Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạch Nguyệt Quang? Không! Ta Là Đại Phản Diện Do Trời Định Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Vũ Tình Lam rất sợ Nam Huyền đổi ý, lập tức kéo Nam Huyền đi, triệu tập tất cả cường giả Nam gia từ Hồn Vương cảnh trở lên đến.

Mấy ngàn vị trưởng lão nội môn lẫn ngoại môn Hồn Vương cảnh và Hồn Tông cảnh đều đang tập trung ở quảng trường, nhìn Nam Huyền bằng ánh mắt nóng rực. Võ hồn cửu phẩm Kim cấp duy nhất Thiên Khung giới, Hồn Thánh thậm chí là Hồn Đế trong tương lai đấy.

Người hộ đạo chỉ cần bảo vệ Nam Huyền, không cần phải để ý đến bất kỳ chuyện gì trong gia tộc, vừa có thể được nhận tài nguyên cao cấp gia tộc bồi dưỡng lại vừa có thể tạo quan hệ tốt với cường giả tương lai, là công việc đỉnh của chóp đó.

Nam Huyền liếc nhìn cả đám cường giả bên dưới, hỏi thăm hệ thống: “Hệ thống, cho chút gợi ý đi, chọn ai đây?”

[Thập Lục trưởng lão ngoại môn: Nam Phong. Võ hồn Lục phẩm Lam cấp Viêm Giao, có thể biến dị thành võ hồn bát phẩm Bạch cấp Diễm Long]

Bát phẩm! Chỉ cần có đủ tài nguyên là sẽ có thêm một vị Hồn Thánh.

Nam Huyền nhìn lão giả đang lén lút ngáp ở sau đám người, trên áo bào trưởng lão có chữ mười sáu: “Thập Lục trưởng lão ngoại môn.”

Mọi người cùng nhìn ra đằng sau, thấy lão giả kia giật mình, bởi vì căng thẳng mà cả tay lẫn chân cùng lúc đưa về phía trước: “Ngoại môn trưởng lão Nam Phong, bái kiến đại tiểu thư!”

Vũ Tình Lam ở bên cạnh nhíu mày, nói: “Tiểu Huyền à, Nam Phong chỉ có võ hồn lục phẩm Lam cấp thôi, đời này đạt tới Hồn Vương cảnh đã là đỉnh thiên rồi, hay là chọn lại nhé?”

“Ông ta đi.”

Vũ Tình Lam không còn cách nào, ít nhất vẫn đỡ hơn là không có. Thế là bà nhìn xuống dưới hỏi: “Nam Phong, ông có nguyện ý làm người hộ đạo của tiểu thư không?”

Nam Phong quỳ xuống hành một đại lễ: “Nam phong thề với Thiên đạo, nguyện ý làm người hộ đạo của tiểu thư, không bao giờ phản bội!”

(*) Hành đại lễ: nghi lễ quỳ gối truyền thống Trung Quốc. Hành động này bao gồm việc quỳ gối, giơ cả hai tay lên trán, sau đó nghiêng người về phía trước để thể hiện sự tôn trọng với người kia.

Ông ta đến vốn là để góp cho đủ số, bởi vì võ hồn lục phẩm Lam cấp, cho dù có nhiều tài nguyên hơn nữa cũng chỉ có thể dừng bước ở Hồn Vương mà thôi. Ông ta là một trưởng lão ngoại môn, vốn tưởng rằng đời này cứ như thế chết đi, không ngờ thời thế thay đổi, có thể nói là… ngờ đâu thuyền nhẹ vượt qua muôn trùng núi non*.

(*) Nguyên văn là “Khinh chu dĩ quá vạn trùng san”: câu thơ trong bài Há Lăng Giang của Lý Bạch. Dịch thơ: Ngờ đâu thuyền nhẹ vượt qua muôn trùng núi non.

Nam Phong cảm thấy hơi lâng lâng.

Ánh mắt mọi người nhìn vào Nam Phong phải nói là vô cùng hâm mộ.

Đã chọn xong người hộ đạo, chuyện tiếp theo phía sau đương nhiên đã có hạ nhân đi làm. Vũ Tình Lam đã giải quyết xong một mối lo, mặt mày tươi cười quay người, đưa Nam Huyền đi thẳng vào trong đại điện đằng trước.

Đại điện trang trọng nghiêm trang, thể hiện rõ vẻ uy nghiêm.

Nàng vừa mới đi vào đại điện đã thấy hai củ cà rốt nhỏ chạy ra cửa: “Tỷ tỷ về rồi, Lê Nhi muốn chơi với tỷ tỷ.”

“Đệ cũng muốn, đệ cũng muốn.”

Nam Huyền cẩn thận quan sát một cặp đệ đệ muội muội sinh đôi của nàng, hai cái bánh bao nhỏ năm tuổi.

Giọng nói hệ thống không ngừng vang lên trong đầu:

[Kiểm tra phát hiện nhân vật chính có thiên vận Nam Phàm (chưa thức tỉnh)]

[Kiểm tra phát hiện nhân vật chính có thiên vận Nam Lê (chưa thức tỉnh)]

“...”

Không ngờ lại như vậy, đệ đệ muội muội của nàng đều là nhân vật chính, vậy mà nàng lại là một trùm phản diện?

Mọi người đều biết, người nhà nhân vật chính là một cái chức nghiệp có nguy cơ cao, xác suất gia tộc diệt môn là tám mươi phần trăm, tỷ lệ người thân tử vong là chín mươi chín phần trăm.

[Đinh, thưởng cho ký chủ đạo cụ đặc biệt: Đôi Mắt Phát Hiện Khí Vận]

Nam Huyền chợt thấy ánh sáng vàng lóe lên trước mắt, hai hàng chữ số màu vàng suýt chút nữa đã chói mù mắt nàng.

Trên đầu đệ đệ Nam Phàm, giá trị thiên vận: 10000 (chưa thức tỉnh).

Trên đầu muội muội Nam Lê, giá trị thiên vận: 30000 (chưa thức tỉnh).

Hai củ cà rốt nhỏ dưới cái nhìn chằm chằm của Nam Huyền thoáng rùng mình một cái, lập tức trốn ra sau lưng Vũ Tình Lam.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc