy lừng, dung nhan xuất chúng, người đến dạm hỏi nối đuôi không dứt. Nhưng Khúc Thừa và Doãn Tương Như lo con gái vào cửa nhà quyền quý sẽ chịu uất ức nên đã khéo léo từ chối nhiều mối tốt, chỉ mong tìm được một chàng sĩ tử học vấn xuất sắc, phẩm hạnh cao quý.

Nào ngờ thời cuộc đột nhiên biến đổi. Khúc Thừa bị liên lụy mà vào ngục, phủ đệ rộng lớn bỗng chốc không còn chỗ dựa, chuyện hôn nhân của con cái càng trở nên bất lực.

Sau khi Doãn Tương Như ngất đi, Khúc Du dò hỏi khắp nơi trong phủ mới biết tuy phụ thân có chút giao tình nhạt nhòa với Cố Chi Ngôn, nhưng từ trước đến nay chưa từng qua lại với Chu Đàn.

Tên thái giám truyền chỉ lại kín đáo tiết lộ vài câu, nói rằng sáng nay bệ hạ ở chỗ Quý phi nghe nhắc đến nàng nên liền thuận miệng ban hôn nàng cho Chu Đàn - người vừa bị ám sát mấy hôm trước.

Chu Đàn phản bội cố môn, giữ chức Thị lang Hình bộ chưa đầy ba tháng, đúng lúc tiếng xấu đang dậy đất, văn nhân thiên hạ hận không thể rút gân lột da. Nếu ai biết con gái mình gả cho hắn, e sẽ phẫn nộ đến nghiến răng nghiến lợi.

Nghĩ đến đây, nàng mới hiểu ra đôi phần, khẽ thở dài, lòng dạ đế vương quả nhiên đa nghi. Dù Chu Đàn phản thầy cầu sinh, lại gặp biến cố chém giết, sống chết khó lường, nhưng Đức đế vẫn muốn ban cho hắn một cuộc hôn nhân để sỉ nhục.

Nếu Khúc Thừa không được ra khỏi ngục, hắn sẽ trở thành tội thần, còn nàng là thê tử tội thần, cả đời khó tránh khỏi lời chê cười. Nếu Khúc Thừa được khôi phục chức quan thì việc Chu Đàn cưới con gái của một quan thanh lưu chẳng khác nào một cái tát tát vào mặt hắn.

Doãn Tương Như tất nhiên có trăm điều không cam tâm, nhưng thánh chỉ đã xuống, bà không còn đường nào để xoay chuyển. Khúc Du ngồi trong phòng suy nghĩ suốt buổi chiều, nhớ lại bao chuyện, rồi bỗng cảm thấy có một sự bình tĩnh kỳ lạ.

Năm Vĩnh Ninh thứ mười lăm, Chu Đàn lấy vợ. Người vợ ấy họ Khúc, được ban hôn bằng thánh chỉ để tỏ ân sủng.

Những ghi chép về đời tư của Chu Đàn ít đến mức gần như trống rỗng. Hắn chỉ cưới một lần, sử sách chỉ chép họ của vợ. Ở cuối còn sót lại một bài thơ tế vợ, lời lẽ mơ hồ khó hiểu.

Vậy nên, chủ nhân thân thể này chính là "Khúc thị" - người được ban hôn cho Chu Đàn cũng chính là nguyên phối trong lịch sử.

Khúc Du nghĩ thông suốt điều đó, càng thấy kỳ lạ. Nàng vốn chẳng phải học giả chuyên nghiên cứu về Chu Đàn, chỉ vì quan tâm đến cải cách mà chú ý đến hắn. Nếu không nhờ , có lẽ nàng sẽ chẳng bao giờ đọc thơ văn của hắn.

Từ nhỏ đến lớn nàng đọc không ít sử sách, cũng xem nhiều truyện và phim xuyên không. Người ta vẫn nói, chỉ có chấp niệm mới sinh kỳ tích, cũng như thầy hướng dẫn thường bảo, nếu có thể gặp được nhân vật do mình nghiên cứu trong mơ thì đó chính là một sự kì diệu. Nhưng nàng vốn chẳng có chấp niệm, sao lại đến nơi này rồi lại trở thành người ở cạnh Chu Đàn?

Khúc Du vốn không phải người vô thần những ngày qua đều cảm thấy trong bóng tối như có một sợi dây liên kết. Nhiều đêm trằn trọc, nàng tự hỏi, liệu đây có phải tiền kiếp của mình? Nhưng nghĩ thế nào cũng không thể tưởng tượng được, nàng và Chu Đàn sẽ có mối liên hệ gì.

Liệu lịch sử có thể bị đổi thay chăng?

Người ta thường nói thế giới tồn tại hiệu ứng bươm bướm, chỉ một biến số nhỏ cũng có thể làm đảo lộn tất cả. Việc nàng xuyên đến đây, chẳng phải chính là một sự thay đổi hay sao?

Khúc Du không có đáp án cho câu hỏi ấy. Nhưng sử sách vẫn còn đó. Ít nhất vào giờ phút này, dù chuyện hôn nhân đã liên quan đến bản thân nhưng nàng cũng không định can thiệp. Bởi nàng đến từ một nơi khác, là kẻ đi tìm lời giải của lịch sử, chứ không phải người viết lại lịch sử.

Có thể nhìn thấu một khe hở mà hậu thế khó lòng thấy được, với nàng mà nói như thế đã là quá tốt rồi.

Tuy tính tình Chu Đàn lạnh nhạt, không có một người bạn tri kỷ, nhưng trong những lời công kích về hắn chưa từng thấy nhắc đến việc bạo hành vợ. Người này chìm đắm trong mưu kế quyền lực, ít khi để tâm đến chuyện hậu viện, vì thế thời gian gặp nhau chắc cũng không nhiều.

Dù sao, ở cuối vẫn còn bài thơ tế vợ. Nghĩ như vậy, nàng hẳn có thể sống đến lúc đó...phải không?

Hơn nữa, nàng không muốn tự lừa dối mình. Việc không cự tuyệt hôn sự này, ngoài nguyên nhân đó là ý chỉ của hoàng thượng, là điều đã được lịch sử ghi chép, còn vì một lý do khác quan trọng hơn.

Về sau Chu Đàn nhất định sẽ gặp người vô danh đã chủ trì việc biên soạn .

Người ấy đã khiến nàng trăn trở hàng nghìn lần, khiến nàng đọc đến nát cả Sử Dận mà vẫn không tìm thấy một dấu vết nào!

Một cuộc cải cách không thể hoàn thành trong ngày một ngày hai, hẳn đã được gọt giũa nhiều năm. Chỉ cần ở bên cạnh hắn, nàng chắc chắn sẽ có cơ hội biết được lai lịch của người vô danh ấy.

Nàng nguyện nhìn mọi chuyện từ một góc độ đầy lý tưởng. Sau khi thành hôn, so với việc trở thành một thiếu nữ khuê các, nàng sẽ được tự do hơn. Phong tục tập quán Đại Dận, núi sông bát ngát, những nhân vật tài hoa muôn đời trong lịch sử triều đại này, cùng bộ luật mà nàng nghiên cứu suốt sáu năm... tất cả, nàng đều muốn tận mắt khám phá.

Khúc Du nghĩ đến đây, ngọn lửa học thuật bùng cháy mãnh liệt. Việc nàng xuyên đến nơi này không có cách nào dùng thuyết duy vật để giải thích, nhưng vào khoảnh khắc này, nàng cảm nhận rõ ràng rằng mình đã ở ngay trước ngưỡng cửa, chỉ một bước nữa là có thể chạm vào điều mình khát khao tìm hiểu bao năm.

Ba triều Tuyên, Đức, Minh nối tiếp nhau, nhân tài phong lưu nổi lên rất nhiều. Có thiếu niên tướng quân một thương phá giặc ba mươi dặm, có thi nhân phóng túng sáng tác một bài từ vang vọng ngàn năm, có bậc danh thần để lại câu nói khắc sâu trong sử sách và vang dội khắp thiên hạ... Trong triều, quân tử tranh luận chính sự, ngoài phố, tiếng ca sáo ngân nga, còn có thần y chốn dân gian để lại y thư kỳ tuyệt, có thợ thủ công sáng chế bảo vật tinh xảo, và những nữ tử tài hoa trở thành huyền thoại trong thi từ, hội họa, thư pháp.

Từ niên hiệu Vĩnh Ninh đến những năm Trọng Cảnh, trên đời xuất hiện không ít bậc quân tử. Tuy triều đại phong kiến khó tránh khỏi sự lạc hậu và mục nát, nhưng khi biết rõ những điều sẽ đến sau này, biết mình đang sống giữa một thời đại rực rỡ như vậy, nàng làm sao có thể không dậy sóng trong lòng cho được?

Không biết các bạn học của nàng có ai từng có ý nghĩ ngây thơ như thế không. Dù biết có thể bị thời cuộc làm tổn thương nhưng nàng vẫn muốn tự mình đến nhìn một lần.

Khúc Gia Hi thấy nàng ngẩn người, liền đưa tay phất phất trước mặt. Khúc Du lúc này mới hoàn hồn, mỉm cười xoa đầu muội muội: "Ăn đi, ngỗng om măng tươi, hấp chín rồi om lại cho ngấm nước sốt, mềm ngọt nhất đấy. Muội chăm mẫu thân cả ngày, vất vả rồi."

Nàng vốn khéo tay trong chuyện bếp núc. Khúc Du vẫn nghĩ chủ nhân cũ của cơ thể này hẳn là người mười ngón tay không chạm nước xuân, vậy mà chẳng ai trong phủ tỏ vẻ nghi ngờ tài nấu nướng của nàng.

Khúc Gia Hi ăn ngon lành, vừa nhai vừa nói: "Đại tỷ, món này muội chưa từng ăn mà tỷ lại làm ngon đến thế..."

Nói được nửa câu, nàng bỗng khựng lại: "Khoan...ngỗng? Ngỗng này ở đâu ra?"

Khúc Du chậm rãi đáp: "Dĩ nhiên là một trong hai con ngỗng trong sính lễ rồi."

Khúc Gia Hi giật mình biến sắc: "Đại tỷ, đó là sính lễ của tỷ mà!"

Khúc Du bật cười khi thấy muội muội trợn mắt, tay còn cầm khúc đùi ngỗng: "Trong bếp chẳng còn miếng thịt nào, còn nói gì đến sính lễ với chẳng sính lễ."

Lúc này Chu Đàn sống chết chưa rõ. Sau khi tiếp chỉ, họ hàng nhà họ Chu do người nhà họ Nhậm đứng ra thay mặt mang sính lễ đến gồm hai con ngỗng trắng, một trăm quan tiền, một rương vải vóc đủ loại, cùng một ít gạo, bột, dầu ăn.

Sính lễ vừa đơn sơ vừa mang ý nhục nhã. Nhậm Thị dường như vẫn canh cánh trong lòng chuyện Chu Đàn nhưng lại kiêng dè quyền thế của hắn nên đành làm bộ làm tịch, giờ e là đoán hắn sống chẳng còn bao lâu nên mới dám tỏ thái độ như thế.

Người đến đưa sính lễ mặt mày hời hợt ngạo mạn, thậm chí còn mỉa mai với Khúc Tương Văn, người thay mặt trong nhà ra đón: "Tiểu công tử không cần tức giận. Chu đại nhân thương thế không khỏi, cái gọi là 'xung hỉ' chẳng qua chỉ là hình thức. Đợi tỷ tỷ cậu vào cửa, rồi khi làm tang lễ xong, sản nghiệp của Chu phủ chẳng phải đều thành của nhà họ Khúc hay sao?"

Khúc Tương Văn tức đến đỏ bừng mặt, lúc thuật lại còn lắp ba lắp bắp. Khúc Du chỉ vỗ nhẹ vai y, đến tức giận cũng thấy chẳng đáng.

Dù sao nàng biết rõ, Chu Đàn sẽ không chết.

"Đại tỷ, tỷ thật sự muốn gả cho vị Chu Thị lang đó sao?" Khúc Gia Hi nuốt miếng thịt trong miệng, giọng nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe: "Muội nghe nói hắn không phải người tốt, bội tín thất nghĩa, phụ thầy phản bạn. Hơn nữa, thánh chỉ còn nói là để xung hỉ, vậy chẳng phải hắn sắp chết rồi sao..."

Lời còn chưa dứt, trên giường bệnh, Doãn Tương Như yếu ớt cất tiếng: "A Liên..."

"Mẫu thân tỉnh rồi ạ?" Khúc Gia Hi lập tức quay người, cuống quýt hỏi.

Doãn Tương Như khẽ gật đầu, ra hiệu cho nàng lui ra ngoài. Khúc Gia Hi cúi đầu hành lễ, Khúc Du nhét bát ngỗng om măng vào tay muội muội, rồi mới ngồi xuống bên giường.

"A Liên, vì việc hôn sự của con, ta cùng phụ thân con tính toán bao lâu, không ngờ gia cảnh sa sút, cuối cùng cũng chẳng có ích gì." Vừa mở miệng, Doãn Tương Như đã nắm chặt tay nàng, nước mắt rơi lã chã: "Ta nghe không ít lời đồn, vị Chu Thị lang này tuy tuổi trẻ phong lưu, nhưng không phải người đáng phó thác. Huống hồ, nay hắn trọng thương, nếu thực sự chết đi, chẳng phải con sẽ phải thủ tiết khi còn trẻ sao? Trong triều vẫn có người tái giá nhưng hôn sự này do Thánh thượng ban xuống, con làm sao có thể..."

Bà nắm thật chặt tay nàng, khẽ ho khan, nghẹn giọng nói: "Con à, nếu phụ thân con còn ở đây, e rằng dù liều mạng chịu tội chém đầu, bắt con xuống tóc làm ni cô thì ông ấy cũng không chịu để con chịu nhục! Nhưng con còn trẻ, mẹ thật sự không nỡ...Giờ, phải làm sao cho tốt đây?"

Nghe những lời chứa chan tình mẫu tử ấy, mắt Khúc Du cũng ướt nhòe. Nàng áp mặt vào bàn tay khô gầy kia, khẽ gọi: "Mẫu thân..."

Doãn Tương Như yêu thương đưa tay vuốt mái tóc nàng, dịu giọng nói: "A Liên, ta biết tính khí con cứng cỏi, nhưng đi đến bước này, ta vẫn muốn khuyên một câu, chớ học theo những kẻ cổ hủ, làm điều dại dột. Ngày sau... ngày sau..."

Bà còn chưa nói hết câu thì cơn ho dồn dập đã kéo đến. Khúc Du vội đỡ bà, khẽ vỗ lưng, đưa khăn lau miệng, do dự một thoáng rồi nói ra điều vẫn canh cánh trong lòng: "Mẫu thân yên tâm, ngày sau chưa đến, con sẽ sống thật tốt cho hiện tại."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc