Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vậy còn nam tử mà nàng vừa giết…
“Hệ thống, tên Tần Trần mà ta giết trước đó bao nhiêu tuổi vậy?”
[Bốn mươi ba]
“Một lão già, lại còn thèm muốn cơ thể mười lăm tuổi, vậy mà có thể làm nhân vật chính cơ à?”
[Tu vi quyết định độ tuổi tối đa, dưới một trăm tuổi đều là thiếu niên. Quỹ đạo ban đầu của Tần Trần là: tu luyện tới Hồn Vương cảnh, sau khi bị ám hại tàn hồn rơi xuống hạ giới nhập lên trên người một đứa nhỏ để trọng sinh, thành công lội ngược dòng]
“Hắn sẽ trọng sinh sao?”
[Giờ thì không, Võ cảnh không thể nào tu ra thần hồn được]
“Dọc đường xin hãy chú ý giúp ta có nhân vật chính có thiên mệnh nào không.”
[Ở thế giới này nhân vật có thiên mệnh chạy đầy đất, ký chủ không cần phải lo]
Kết quả là, nàng từ Vô Cực Điện Trung Châu ở chỗ hội võ Lục Triều đi mấy trăm ngàn dặm ra đến Mang Bắc, không gặp được một nhân vật chính có thiên vận nào, ngược lại còn tốn hết nửa ngày tuổi thọ.
[Ký chủ đừng nên nhụt chí, xứ sở bất tận nơi Nam gia tọa lạc rất lớn, nhất định sẽ có nhân vật chính]
“...”
Có quỷ mới tin ngươi.
****
Một kỳ quan lớn ở xứ sở bất tận, được khảm giữa trời băng đất tuyết Mang Bắc.
Tuy rằng Nam gia là thế lực chỉ mới đi lên mấy trăm năm trước, nội tình không thâm hậu bằng năm cổ tộc lớn khác nhưng cũng không phải là thứ những thế lực khác có thể so sánh.
Đập vào giữa mắt là thế giới màu trắng vô biên vô tận, Nam gia nằm giữa những ngọn núi “bất tận”, màu sắc rực rỡ tràn đầy sức sống, dư âm hồn thú băng qua không trung lượn lờ, trông như là một vùng sông nước ngập lụt.
Tiền, tất cả mọi thứ đều là đốt bằng tiền đó.
Dựa theo trí nhớ, hình như là mẫu thân nàng không thích trời băng đất tuyết, cũng vì muốn cho đệ tử Nam gia có thể tu luyện trong hoàn cảnh thoải mái mà hằng năm Nam gia đều dùng hồn thạch để duy trì cảnh đẹp của cả bốn mùa, duy trì cái nơi đào hồng liễu xanh bất tận này.
Về phần có phải là mượn cớ hay không, cũng không biết được.
Lúc Nam Huyền ngồi trên Tuyết Loan bay trên trời cao vô tận, một đám trưởng lão đệ tử Nam gia khí thế bức người đi ra bao vây xung quanh Tuyết Loan. Mãi tới khi bọn họ nhìn thấy người ở trên Tuyết Loan, đầu tiên là sửng sốt sau đó lại lộ vẻ tự hào: “Cung nghênh đại tiểu thư!”
Âm thanh này chấn đến đầu nàng vang lên tiếng ông ông.
Cả đoàn người mắt người nào người nấy đều sáng rực, nhìn chằm chằm Nam Huyền, đón nàng đi vào nội môn.
Nam Huyền mới từ trên người Tuyết Loan đi xuống đã nghe được một tiếng hét lớn: “Con ta!”
Nàng ngẩng đầu lên nhìn lại. Một nữ tử mi mắt đầy khí khái hào hùng, mặc một bộ y phục màu tím đang đi về phía nàng.
Hả! Mẫu thân của nguyên thân ư?
Nam Huyền nhìn trang phục thần thái “Bạch Nguyệt Quang” của mình rồi lại nhìn nữ tử hiên ngang khí khái hào hùng phía trước, nàng có phải là con ruột không?
(*) Bạch Nguyệt Quang: nghĩa đen là ánh trăng sáng, mô tả một hình ảnh lý tưởng, hoàn mỹ hoặc một mối tình trong sáng, đẹp đẽ mà người ta luôn khao khát nhưng không thể chạm tới.
[Là con ruột]
“Hệ thống, đừng có đọc suy nghĩ của ta.”
[Xin ký chủ giữ nguyên thiết lập nhân vật! Đưa một trăm phần trăm nhân vật Nam Huyền vào thế giới Hồn Võ]
Nam Huyền nhớ lại dáng vẻ của nguyên chủ ở trong trí nhớ, từ tốn cất giọng đáp lời: “Nương yên tâm, có Tuyết Loan ở đây, con không có việc gì đâu.”
Vũ Tình Lam yên tâm vui vẻ nhìn nữ nhi nhà mình trông như tiên nữ vậy, không hổ là nữ nhi do bà sinh ra. Chẳng qua từ nhỏ nữ nhi đã không có ở bên cạnh bà nên tính tình hơi xa cách.
“Sau khi lão tổ tạ thế, con cứ khăng khăng không cần người hộ đạo, lần này nói thế nào cũng phải tìm cho con một người.”
“Vâng.”
“Cho dù không muốn thì cũng phải… khoan đã, con nói cái gì? Muốn hả?”
“Thật tốt quá, việc này không nên chậm trễ, bây giờ vi nương lập tức đi chọn cho con.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)