Đêm trước khi xuyên không, Khúc Du mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ.
Hành lang hẹp dài, lạnh buốt. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, bức tường son kéo dài đến tận nơi mắt không nhìn thấy, cao lớn, tĩnh mịch đến rợn người. Chung quanh yên lặng đến mức có thể nghe tiếng kim rơi. Thật lâu sau, mới vẳng lại tiếng đồng hồ nước nhỏ giọt, tiếng mõ báo giờ chầm chậm vọng qua từng lớp tường dày.
Nàng ngồi trên nền đất, nói đúng hơn là đang quỳ. Ban đầu, Khúc Du còn chưa nhận ra tư thế ấy nhục nhã thế nào. Đến khi muốn đứng dậy, nàng mới phát hiện đôi chân đã tê dại, đau đến mức chẳng còn cảm giác.
Bên cạnh là một chiếc chum đồng hứng nước mưa. Trong ánh trăng mờ, bóng người in trên mặt nước hiện lên lờ mờ, là một thiếu nữ búi tóc song hoàn thấp, trâm áo rối bời, gương mặt nhòe nhoẹt dường như còn vương vết máu.
Giữa màn đêm và ánh trăng, nàng bỗng nghe tiếng xiềng xích va chạm lanh canh.
Trong khoảng bóng tối loang lổ sắc đỏ, một người đàn ông mặc áo trắng chậm rãi bước tới.
Đến lúc này, nàng mới nhận ra dưới lớp áo ấy, tay chân hắn đều bị trói bằng những vòng xích nặng trĩu, ngay cả cổ cũng khóa một chiếc vòng sắt lạnh buốt. Xiềng xích đè nặng trên bộ áo mỏng, vết máu mới thấm qua lớp bẩn cũ, nhuộm thành một mảng đỏ khiến người nhìn lạnh sống lưng.
Đôi tay run rẩy, hắn cúi xuống buộc chặt đai áo cho nàng. Đầu ngón tay lạnh buốt, nơi khớp còn vướng một chiếc nhẫn ngọc trắng, vô tình lướt qua má nàng, để lại một luồng tê dại kéo dài.
"Quấn chặt vào."
Dưới ánh trăng, nàng thấy rõ hàng mi đen khẽ rung của hắn, đôi mắt dài hẹp ánh lên vẻ bình thản, nơi đuôi mắt cao vút còn điểm một nốt đỏ nhỏ, mờ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng thể nhìn thấy.
Gương mặt ấy đẹp đến nao lòng, mang theo vẻ nghiêm nghị, lạnh nhạt và trong trẻo. Nốt chu sa nhỏ xíu ẩn nơi đuôi mắt, chỉ khi sát lại gần mới nhận ra, khiến vẻ thanh lạnh kia bỗng có thêm một chút hơi thở nhân gian
Khúc Du vô thức siết chặt tấm áo khoác lông cáo trắng, định mở miệng nhưng cổ họng nghẹn lại, không phát ra nổi một tiếng. Người đàn ông ấy đã đứng lên, chậm rãi quay đi. Xiềng xích nặng nề kéo lê trên nền đá, cả người đầy thương tích khiến hắn gần như đi hai bước lại phải dừng rồi khom người ho khan một trận, mãi thật lâu sau mới khuất trong màn đêm lạnh lẽo.
Nàng lặng lẽ đưa tay lần theo những hoa văn nổi trên chiếc chum đồng bên cạnh, bất giác dâng lên một cảm giác quen thuộc mơ hồ.
Trong bóng tối, hai tên ngục tốt lặng lẽ đi theo hắn, tay xách những hình cụ còn dính máu. Tiếng trò chuyện khe khẽ của chúng vọng lại từ hành lang hẹp, từng câu lọt vào tai nàng rõ ràng đến lạ.
Một người nói: "Lão Lưu, nói ra cũng lạ thật. Vào ngục chịu tra khảo ở Tam Ty mà vẫn toàn mạng bước ra, chuyện này ta chưa nghe bao giờ."
Người kia hạ giọng: "Tiểu Phương, nói năng cho cẩn thận. Ngươi có biết hắn là ai không?"
Tiểu Phương im lặng, lão Lưu lại nói: "Hừ, ngươi mới đến chưa lâu, không biết cũng phải. Ngay cả hắn mà cũng không nhận ra."
Tiểu Phương khựng lại, khẽ hỏi: "Chẳng lẽ...là người đó?"
Lão Lưu đáp: "Không ngờ Hoàng thượng cuối cùng vẫn mềm lòng, chịu cho hắn về quê ở Lâm An. Thánh chỉ này hiểm lắm. Hôm nay lúc ta đến đón, hắn chỉ còn một hơi thoi thóp, suýt chút nữa đã chết trong ngục rồi."
Tiểu Phương nhổ một bãi nước bọt, giọng cộc cằn: "Người mong hắn chết chẳng ít đâu. Dù hôm nay thoát ra, e cũng chẳng sống nổi bao lâu...Có điều, sao hắn còn trẻ quá."
Lão Lưu ngập ngừng một thoáng: "Đúng vậy, nhìn qua chẳng giống lời đồn. Quả nhiên, không thể chỉ nhìn mặt mà đoán người."
Tiểu Phương hừ lạnh: "Chu Đàn này tiếng xấu ngập đầu, giờ cũng coi như gặp báo ứng rồi."
Chỉ vài câu đối đáp nhưng trong lòng Khúc Du như nổi lên một cơn sóng dữ.
Chu Đàn?
Khi thi đại học, Khúc Du chưa xác định rõ sở thích nên theo nghề của mẹ mà chọn ngành luật. Đến lúc thi cao học, nàng mới nhận ra bản thân đam mê văn sử triết, liền quyết định đổi hướng, thi vào ngành lịch sử cổ đại. Nhờ nền tảng kiến thức từ bậc cử nhân, nàng chọn chuyên sâu về luật pháp hình danh trong Sử triều Dận, rồi cứ thế học lên tiến sĩ, viết không biết bao nhiêu luận văn.
Tính đến nay, nàng nghiên cứu pháp luật triều Dận đã được sáu năm.
Môn học này rất khô khan, trong khi đàn chị của nàng lại nghiên cứu ẩm thực và văn hóa địa phương, đã xuất bản hai cuốn sách, trở thành một gương mặt nổi bật trong giới học thuật. Còn thầy hướng dẫn cùng các bạn học cùng ngành khác lại chuyên về nghiên cứu các nhân vật nổi tiếng ở Bắc Dận, mỗi lần mở tọa đàm đều chật kín người nghe.
Còn hướng nghiên cứu của Khúc Du lại rơi đúng vào phần ít người quan tâm nhất trong hệ thống pháp luật triều Dận, vì tư liệu ít ỏi, ghi chép mơ hồ, đến mức trong nước cũng khó mà tìm được mấy người nghiên cứu chuyên sâu về mảng này.
Thầy nàng từng hỏi vì sao nàng lại đặc biệt yêu thích giai đoạn ấy, và chính nàng cũng nhiều lần suy nghĩ.
Sử triều Dận đồ sộ, bốn quyển "Hình pháp chí" ghi chép mười hai cuộc cải cách lớn nhỏ, bộ luật triều Dận được tu chỉnh hai mươi bốn lần, trong đó lần cải cách lớn nhất diễn ra vào năm Trọng Cảnh đời Minh Đế, khi ban hành .
Dù bản không còn nguyên vẹn nhưng chỉ với vài điều còn sót lại thì theo con mắt của một người học luật như Khúc Du, nó hoàn toàn không giống thứ do cổ nhân biên soạn. Trong đó ẩn chứa nhiều yếu tố pha trộn giữa pháp luật phương Tây và mô hình hiện đại nên vô cùng thú vị.
Khi ra đời đã được thi hành với sức mạnh như sấm sét, nhưng về sau vẫn bị bãi bỏ, đến mức ngay cả những điều khoản cụ thể cũng chẳng còn mấy. Bao nhiêu học giả từng quan tâm, cuối cùng cũng vì ghi chép mơ hồ mà đành bỏ dở.
Khúc Du hao tâm khổ tứ tìm cho ra người chủ trì biên soạn , nhưng kẻ đó hoàn toàn vô danh, không để lại bóng dáng trong chính sử, thậm chí hiếm hoi lắm mới thấy chút dấu vết liên quan. Chỉ trong một góc nhỏ của tập văn sưu tầm thuộc về Tể tướng đương triều Chu Đàn, nàng mới bắt gặp ba chữ mơ hồ được tặng cho người vô danh kia - "Triều văn đạo".
Chu Đàn là kẻ nịnh thần tiếng xấu muôn đời nhưng cũng chính hắn là người vào thời Minh Đế đã cứng rắn thúc đẩy cuộc cải cách ấy. Khúc Du không tán đồng sự tàn nhẫn của hắn nhưng đối với quyết tâm cải cách kia, nàng vẫn có chút kính phục.
Hơn thế nữa, nàng vô cùng tò mò về mối liên hệ mơ hồ nhưng rối rắm giữa hắn và người vô danh kia.
Khúc Du đã lục tung lịch sử triều Dận mà vẫn không tìm được chút manh mối nào. Giữa biển tư liệu mênh mông, nàng chìm vào giấc ngủ, và trong mơ, nàng nhận được tấm áo khoác duy nhất để giữ ấm trên người Chu Đàn.
Chiếc áo ấy cùng đôi tay gầy dài đang run rẩy của hắn in sâu trong lòng nàng một nỗi cảm khái gần như buồn thương, thì ra kẻ nịnh thần này lại mong manh đến vậy, trong trẻo đến vậy.
Khúc Du mơ hồ nhớ lại, trên chiếc chum đồng bên cạnh khi ấy có khắc nổi hoa văn hoa sen, là họa tiết thịnh hành ở Bắc Dận.
Giấc mơ dừng ở đó. Hai tên ngục tốt tay cầm xiềng xích vẫn chưa đi xa, còn bàn tay nàng vừa chạm vào mặt nước trong chum đồng thì một cảm giác nghẹt thở như bị nhấn chìm tràn đến, nhấn chìm tất cả.
Khi tầm mắt sáng trở lại, nàng thấy trước mặt mình là một màn mưa mỏng.
Chu Đàn ngồi dưới mái hiên hành lang, đôi mắt chăm chú dõi về phía trước, nơi có một gốc hạnh già trĩu đầy hoa, đỏ rực bởi những dải lụa buộc quanh thân.
Hoa hạnh nở rộ, có lẽ đang là tháng ba mùa xuân.
Trên đùi hắn phủ một tấm chăn mỏng giữ ấm, dáng vẻ so với khi trao áo cho nàng trước kia chẳng khác bao nhiêu, chỉ là bên tóc mai nay đã điểm một vài sợi bạc.
Ngoài căn nhà ngói đơn sơ, có người che ô đi ngang qua, thản nhiên trò chuyện mà chẳng hạ giọng: "Nghe nói người ở đây từng là một kẻ đại ác, giờ bệnh nặng đến mức chỉ còn một hơi thoi thóp, vậy mà chẳng có lấy một ngự y nào chịu tới xem bệnh."
"Kẻ làm nhiều điều ác, sớm muộn cũng bị trời phạt thôi!"
Khúc Du nghe những lời ấy, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác bất bình kỳ lạ.
Những ghi chép về Chu Đàn thưa thớt chẳng khác gì về , chỉ bởi hắn bị liệt tên đầu tiên trong truyện về các nịnh thần, và những câu chữ mơ hồ ấy đều là lời phỉ báng mà đời sau dành cho muôn vàn tội ác hắn từng gây ra.
Không ai trong sử sách sẽ ghi lại việc hắn từng trao một tấm áo để sưởi ấm cho một cung nữ nhỏ bé trong đêm đông giá lạnh.
Chu Đàn dường như cũng nghe thấy những lời giễu cợt ấy, nhưng hắn hoàn toàn không bận tâm. Ánh mắt vẫn bình thản dõi về phía gốc hạnh đầy hoa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mờ nhạt. Hắn lấy từ trong ngực ra một chiếc khăn, đưa lên che miệng, rồi cúi đầu ho sâu. Tiếng ho dần dần bị tiếng mưa rơi lộp độp nuốt trọn.
Chẳng mấy chốc chiến khăn đã thấm đẫm máu đỏ tươi.
Hắn chậm rãi buông tay.
Chiếc nhẫn bằng bạch ngọc trượt khỏi ngón tay, lăn xuống bậc thềm nơi chân hiên. Lúc này, Khúc Du mới sững sờ nhận ra mình đang đứng ngay dưới gốc hạnh.
Thì ra từ nãy đến giờ... hắn vẫn luôn nhìn nàng sao?
Người nịnh thần gầy yếu ấy khoác y phục trắng, đôi mắt mang một thứ ánh nhìn như vương vấn, như lưu luyến. Máu nhuộm đỏ cằm hắn, dường như hắn cũng ý thức được dáng vẻ lúc này chẳng còn đẹp đẽ, nên cầm khăn chấm qua vết máu. Thế nhưng, vết máu ấy càng lúc càng loang rộng, đến mức làm bẩn cả phần màu trắng nơi cổ áo hắn.
Khúc Du bước về phía trước, nghe thấy hắn khẽ nói, giọng đứt quãng:
"Nếu có kiếp sau..."
Câu chưa dứt, một chùm hoa hạnh liền rơi xuống, xào xạc trong gió xuân.
Cái chết đến lặng lẽ như thế. Vậy mà nàng, vì một con người cách mình nghìn năm, lại sinh ra nỗi u sầu, nỗi bất bình, xen lẫn chút thương cảm, xót xa.
Cả giấc mộng như chìm mãi, chìm mãi, cho đến khi Khúc Du bừng tỉnh trong mồ hôi lạnh ướt đẫm trán.
Trước mắt nàng là một khung cửa sổ gỗ chạm hoa. Nàng mất rất lâu, rất lâu mới nhận ra, lần này...nàng không còn ở trong mơ nữa.
[Tác giả có lời muốn nói]
Đột ngột mở truyện QAQ.
Xin nhắc trước một chút: Nữ chính không phải kiểu xuyên không ngay từ khi còn trong bụng mẹ, vì vậy sẽ mang theo khá nhiều tư tưởng hiện đại, có thể sẽ hơi "lệch pha" so với bối cảnh cổ đại, ảnh hưởng đến không khí truyện. Bạn nào thấy đây là điểm "khó chịu" thì cân nhắc trước khi đọc nhé~
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
