Đoàn Văn là người cuối cùng đáp xuống khe nứt.
Đợi đến khi anh tỉnh lại cùng khôi phục thể lực, mọi người đã thương nghị cùng phân công hợp tác xong, từ khoang thuyền bắt đầu thanh trừ dấu vết mà nhóm xuyên việt giả lưu lại--- cũng chính là hoa huỳnh quang.
Quý Vũ Thời tìm thời gian nói chuyện với người râu ria, thế nhưng cậu không thể xác định đối phương có nghe hiểu hay không.
Thời gian người râu ria tởi nơi này sớm hơn tất cả bọn họ, lại còn ở lại đây hơn 70 năm--- thế nhưng với thời gian mà người râu ria tự nhận thức thì hắn kỳ thực chỉ ở đây hơn chục năm mà thôi. Quý Vũ Thời hiểu được, trong trí nhớ của người râu ria, hắn là người đầu tiên tiến vào thành thị, hết thảy những gì Tạ Tư An trải qua, hắn chỉ hơn chứ không kém. Người râu ria lạc đường trong thánh phố, mày mò sáu bảy ngày mới ra, chờ tới khi hắn quay trở lại khoang thuyền vũ trụ, người đồng đội cuối cùng cũng đã mất rồi.
Nghe Quý Vũ Thời liên tục nói cùng vẽ để giải thích, người râu ria mới biết mình rất có thể một lần nữa có được vơ hội rời khỏi nơi này, hắn kích động ôm chầm lấy bả vai Quý Vũ Thời, miệng wula wula nói gì đó mà mọi người nghe không hiểu.
Trên người người râu ria có mùi hôi của lâu ngày không tắm cùng mùi rượu, Quý Vũ Thời đặc biệt thích sạch sẽ bị người râu ria to như núi ôm tới thở không nổi, thế nhưng vẫn không đẩy đối phương ra.
Đến khi người râu ria buông ra, Quý Vũ Thời nhìn thấy bóng dáng nho nhỏ của Tống Tình Lam đứng bên cạnh.
Tống Tình Lam phiên bản nhi đồng theo thói quen khoanh tay trước ngực, quan sát bọn họ.
Đôi mắt sáng ngời thuộc về tiểu bằng hữu lóe lên ý cười: "Quý cố vấn, sau này khi nghĩ tới người râu ria, cậu sẽ nhớ tới điểm gì đầu tiên?"
Là sợi xích trói bọn họ kéo về, là căn phòng nhỏ đã chiến đấu kịch liệt hay cái ôm thô lỗ này?
Quý Vũ Thời cũng nhếch khóe môi: "Chỉ sợ là cái mùi này."
Người râu ria: "Mu li han!"
Quý Vũ Thời trả lời: "Ta la."
Lúc này nhóm đồng đội đều không ở phòng điều khiển, ngoại trừ Tạ Tư An.
Tạ Tư An là tiền bối, nhưng có thể vì còn quá trẻ nên được coi như bạn cùng lứa. Thế nhưng vì khác niên đại nên tư duy khác biệt, bầu không khí náo nhiệt của đội bảy thiên khung làm hắn vốn vì bất đồng ý kiến mà tan rã với đồng đội rất khó dung nhập.
"Lại nói tiếp, Quý cố vấn, nhìn thấy cậu tôi nhớ tới một vị cố nhân."
Người râu ria không còn quản mớ đồ hộp, Tạ Tư An rốt cuộc cũng có cơ hội ăn cơm, vừa ăn vừa nói: "Cậu và người đó thật sự quá giống."
Quý Vũ Thời quay đầu, gương mặt tuấn tú, ngũ quan lạnh lùng.
"Cũng không phải là đặc biệt giồng, đúng hơn là chỉ số IQ, tư duy cùng lô gích của hai người đều rất mạnh mẽ." Tạ Tư An nói: "Vị giáo sư đó gọi là Thịnh Vân, còn rất trẻ đã tham gia nghiên cứu hệ thống thiên khung, tiền đồ vô lượng. Trong giai đoạn chuẩn bị hành động của nhóm thủ hộ giả, tôi may mắn tham gia một học kỳ của ông ấy, ông ấy là một người cực kỳ bác học, cũng cực kỳ khiêm tốn."
Tống Tình Lam nói: "Tôi chưa từng nghe tới người này, vị giáo sư này hiện giờ đang nhậm chức ở đâu?"
"Ông ấy không nhậm chức ở đâu cả." Tạ Tư An lắc đầu: "Bởi vì.... ông ấy đã tự sát. Vì thế các cậu không nghe nói tới cũng bình thường, đối với các cậu thì đây là chuyện của mười bảy năm trước rồi. Nghe nói ông ấy có cống hiến rất xuất sắc trong quá trình nghiên cứu thiên khung, có thể nói đó là mất mác rất lớn đối với hệ thống thiên khung."
Quý Vũ Thời không nói gì.
Tạ Tư An: "Thịnh giáo sư có một đứa con trai, năm đó còn rất nhỏ, hiện giờ chắc cũng xấp xỉ các cậu, nghe nói là rất thông minh. Đáng tiếc năm đó cậu ấy là người đầu tiên phát hiện hiện trường cha mình tự sát, tựa hồ đã bị tổn thương tâm lý, cũng không biết hiện giờ thế nào."
Quý Vũ Thời nói: "Ừm, quả thực rất đáng tiếc."
Quý Vũ Thời tựa hồ có hứng thú không quá lớn với chuyện này, cậu vốn không phải người có lòng hiếu kỳ mạnh, thích nghe bát quái.
Không biết vì sao, Tống Tình Lam nhìn ra chút bất đồng trong vẻ mặt bình thản tự nhiên của cậu.
Biểu tình đó làm Tống Tình Lam có cảm giác, Quý Vũ Thời nhất định có biết chuyện này, thế nhưng vì sao lại giả vờ như không biết?
"Sau này trở về không biết sẽ phát sinh chuyện gì, hi vọng tất cả có thể hồi phục nguyên trạng." Tạ Tư An ăn đồ hộp xong, có chút khí lực: "Thời các cậu bây giờ có đội thiên khung mười hai không? Thứ hạng thế nào?"
Tống Tình Lam nói: "Có, thứ hạng cũng không tệ lắm."
Tạ Tư An tựa hồ rất thỏa mãn với người nối nghiệp của đội mình: "Vậy đội mạnh nhất của các cậu hiện giờ là tiểu đội mấy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
