Đệt.
Quý Vũ Thời trước giờ không nói tục nhất thời cũng phun ra câu nói cửa miệng của các thành viên đội bảy Thiên Khung.
Cậu rối loạn hỏi: "Sao lại như vậy?!"
Lý Thuần cực kỳ hoảng sợ: "Em cũng không biết, vừa quay đầu lại thì Tống đội đã nhỏ như vậy rồi!!"
Tống Tình Lam phiên bản thu nhỏ còn mặc bộ đồng phục tác chiến thuần đen của mình trên người, ống tay áo, ống quần cùng giày đều rộng hơn hẳn, thoạt nhìn có chút buồn cười. Đặc biệt là dáng dấp chỉ có bảy tám tuổi nhưng lại vác khẩu thần miên, có cảm giác hệt như con nít cầm súng đồ chơi.
Dáng dấp lúc nhỏ của Tống Tình Lam có thể xem là khá thanh tú non mềm, ngoại trừ cái sắc mặt khó nhìn như muốn gây sự thì quả thực khó nhận ra đó là Tống Tình Lam.
Sau khi gặp chuyện, Lý Thuần vội vàng đưa anh về khoang thuyền vũ trụ, suốt chặng đường anh không nói tiếng nào.
Lúc này rốt cuộc không thể không nói chuyện, anh mở miệng giải thích: "Lúc nhặt nhánh cây bị trượt té, lộn mèo một cái liền nhò thành như vậy."
Quý Vũ Thời: "..."
Lý Thuần: "..."
"Âm thanh của con nít rất buồn cười à?" Tống Tình Lam lạnh mặt: "Muốn cười thì bây giờ cười cho đủ đi, sau này không cho phép cười nữa."
Trên người Tống Tình Lam xuất hiện hiện tượng đảo ngược thời gian, chính là trong cơ thể vẫn còn là linh hồn của người trưởng thành, cách nói chuyện, chỉ số IQ cùng tính cách hoàn toàn không có biến hóa, vì thế vừa mở miệng đã làm người ta cảm thấy buồn cười lại có chút tê rần da đầu.
Thế nhưng Lý Thuần lại cười không nổi, vẻ mặt ngưng trọng.
Lúc này bên trong đột nhiên truyền tới âm thanh đánh nhau, tiếng mắng chửi của người râu ria cũng vang lên không dứt.
Ba người vội vàng đi vào trong, chỉ thấy người râu ria đang đánh nhau với người thanh niên xuất hiện ở bên kia cửa khoang.
Dáng vẻ người râu ria cứ như một con gấu, ỷ vào một thân sức mạnh đè thanh niên ngã xuống đất, hai tay bóp cổ đối phương, còn tức giận mắng: "An fa la ha gen he!!"
Thanh niên bị siết cổ đến đỏ mặt, liều mạng phản kháng: "Cứu, cứu mạng...."
"Ai đây?!" Lý Thuần kinh hãi hỏi: "Người ở đâu ra vậy?"
Quý Vũ Thời: "Cứu người!"
Tống Tình Lam người nhỏ lực nhỏ, chỉ có thể đứng một bên.
Quý Vũ Thời cùng Lý Thuần nhào tới, tốn sức chín trâu hai hổ mới có thể kéo được người râu ria mạnh như gấu kia ra.
Người râu ria giãy giụa kịch kiệt, thoạt nhìn thật sự muốn xé nát thanh niên kia.
Thanh niên há lớn miệng thở hồng hộc, ngồi quỳ dưới đất ho khan: "Mấy cậu.... cũng là người của Thiên, Thiên Khung à?"
Ngoại trừ người râu ria, tất cả mọi người ở đây đều mặc đồng phục tác chiến màu đen thống nhất của thủ hộ giả Thiên Khung, khác biệt chính là trên ngực thanh niên kia đánh số "12", thế nhưng chuyện này cũng không trở ngại bọn họ nhìn thấu thân phận nhau.
"Đúng vậy." Quý Vũ Thời trả lời: "Anh là thủ hộ giả đội 12 Thiên Khung à?"
Người trẻ tuổi kia nhìn qua Tống Tình Lam: "Lại còn có cả con nít nữa à?"
Tống Tình Lam: "..."
"Sao các cậu cũng rơi tới nơi này?" Thanh niên nhìn những gương mặt lạ quắc ở trước mặt: "Các cậu có thấy những thành viên khác trong đội tôi không?"
Lý Thuần không biết phải trả lời thế nào, chỉ đành nói: "Cái đó, tiền bối, niên đại của chúng ta không giống nhau."
Xưng hô tiền bối này có chút đột ngột.
Thanh niên có chút hiểu ý, hỏi tiếp: "Tôi tới từ năm 1441, còn các cậu?"
Bầu không khí nháy mắt ngưng đọng.
Đội mười hai Thiên Khung nhìn thấy trong rừng mưa quả nhiên là đội mười hai đã mất tích mười lăm năm trước.
Âm thanh trong trẻo lạnh lùng của Quý Vũ Thời vang lên: "Chúng tôi tới từ năm 1456."
Thanh niên này gọi là Tạ Tư An, đến từ đội mười hai Thiên Khung năm 1441, cùng bảy đồng đội đi chấp hành một nhiệm vụ cấp A. Trên đường chuyển tiếp thì khoang thuyền con nhộng xảy ra vấn đề, sau khi phát hiện núi rác cùng khoang thuyền vũ trụ, bọn họ ở khoang thuyền nghỉ ngơi hồi sức rồi phân công nhau chia thành vài hướng hành động. Tạ Tư An cùng một đồng đội khác tiến vào thành phố.
Theo lời Tạ Tư An nói, sau khi tiến vào thành phố một ngày thì bị lạc đường, người đồng đội kia nói mình nhìn thấy nhân loại đi lại nên hai người tách ra. Thông tấn khí mất liên lạc, Tạ Tư An không thể không tìm kiếm đường ra khỏi thành phố kính tượng, đi tầm một ngày thì phát hiện ở lối đi bộ có rất nhiều hoa huỳnh quang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
Lại mất chương