Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nguyễn Hiểu Vân vốn đã có chút sợ giao tiếp, gặp kiểu người nhiệt tình chủ động như Mộc Thừa Huyên còn tạm ứng phó được, chứ gặp ngay một kẻ lạnh lùng, lại có chút dữ dằn như nam nhân trước mắt, nàng liền có xu hướng lùi bước theo bản năng.
Nói thật, một người đã chịu cảnh tàn tật hơn chục năm như nàng, bỗng nhiên gặp được kỳ ngộ, có người nói rằng chân nàng có thể chữa khỏi, ai mà chẳng dấy lên hy vọng? Ấy vậy mà còn chưa kịp vui bao lâu, đã bị dội ngay một chậu nước lạnh, lại còn với giọng điệu chắc nịch cùng thái độ hung dữ thế này…
Khó trách Mộc tỷ tỷ nói người này chẳng ra gì…
Nguyễn Hiểu Vân ngẩng đầu, vẻ mặt không chắc chắn, ánh mắt vô thức mang theo vẻ đáng thương của một con thú nhỏ bị thương, cầu cứu nhìn về phía Mộc Thừa Huyên.
Mộc Thừa Huyên nổi trận lôi đình, bước vào phòng trước tiên đặt Nguyễn Hiểu Vân lên một chiếc quý phi tháp cạnh cửa sổ, sau đó khí thế bừng bừng trừng mắt nhìn nam nhân kia:
“Ngươi tưởng mình là thần y chắc? Chưa thèm xem xét gì đã phán một câu chữa không được!”
Nam nhân kia lạnh nhạt nhìn nàng ấy, chẳng những không phản bác hai chữ “thần y” kia, mà còn thong thả đáp:
“Nếu khi trước ngươi chịu nghe ta, bây giờ ngươi cũng có năng lực này rồi.”
Mộc Thừa Huyên nheo mắt, giọng điệu đầy nguy hiểm: “Ý ngươi là ta không bằng ngươi?”
Ánh mắt nam nhân nọ lộ rõ vẻ trào phúng: “Ta cứ tưởng, sự thật hiển nhiên này ngươi phải chấp nhận từ lâu rồi.”
Mộc Thừa Huyên bật cười lạnh: “Ha! Đúng, tu vi của ta kém hơn ngươi. Nhưng sao nào? Cuối cùng, Đan Phượng Đảo vẫn là do ta thừa kế.”
Nam nhân kia nhìn thẳng vào mặt nàng ấy, hờ hững nói: “Ngươi rõ ràng nhất, nếu sư tôn và sư nương không đi quá đột ngột, vị trí đảo chủ này thế nào cũng không đến lượt ngươi.”
“Nghiêm! Hoằng! Tự!” Mộc Thừa Huyên bị chọc đến bốc hỏa, nghiến răng nghiến lợi quát.
“Mộc. Thừa. Huyên.” Nam nhân được gọi là Nghiêm Hoằng Tự chẳng hề nao núng, thản nhiên lặp lại tên nàng theo đúng tiết tấu nàng vừa gằn giọng, từng chữ từng chữ, đối chọi không khoan nhượng.
Mộc Thừa Huyên nhếch môi cười lạnh, giọng điệu đầy châm chọc: “Được lắm, được lắm! Giờ ngươi thậm chí gọi thẳng tên ta, không buồn gọi một tiếng đảo chủ nữa cơ đấy.”
Nghiêm Hoằng Tự nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, giọng điệu thản nhiên nhưng sắc bén như dao:
“Thế ngươi không phải cũng chẳng gọi ta một tiếng sư huynh sao?”
"Ngươi cho rằng những gì mình làm xứng đáng với danh xưng đại sư huynh sao?"
"Vậy ngươi cho rằng với trình độ tu vi của mình, ngươi nên trở thành đảo chủ ư?"
Hai người đấu khẩu kịch liệt, câu nào câu nấy như dao sắc, không ai chịu nhường ai, cứ thế mà hăng say đối chọi suốt mấy chục hiệp.
Nghe cách họ tranh cãi, rõ ràng là đã quen biết nhau từ rất lâu. Lời lẽ tuôn ra không chút nể nang, toàn là những câu chọc thẳng vào tim gan đối phương. Đến cả mấy chuyện lông gà vỏ tỏi từ mười mấy năm trước cũng bị lôi ra mổ xẻ.
Nguyễn Hiểu Vân ngồi bên nghe mà mặt đỏ tai hồng, chỉ muốn tìm một kẽ đất mà chui xuống. Nàng khẽ kéo chiếc chăn nhỏ trùm lên mặt, hận không thể biến mất khỏi trần thế ngay lúc này.
Aaaa, cứu mạng! Thật là xấu hổ quá đi mất! Sao ta lại vô duyên vô cớ bị lôi vào trận chiến này chứ…
Nếu không phải chân nàng thật sự không còn cảm giác, thì có lẽ giờ phút này nàng đã có thể dùng ngón chân để cào thủng cái Đan Phượng Đảo lơ lửng giữa trời này rồi…
Trái lại, hai con linh thú thì nghe rất chăm chú, có vẻ như đã quá quen thuộc với cảnh tượng này. Đặc biệt là con cửu vĩ hồ kia, nó thậm chí còn phối hợp với nhịp tranh cãi của hai người, giơ lên đôi móng nhỏ mềm mại màu hồng phấn, nhịp từng nhịp như đang đánh trống giữ nhịp.
Nguyễn Hiểu Vân: "…"
Mặc dù vô cùng xấu hổ, nhưng từ cuộc đấu khẩu này, nàng cũng ngầm thu thập được không ít tin tức quan trọng.
Chẳng hạn như, tình hình của Đan Phượng đảo hiện giờ không hề tốt chút nào. Đệ tử rời đi ngày càng nhiều, danh tiếng năm nào cũng tụt dốc, số tu sĩ đến cầu y vấn chẩn cũng ít dần.
Tóm lại, việc làm đảo chủ của Mộc Thừa Huyên không hề dễ dàng chút nào!
Cãi nhau một lúc lâu, thấy Mộc Thừa Huyên dường như sắp động thủ, Nghiêm Hoằng Tự liền đứng dậy, lạnh lùng liếc mắt nhìn về phía Nguyễn Hiểu Vân.
Thân hình hắn vốn đã cao lớn, lúc đứng dậy càng lộ rõ khí thế bức người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










