Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Chẳng phải muốn chơi với tỷ tỷ sao? Trốn làm gì?” Vũ Tình Lam không vừa ý nói.
“Tỷ tỷ hung dữ, sợ.”
“Tiến bộ lên.” Vũ Tình Lam đá Nam Phàm một cước.
[Chấn nhiếp Đứa Con Thiên Vận, +200 giá trị nhân vật phản diện]
Như vậy cũng được sao?
Vũ Tình Lam đẩy hai củ cà rốt nhỏ lên trước mặt nàng: “Hiếm khi thấy con có thể giao tiếp với người khác, ngày mai nương phải thức tỉnh võ hồn cho đứa nhỏ trong tộc, con cũng đến đi.”
“Vâng.”
Ban đêm, Nam Huyền giám sát hai đứa nhỏ đứng trung bình tấn. Nàng bẻ một nhánh trúc, thỉnh thoảng đi lên thúc giục một phen.
[Chấn nhiếp nhân vật chính có thiên vận, +100 giá trị nhân vật phản diện]
[Chấn nhiếp nhân vật chính có thiên vận, +200 giá trị phản diện]
[...]
Đêm tiếp theo, nàng chẳng những trả sạch giá trị phản diện đang nợ mà còn có thêm một ngàn giá trị nhân vật phản diện.
[Không gian trá không phải thương nhân. Hơn nữa, yêu cầu kéo dài tính mạng sẽ thay đổi tùy theo nhân tố bên ngoài, thông cảm]
****
Sáng sớm hôm sau, tại quảng trường luyện võ lớn nhất nội viện Nam gia, có tổng cộng hơn một trăm đứa nhỏ năm tuổi rải rác thưa thớt đang tập trung lại một chỗ. Chúng đều là hậu bối của các nhánh phụ Nam gia hoặc là của các trưởng lão hạ nhân.
Hằng năm vào ngày thức tỉnh võ hồn này, luyện võ trường đều đông nghẹt người.
Nam Huyền ngồi ở đài cao, một tay chống đầu, một tay vuốt ve xâu chuỗi Bồ Đề trong tay, phảng phất như tiên tử không nhiễm bụi trần.
Bên dưới, trước tấm bia thức tỉnh thần bí đen như mực, có đệ tử đi lên, thỉnh thoảng có tiếng của trưởng lão khảo thí vang lên:
“Nam Tứ, võ hồn động vật tứ phẩm Lục cấp, Thương Ưng!”
“Nam Tri Lễ, võ hồn thực vật ngũ phẩm Thanh cấp, Thích Man!”
“...”
Khảo thí một hồi, phần lớn đều là một ít võ hồn tứ phẩm ngũ phẩm, nhưng cũng có bảy cái võ hồn lục phẩm Lam cấp, còn có một cái võ hồn thất phẩm Tử cấp.
So với những năm trước quả thật rất khá.
Dù sao cho dù là Thiên Khung giới, phần đông đều thức tỉnh võ hồn thất phẩm trở xuống, còn võ hồn ở trên thất phẩm, Bạch cấp ngược lại trăm năm hiếm thấy ra được một người.
Kim cấp và Chí Tôn cấp lại càng giống như truyền thuyết.
Nhưng hôm nay, ở cái thế giới tranh đấu dữ dội nơi mà nhân vật chính chạy khắp nơi này lại là chuyện khác.
“Vị tiếp theo, Nam Phàm.”
Nam Phàm ở giữa đám người, gương mặt nhỏ nhắn nghiêm túc, bước từng bước một đi lên, ánh mắt kiên định, dán tay nhỏ lên trên bia đá.
Chợt thấy một cơn gió lốc bất ngờ nổi lên ở trung tâm rồi cuốn ra khắp cả võ trường, gió lốc tàn phá bừa bãi. Trên bia đá, một con hổ trong đồng tử bắn ra ánh tím nhắm vào Nam Phàm rống lớn.
Tiểu Nam Phàm bị hù sợ đến té nhào ra đất, lúc này dị tượng mới biến mất.
“Bát… võ hồn bát phẩm Bạch cấp, Tử Kim Phong Hống!”
“Ha ha ha ha, không hổ là con ta, võ hồn bát phẩm, Nam gia ta lại có thêm một vị Hồn Thánh!” Vũ Tình Lam hoàn toàn không giấu được vẻ tự hào, cứ như thể người thức tỉnh võ hồn bát phẩm chính là bà ấy.
Mọi người dưới đài hưng phấn không ngừng hô tên Nam Phàm. Nam gia, đầu tiên là cho ra một võ hồn cửu phẩm Kim cấp, giờ lại có thêm một vị thiên tài bát phẩm Bạch cấp.
Quật khởi đã hoàn toàn nằm trong tầm tay!
Giọng của trưởng lão khảo thí vang lên trong tiếng reo hò: “Vị tiếp theo, Nam Lê!”
Nam Lê đứng đầu một đám đứa nhỏ hơi có vẻ lo lắng. Mặt mày lo âu, vẻ e dè đọng ở trên mặt: Tỷ tỷ của nàng và Tiểu Phàm đều lợi hại như vậy. Nếu như nàng thức tỉnh không ra võ hồn tốt, liệu có làm mất thể diện của bọn họ không.
Vũ Tình Lam nhìn xuống dưới động viên: “Tiểu Lê không cần phải lo, cho dù không thức tỉnh ra võ hồn tốt thì con vẫn là nữ nhi ngoan của nương.”
Lúc này Nam Lê mới cất bước, bước một bước nhỏ tiến về phía trước, đưa tay đặt lên trên bia thức tỉnh.
Lại thấy chỉ trong nháy mắt, trời sinh dị tượng, tiếng sấm nổ ầm ầm. Cả Mang Bắc bị mây đen bao phủ, trong mây đen thấp thoáng có hư ảnh độc vật muôn hình vạn trạng hiển hiện.
“Tiên Thiên Độc Thể.” Nụ cười trên mặt Vũ Tình Lam tắt ngấm, kể cả những tu sĩ đang có mặt tại đây cũng bị Nam Lê nguồn gốc dẫn phát dị tượng làm giật mình: “Thể chất cửu phẩm, chư trưởng lão nghe lệnh, phong tỏa dị tượng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)