Điều đầu tiên Khúc Du nhìn thấy là hàng mi đen nhánh, dày tựa lông quạ của người trước mặt.
Cùng lúc đó, nàng lập tức nhớ đến giấc mơ kỳ lạ của mình. Trong mơ, đôi mắt này từng ở rất gần, chủ nhân của nó đã cúi người giúp nàng buộc lại chiếc áo choàng trắng muốt thêu hình hạc, cũng từng mỉm cười nhìn nàng, rồi lặng lẽ ra đi giữa làn mưa xuân rơi nhẹ dưới tán hoa hạnh.
Chu Đàn của hiện tại mới hơn hai mươi tuổi, chưa tiều tụy và hốc hác như trong mơ. Thế nhưng, trên gương mặt mê man kia, nàng vẫn nhận ra bóng dáng của vị quyền thần phong nhã về sau.
Vốn dĩ Khúc Du nghiên cứu luật pháp triều Dận, việc tìm hiểu về Chu Đàn chỉ là bên lề. Có lẽ vì sử sách ghi chép về hắn quá ít, lại thêm việc nàng yêu thích thơ của hắn nên từng câu từng chữ đều nhớ rõ. Lúc này, dưới ánh nến, nàng ung dung ngắm nhìn dung mạo ấy, không khỏi cảm thán rằng bút pháp tả người trong lịch sử quả thực không sai. Với dung mạo thế này, bị đàn hặc "phong lưu ham mê mỹ sắc" e rằng cũng không khó hiểu.
Vận ma ma bước lại gần, giữa chân mày thoáng hiện vẻ lo lắng. Bà kéo lại chăn đắp cho Chu Đàn rồi nhẹ giọng nói: "Từ sáng đại công tử đã thay thuốc nhưng vẫn mê man chưa tỉnh, phu nhân đừng để bụng."
Tuy bà không hiểu nhiều về chuyện chốn quan trường nhưng chỉ nghe tiếng trò chuyện của khách khứa mấy ngày nay cũng biết rõ, lần này Hoàng đế ban hôn là để xung hỉ. Mà đã là xung hỉ thì ắt người ta sẽ nghĩ đại công tử không sống nổi trong bao lâu nữa.
Nương tử mới này tuổi còn trẻ, lại xuất thân trong gia đình quan văn. Ngay từ khi kiệu hoa vừa dừng trước cổng Chu phủ, Vận ma ma đã lo nàng không chịu nổi tủi nhục, sẽ quấy rối hôn lễ hoặc ghét bỏ Chu Đàn mà không chịu lại gần.
Không ngờ, người trước mặt hoàn toàn không giống với hình dung về một tiểu thư khuê các yếu ớt. Nàng không hề buông lời oán than, thậm chí khi nãy còn bình tĩnh chế ngự được cả nhị công tử đến gây chuyện.
Tuy việc lộ mặt trước mọi người vốn là điều không hợp lễ, nhưng hôn lễ hôm nay đã vắng vẻ thê lương đến vậy, nên chút việc nhỏ ấy cũng chẳng còn đáng để bận tâm.
Vận ma ma thấy Khúc Du hơi tò mò, nàng liền đưa tay áp vào trán của Chu Đàn, sau đó ngạc nhiên quay đầu hỏi: "Tính cả hôm nay thì đã tròn năm ngày kể từ lúc đại công tử bị ám sát, sao vẫn không thấy chút dấu hiệu nào của việc hồi phục?"
Vận ma ma vốn chẳng hiểu gì về y thuật, chỉ nói: "Y quan đã đến xem qua, nói rằng thương thế của đại công tử quá nặng, chỉ có thể phó mặc cho số trời, kê đơn thuốc xong thì cũng không quay lại nữa."
Khúc Du càng thêm nghi hoặc: "Vậy sau đó các người không mời thêm y quan nào khác sao?"
Vận ma ma khó xử đáp: "Y quan của Thái y viện đã đến rồi, không có thánh chỉ thì làm sao mời thêm được? Còn đại phu dân gian, ta chưa từng giao thiệp, lỡ mời nhầm kẻ có tâm địa bất chính, hại đến tính mạng của đại công tử thì biết làm sao?"
Khúc Du đưa tay vén chăn trên người hắn. Chu Đàn bị thương ở ngực, nghe nói là khi rời khỏi Hình bộ đã đỡ một thiếu niên bị ngã, kết quả trúng ngay một kiếm vào trước ngực.
Vết thương đã được băng bó và thay thuốc, năm ngày trôi qua, nếu không phải chí mạng thì lẽ ra đã liền miệng, cớ sao lúc này vẫn còn rỉ máu?
Huống hồ người bị thương nặng tốt nhất không nên ngủ mê mệt suốt nhiều ngày, cũng không nên bị chăn nặng đè ép.
Trong Chu phủ, ngoài vị nhũ mẫu này ra, dường như không còn ai thật sự lo lắng cho hắn. Vận ma ma thì quá mức cẩn trọng, lại không hiểu y thuật, nên làm sao dám nghi ngờ lời của ngự y.
Khúc Du khẽ thở dài, ngón tay vô thức lướt qua gương mặt của Chu Đàn. Hắn tuấn mỹ đến kinh người, làn da trắng như tuyết, sống mũi cao, môi mỏng, dù nhắm mắt cũng vẫn có thể nhận ra đuôi mắt hơi xếch lên như đuôi chim sẻ. Ngay nơi khóe mắt có một nốt chu sa nhỏ khiến nàng nhìn thế nào cũng không giống một kẻ tàn nhẫn độc ác.
Huống hồ lúc này, gương mặt hắn tiều tụy, tóc mai rối loạn, trên người chỉ mặc một bộ trung y màu trắng, miễn cưỡng khoác thêm một chiếc hỷ bào thêu chỉ vàng, càng làm nổi bật vẻ xanh xao bệnh tật.
Khúc Du vén vạt áo trước ngực hắn, phát hiện vùng quanh vết thương rõ ràng còn chưa được xử lý sạch sẽ. Người thay thuốc quá mức qua loa, chỉ bận bôi thuốc rồi băng lại, còn những việc khác thì hoàn toàn bỏ mặc.
Nàng hít sâu một hơi, suy nghĩ chốc lát rồi cẩn trọng hỏi: "Ma ma, bây giờ bà có thể ra ngoài phủ được không?"
Vận ma ma sững lại, chưa kịp trả lời thì Khúc Du đã thở dài: "Thôi vậy, hôm nay người đông mắt tạp, lại là đêm khuya, đi lại cũng bất tiện. Ngày mai, sáng sớm bà cầm theo tín vật của ta, đến ngõ số mười hai ở Điềm Thủy, mời vị tiên sinh ở căn nhà sâu nhất tới phủ. Nhớ đi cửa sau, càng ít người trông thấy càng tốt."
Nàng khẽ nghiêng đầu vì chiếc mũ phượng trên tóc quá nặng, nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Chuẩn bị giúp ta ít vải gạc sạch, kéo, tốt nhất là có cả rượu chưa khui. Không biết có làm phiền ma ma không?"
"Phu nhân phân phó sao lại phiền được, người nói thế chẳng phải hại ta thẹn chết sao."
Tuy Vận ma ma chưa hiểu đầu đuôi nhưng thấy thiếu phu nhân trước mắt đối với Chu Đàn không hề có ác ý nên theo bản năng nghe theo lời dặn. Chẳng bao lâu bà đã mang những thứ nàng cần tới, sau đó chần chừ khép cửa lại, lui ra ngoài.
Trong phòng yên ắng, chỉ còn ánh nến lay động hắt bóng lên vách. Khúc Du tháo mũ phượng, gom mái tóc dài lại thành búi lỏng, rồi ngồi xuống bên giường, bắt đầu xử lý vết thương cho Chu Đàn.
Trước kia, khi còn đi học, bạn cùng phòng của nàng từng bị thương nặng ở cánh tay, chính nàng là người đã chăm sóc người đó. Những thao tác đơn giản như khử trùng, rửa sạch vết thương nàng cũng khá quen tay. Ít nhất cũng phải làm sạch vùng quanh vết thương trước để ngày mai mời y quan tới mới dễ điều trị.
Nếu không có y quan ở đây, hắn vẫn có thể cố gượng thêm ba đến năm ngày, xem ra vết thương chưa đến mức trí mạng. Nhưng chỉ băng qua loa và rắc chút thuốc cầm máu thì khó mà lành hẳn, chỉ có thể dựa vào ý chí của Chu Đàn mà cầm cự.
Bảo sao ngoài chợ đồn rằng Chu Đàn bị thương nặng không qua khỏi. Nhìn dáng vẻ hiện giờ, chẳng khó đoán ngay cả Đức đế cũng chưa quyết định rốt cuộc là muốn hắn sống hay chết.
Bởi vậy mà để mặc hắn thuận theo số mệnh, xem hắn tự mình có thể gắng gượng được hay không.
Thế nhưng trong sử sách, Chu Đàn không chỉ sống sót mà còn sống rất tốt. Dù về sau từng bị giáng chức nhưng hắn vẫn là người mà Đức đế vô cùng tín nhiệm, chỉ cần vừa nghe tin hắn lâm bệnh là lập tức ban chiếu gấp triệu hồi về kinh.
Lòng dạ bậc đế vương quả thật khó dò.
Khúc Du vừa làm vừa nghĩ, tuy trong Chu Đàn bị xếp vào hàng nịnh thần, nhưng nói thật thì hắn cũng không đến mức tàn độc ghê gớm. Nếu phải gọi tên thì hắn giống một nhân vật "màu xám" - người mà vì tư liệu lịch sử quá ít nên việc nghiên cứu luôn bị đình trệ.
Chữ "nịnh" gắn với tên hắn đã quá lâu khiến người đời mặc nhiên tin vào ấn tượng ấy. Người không biết gì về cuộc đời hắn thì cũng chỉ nhớ tới vài lời đồn đại.
Nhưng nàng thì khác. Nàng đã đọc qua những ghi chép ít ỏi về hắn, là người nghiên cứu nên giữ thái độ khách quan, không mang yêu ghét cá nhân. Nghĩ đến , lại nhìn gương mặt Chu Đàn, nàng thầm nhủ, đã vào ở thân phận này, có cơ hội ở gần, ngoài việc tìm hiểu cuộc cải cách ấy, cũng có thể nhân tiện tìm hiểu lại con người này.
Sự thú vị của lịch sử vốn nằm ở việc khám phá những điều còn mơ hồ. Với sử sách và hậu thế, Chu Đàn cũng là một người như thế.
Nàng cầm chiếc khăn tẩm rượu, kéo rộng vạt áo trước ngực hắn rồi bất giác khựng lại. Trên ngực và lưng Chu Đàn, ngoài vết thương chí mạng ra thì còn chằng chịt những dấu roi, dấu gậy, thậm chí dưới xương sườn còn in rõ một vết bỏng hình hoa sen, nhìn vào mà lạnh cả sống lưng.
Nàng đoán, những dấu vết này hẳn để lại từ khi vụ Nhiên Chúc Lâu vừa xảy ra, hắn đã bị tra tấn trong ngục. Đức Đế có tính tình bạo ngược, vụ này lại liên lụy rất nhiều người. Phần lớn chỉ chịu cảnh đói rét, nhưng để buộc Cố Chi Ngôn cúi đầu, những đệ tử thân tín và ằng hữu của ông đều bị hành hạ tàn khốc.
Cố Chi Ngôn có danh tiếng lừng lẫy nên Đức Đế không dám động đến, bèn bắt ông tận mắt chứng kiến học trò và bằng hữu của mình chịu cực hình.
Công bằng mà nói, Khúc Du có thể hiểu được lựa chọn của Chu Đàn. Quý mạng, sợ chết vốn là bản năng con người. Nhưng ở thời đại này, thanh danh và khí tiết còn nặng hơn cả tính mạng, nên chuyện giới sĩ phu khinh bỉ hắn là điều dễ hiểu.
Sau khi hắn viết , Cố Chi Ngôn đã xin cáo quan, ông không phải chịu một vết thương da thịt nào, còn được Đức Đế ban thánh chỉ an ủi, cho vào Thái Miếu rồi về quê. Năm ngày sau, trên đường rời kinh, ông đi qua Thanh Khê rồi liền gieo mình xuống sông tự vẫn.
Trong tang lễ của ông, Chu Đàn không được bước qua cổng lớn.
Khúc Du lau sạch những vệt máu còn sót lại quanh vết thương của hắn, vừa làm vừa chậm rãi nghĩ ngợi. Đức Đế là bậc cao thủ thuần phục chim ưng, hiểu rõ nhất cách biến một con hạc cô độc thành chú chó ngoan trong nhà. Chu Đàn về sau trở nên hung tàn, tàn nhẫn, e rằng cũng là học theo ông ta.
Chu Đàn trong cơn mê khẽ rít lên một tiếng đau đớn. Bàn tay hắn run mạnh, Khúc Du cầm khăn lau mồ hôi lạnh trên trán hắn, lại dịu dàng vỗ nhẹ mu bàn tay như để trấn an, rồi nhận ra hắn đang đeo chiếc nhẫn bạch ngọc từng xuất hiện trong giấc mơ.
Những ngón tay thon dài nắm chặt chiếc nhẫn như đang giữ một báu vật vô giá. Ai đã trao thứ đó cho hắn? Là thầy của hắn sao?
Khúc Du lắc đầu, tạm gác lại những suy nghĩ rối ren.
Bận rộn nửa ngày trời, nàng mới miễn cưỡng xử lý xong rồi giúp hắn mặc lại trung y, đắp thêm một tấm chăn mỏng. Nghĩ đến việc mình ngủ thường không yên, giường tân hôn dù rộng nhưng nàng cũng không dám lên nằm, kẻo trong mơ lỡ co chân đá một cái lại làm tên đang hấp hối này rơi khỏi giường mất.
Sáng hôm sau, khi được tân phu nhân cho phép vào phòng, Vận ma ma mới đẩy cửa bước vào thì thấy Khúc Du đang dụi mắt, từ dưới đất chậm rãi đứng dậy. Bên ngoài lớp áo lót, nàng còn khoác thêm một tấm lụa mỏng. Vừa ngái ngủ, nàng vừa đón lấy chén trà đậm do Vận ma ma đưa tới và uống một hơi hết sạch.
Ánh mắt Vận ma ma vô thức liếc xuống chỗ chăn gối trải trên nền nhà, trong lòng thầm nghĩ vị tiểu thư khuê các này thà nằm đất còn hơn chung giường với Chu Đàn. Có lẽ tuy nàng quan tâm đến sống chết của phu quân nhưng rốt cuộc vẫn mang tâm lý chán ghét.
Khúc Du không hề hay biết những suy đoán ấy. Đặt chén trà xuống, nàng liền để ý tới hai nha hoàn đi theo Vận ma ma. Hỏi qua mới biết, một người tên Hà Tinh, một người tên Thủy Nguyệt.
Hai người nhanh nhẹn thu dọn chỗ chăn gối trên đất, rồi mau chóng bưng nước đến hầu nàng rửa mặt, thay y phục, vấn tóc. Động tác liền mạch, quy củ, không ai nói thừa một lời. Thủy Nguyệt khéo tay, chỉ một chốc đã búi xong cho nàng kiểu tóc phức tạp mà vẫn gọn gàng, đẹp mắt. Khúc Du thầm khen tay nghề của cô nương này, định mở miệng khen thì tay áo Thủy Nguyệt khẽ quệt qua mặt bàn, làm rơi một cây trâm ngọc xuống đất.
Khúc Du vừa nhìn thấy nhưng còn chưa kịp phản ứng thì mặt Thủy Nguyệt đã biến sắc, quỳ phịch xuống đất, hốt hoảng nói: "Phu nhân... phu nhân thứ tội, nô tỳ không cố ý!"
Vận ma ma vội giải thích: "Phu nhân, hai đứa này là lão thân chọn riêng để hầu hạ người. Chúng còn nhỏ tuổi, phép tắc chưa thuần thục, xin người rộng lòng bỏ qua..."
Khúc Du ngồi yên tại chỗ, bàn tay định đưa ra nhặt cây trâm thì khựng lại giữa không trung. Nàng im lặng một lát, rồi đỡ Thủy Nguyệt đứng dậy.
Thủy Nguyệt cúi đầu, nghe Khúc Du dịu giọng nói: "Đứng lên đi."
Cô nương ấy ngơ ngác đứng dậy, Khúc Du nhét cây trâm lại vào tay nàng ấy: "Không sao, sau này đừng vì mấy chuyện nhỏ mà hoảng sợ."
Nàng biết rõ trong thời đại này lễ nghi phân biệt giai tầng rất khắt khe, nhưng cảnh ai đó quỳ rạp trước mặt mình vẫn khiến nàng thấy khó chịu. Khúc Du nghĩ, chuyện bãi bỏ lễ quỳ không thể làm ngay, cần chậm rãi tìm cách. Đợi khi đã quen thuộc với người trong phủ, nàng sẽ dần cho họ chỉ hành lễ cúi người, như vậy cũng hợp phép rồi.
Nàng nhớ trong sử sách hình như cũng từng ghi lại chuyện có một người nhân hậu yêu cầu gia nhân khi ở trong phủ chỉ cần cúi người hành lễ, không cần quỳ lạy, còn được hàng xóm láng giềng khen ngợi là biết cảm thông cho người dưới.
Trong lúc nàng mải suy nghĩ, Vận ma ma cũng đang âm thầm quan sát. Tân phu nhân này dường như chẳng hề có vẻ ngượng ngùng của nương tử mới, cũng không thấy sự oán hận như bà từng tưởng tượng. Nàng còn đối xử với gia nhân bằng lời lẽ ôn hòa, tối thiểu cũng là người biết cảm thông và hiểu chuyện.
Vận ma ma không khỏi cảm thấy yên tâm, liền nói: "Xin phu nhân đi ra chính đường, nhị công tử vẫn đang chờ dâng trà."
Bà bước đến, đỡ lấy cánh tay Khúc Du rồi hạ giọng: "Ta sẽ lập tức ra ngoài đến nơi phu nhân dặn dò hôm qua. Không biết phu nhân có tín vật gì để lại chăng?"
Khúc Du suy nghĩ một lát, quay người lấy bút lông vẽ lên giấy một ký hiệu ngoằn ngoèo mà Vận ma ma nhìn mãi cũng không hiểu, sau đó trao lại cho bà: "Làm phiền ma ma rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)