Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bác Sĩ Thú Y Số Một Trong Thế Giới Tu Chân Chương 12: Có Lẽ, Linh Khí Này Mang Bản Tính Của Husky

Cài Đặt

Chương 12: Có Lẽ, Linh Khí Này Mang Bản Tính Của Husky

Khi ánh mắt hắn rơi xuống người nàng, Nguyễn Hiểu Vân bỗng có cảm giác như bị một con báo săn nhìn chằm chằm.

Sau đó, Nghiêm Hoằng Tự lại nhìn sang Mộc Thừa Huyên, lạnh giọng nói:

"Muốn giữ người lại, tùy ngươi vậy. Một kẻ xiêm y xộc xệch, một kẻ tóc tai rối bù, thật đúng là trời sinh một đôi."

Dứt lời, hắn xoay người rời đi, không hề ngoảnh đầu lại.

Nguyễn Hiểu Vân lặng lẽ hạ chăn xuống: "…"

Ớ?

Vậy người này đến đây làm gì thế?

Chỉ để cãi nhau thôi à?

Thôi, đi rồi thì tốt, đi rồi thì tốt…

Mộc Thừa Huyên tức đến mức chộp lấy chén trà mà Nghiêm Hoằng Tự vừa uống, ném thẳng về phía bóng lưng hắn. Mái tóc dài đen nhánh chưa kịp buộc lên theo cơn giận mà tung bay loạn xạ sau lưng nàng ấy.

Nhưng đáng tiếc, người ta đã đi xa, chén trà không trúng đích.

Nguyễn Hiểu Vân lặng lẽ lục trong túi xách nhỏ, lấy ra một sợi dây cột tóc, đưa cho nàng với ánh mắt đầy thiện ý.

Chiếc chén trà rõ ràng chỉ là đồ gốm men lam bình thường, nhưng có lẽ vì là vật phẩm trong tu chân giới nên rất chắc chắn. Dù bị ném xuống đất lăn lông lốc mấy vòng mà cũng không hề sứt mẻ.

Ngoài cửa, có một bàn tay nhặt chiếc chén lên.

"Aizz, chẳng phải đây là bộ chén trà tỷ yêu thích nhất sao? Đừng có vứt bừa như vậy chứ!"

Mộc Thừa Quỳ vừa nói vừa bước vào phòng, ánh mắt vô thức quét qua tìm kiếm bóng dáng Nguyễn Hiểu Vân. Nhìn thấy nàng quấn kín từ đầu đến chân, hắn lập tức yên tâm, mới thong thả tiến vào.

Đây có lẽ là lần đầu tiên Nguyễn Hiểu Vân được nhìn thấy rõ ràng dung mạo của Mộc Thừa Quỳ —không che mặt, không trốn tránh, không lén lút.

Da dẻ trắng trẻo, non mịn, vẻ mặt đầy nét ngây ngô của một công tử được nuông chiều từ bé.

—Nói một cách dễ hiểu hơn, chính là kiểu công tử ngốc nhà phú hộ.

Hai huynh muội họ Mộc quả thực có nhiều nét giống nhau, nhưng điều thú vị là— Mộc Thừa Quỳ so với tỷ tỷ thì có phần thanh tú hơn, trong khi Mộc Thừa Huyên lại mạnh mẽ, dứt khoát hơn hẳn.

Mộc Thừa Huyên và Nghiêm Hoằng Tự nàng cũng từng để ý, nhưng một người mặc váy dài nên không thấy rõ, một người thì đi nhanh quá, chưa kịp quan sát kỹ.

Theo ước lượng bằng mắt của Nguyễn Hiểu Vân, Mộc Thừa Quỳ nếu đứng thẳng lưng, chắc chắn phải cao hơn Mộc Thừa Huyên khoảng hai phân. Nhưng không hiểu sao, cứ đứng trước mặt tỷ tỷ là y liền co rúm lại thành một cục.

Tóm lại, chỉ có một chữ: nhát.

Mộc Thừa Quỳ thấy Nguyễn Hiểu Vân cứ chăm chú nhìn mình, hai con linh thú bám trên người nàng cũng như đang cười nhạo hắn, liền càng thêm co quắp: "Ngươi… ngươi nhìn cái gì vậy…"

Nguyễn Hiểu Vân âm thầm đánh giá: Nhìn xem một tu sĩ như ngươi có thể nhát đến mức nào… À còn nữa, chân nhỏ quá, tỷ lệ không đẹp, chấm ba sao vậy.

Hắn nhát đến mức ngay cả một người hướng nội như Nguyễn Hiểu Vân cũng không cảm thấy áp lực khi đứng trước mặt hắn.

Mộc Thừa Huyên thì nhìn đệ đệ mình đến phát cáu, túm cổ áo hắn kéo lại gần: "Ngươi rốt cuộc sợ cái gì? Nàng chỉ là một phàm nhân mà thôi!"

Nguyễn Hiểu Vân phối hợp gật đầu: "Ừm, đúng đó."

Phượng Hoàng và Cửu Vĩ cũng gật đầu theo.

Mộc Thừa Quỳ: "……"

Mở mắt ra mà nhìn đi! Hai con linh thú thượng đẳng này cứ như trúng tà vậy, vậy mà gọi là phàm nhân bình thường sao???

Mộc Thừa Huyên không muốn phí lời, lập tức hỏi: "Thôi đừng nói nhảm nữa, đồ ta bảo ngươi chuẩn bị đâu?"

Mộc Thừa Quỳ đầy vẻ cam chịu, miễn cưỡng rút từ trong tay áo ra một túi gấm nhỏ bằng bàn tay.

Nguyễn Hiểu Vân tròn mắt kinh ngạc—Ồ! Đây chính là túi trữ vật mà tu tiên giới vẫn hay nhắc tới trong truyện sao?

Quả nhiên, chỉ thấy Mộc Thừa Huyên mở túi ra, liên tục lấy đồ bên trong ra ngoài. Chẳng mấy chốc, trên bàn trà đã chất đầy các loại bình sứ, hộp gỗ, đều là vật đựng dược liệu, còn có thêm hai quyển sách.

Vì rất ít khi chữa bệnh cho phàm nhân, để đảm bảo chắc chắn, nàng vẫn nên tìm thêm sách để tham khảo.

Nhưng ánh mắt Nguyễn Hiểu Vân lại chăm chú nhìn vào bìa hai cuốn sách, thần sắc có phần đờ đẫn.

Không phải vì lý do gì đặc biệt, mà vì… mấy chữ trên bìa sách nàng hoàn toàn không nhận ra nổi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc