Không chỉ thù dai, mà còn nhớ rất tốt.
Nói chung là không quản tốt hay xấu, Quý Vũ Thời sẽ ghi nhớ hết toàn bộ.
"Vậy cám ơn nhiều." Tống Tình Lam chế giễu, một lần nữa nhét bàn tay nhỏ của mình vào lòng bàn tay Quý Vũ Thời: "Chúng ta đi thôi."
Ngón tay Quý Vũ Thời thon dài tinh tế, nhiệt độ có hơi lạnh.
Cảm giác rất giống như khí chất của cậu mang tới cho người khác, nhạt nhẽo lãnh đạm, giống như có làm thế nào cũng không nóng lên được.
Thế nhưng ở chung rồi sẽ biết, Quý Vũ Thời giống như nước suối mát lành trong núi, sạch sẽ tinh khiết, tâm tư vừa nhìn đã biết, cực kỳ dễ ở chung.
Hai người theo dấu bánh xe kéo lúc hái dây leo tiến tới trước.
Lúc này nhịp bước của Quý Vũ Thời lại càng chậm rãi hơn, hơn nữa vì từ trường cùng lực hút mà mỗi bước chân lại càng nặng nề hơn.
Tống Tình Lam bước đi rất khó khăn, đôi giày quá lớn vắt vẻo trên chân, gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng: "Không cần đâu, tôi tự đi được."
Quý Vũ Thời khó hiểu hỏi: "Nhưng vừa nãy bọn anh quay lại nhanh như vậy, là Lý Thuần ôm anh à?"
Tống Tình Lam im lặng chống đỡ: "..."
Quý Vũ Thời khom người muốn ôm, nào ngờ Tống Tình Lam đột nhiên nhảy phốc qua một bên né tránh.
Chỉ thấy Tống Tình Lam chỉ phía trước, hiếm khi không nhìn thấy bản tính thành niên trầm ổn, thay vào đó là giọng trẻ con trong trẻo cao vút: "Đã nói không cần là không cần mà, đã sắp tới rồi! Quý cố vấn, cậu kéo tôi đi là được rồi!"
Tống Tình Lam nói không sai, rất nhanh bọn họ đã đi tới chỗ thu thập dây leo.
Xe đẩy vẫn còn đậu ở đây, bên trong chứa đầy hoa huỳnh quang, chờ chuyển tới rừng mưa.
Trên mặt đất còn rơi vãi vài nhánh hoa huỳnh quang chưa kịp bỏ vào xe, có thể là do Lý Thuần vẫn chưa kịp bỏ vào.
Ngoại trừ những thứ này, nơi này chẳng còn già nữa.
Quý Vũ Thời hỏi: "Tống đội, anh bị trượt lộn mèo ở đây à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)