Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bác Sĩ Thú Y Số Một Trong Thế Giới Tu Chân Chương 10: Mộc Thừa Huyên: Bất Hạnh Lớn Nhất Đời Nữ Nhân, Đều Khởi Nguồn Từ Đàn Ông

Cài Đặt

Chương 10: Mộc Thừa Huyên: Bất Hạnh Lớn Nhất Đời Nữ Nhân, Đều Khởi Nguồn Từ Đàn Ông

Toàn là mấy thứ nào là linh thảo, linh dịch, linh căn, nghe giống y như những vật phẩm hồi máu trong mấy trò chơi nhập vai vậy!

Mộc Thừa Quỳ lại lén liếc Nguyễn Hiểu Vân thêm một cái, lầu bầu không phục: “Lại sai ta đi chạy vặt…”

Mộc Thừa Huyên: “Phải rồi, gọi đám tiểu tử trong đảo đi tuần tra lại một lần nữa, xem có người ngoài nào lẻn vào không. Nếu có, không được làm tổn thương họ, lập tức dẫn tới gặp ta.” Nàng vẫn nhớ chuyện giúp Nguyễn Hiểu Vân tìm tỷ tỷ.

Mộc Thừa Quỳ bất mãn than thở: “Không thể nào! Lẽ nào lại có người ngoài khác? Trời ạ! Một con yêu nữ đã đủ đáng sợ, chẳng lẽ còn có thêm một tên nữa sao?!”

Mộc Thừa Huyên: “Còn không mau đi?!”

Mộc Thừa Quỳ lập tức che mắt lại, dáng vẻ đáng thương hề hề, vòng vèo một đường thật lớn từ sau gốc cây chạy ra ngoài. Chạy tới cửa viện, có lẽ trong lòng còn đầy uất ức không cam, mặc dù không dám quay đầu nhưng vẫn gân cổ, dùng tư thế lưng đối diện mà hét một câu đầy trẻ con ngang ngạnh:

“Đừng nói ta không nhắc nhở các ngươi! Đại sư huynh đã ở bên trong rồi! Các ngươi… các ngươi cẩn thận đó!”

Nói xong liền co giò chạy biến, không để lại chút cơ hội bị ăn đòn nào.

Vừa nhát gan lại vừa thành thạo.

Mộc Thừa Huyên trầm mặc trong chốc lát, trên trán nhảy lên một dấu “Xuyên” biểu thị sự bực bội.

Nguyễn Hiểu Vân dè dặt lên tiếng: “Mộc tỷ tỷ, vị đại sư huynh kia… có gì không ổn sao?”

Nói chung, người có thể làm đại sư huynh thì thường là kẻ mạnh nhất trong nhóm.

— Ít nhất thì Tứ đại danh tác cũng viết như vậy.

Nghĩ tới thôi đã thấy đáng sợ rồi.

Mộc Thừa Huyên hừ lạnh một tiếng: “Cũng chẳng có gì… Chỉ là chẳng phải thứ gì tốt đẹp thôi.”

Nguyễn Hiểu Vân: “……”

À… là vậy sao…

Nàng còn chưa kịp nghĩ sâu hơn thì Mộc Thừa Huyên đã hất nhẹ đuôi ngựa cao phía sau đầu, chiếc dây buộc màu xanh biếc lập tức bay ra, theo ý niệm của nàng ấy hóa thành một tấm chăn mỏng, lơ lửng giữa không trung.

Nguyễn Hiểu Vân: “?”

Hai tiểu linh thú treo bên người nàng lại phản ứng nhanh hơn, một con vỗ cánh bay lên, một con nhảy xuống đất.

Ngay sau đó, tấm chăn mỏng xanh nhạt nhẹ nhàng phủ lên người nàng.

Phủ kín mít, chỉ chừa lại cái đầu.

Rồi hai tiểu linh thú lại ngoan ngoãn trở về vị trí cũ, tiếp tục bám lên người nàng.

Nguyễn Hiểu Vân: “……”

Cần phải bảo vệ nghiêm ngặt đến mức này sao?

Lại càng thấy sợ hơn rồi đó!

Mộc Thừa Huyên để mái tóc dài đen nhánh buông xuống sau lưng, giọng điệu đầy bá khí an ủi: “Đừng sợ, nơi này do ta quyết định.” Khí thế cứ như một nữ bá chủ vậy!

Cùng lúc đó, hai tiểu linh thú trên người nàng cũng đồng loạt phát ra những tiếng kêu nho nhỏ, như thể đang trấn an: có bọn chúng bảo vệ, không cần lo lắng.

Cảm giác an toàn lập tức ngập tràn!

Thấy Nguyễn Hiểu Vân đã trấn tĩnh lại, Mộc Thừa Huyên liền sải bước đến trước một cánh cửa, động tác tiêu sái, chẳng có chút dáng vẻ của một tiểu thư khuê các, mà rất thản nhiên… giơ chân đạp cửa!

Cánh cửa gỗ lim đỏ bị đá văng ra.

Nguyễn Hiểu Vân lập tức nhìn thấy một nam nhân ngồi ngay chính giữa gian phòng, trên chiếc ghế thái sư bằng gỗ lê hoa. Hắn nâng trong tay một chén trà men thanh hoa, nhẹ nhàng khuấy những vụn trà còn sót lại trên mặt nước.

Người này trông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, dáng người cao lớn, dung mạo tuấn tú vô cùng. Nhưng điều đáng chú ý hơn cả là khuôn mặt nghiêm nghị, chính trực, mang theo sát khí nhàn nhạt, khiến Nguyễn Hiểu Vân bất giác liên tưởng đến những nghề nghiệp tỏa ra hào quang chính đạo—đặc cảnh thời hiện đại, hay đại tướng quân thời cổ đại chẳng hạn.

Trên người hắn mặc trường bào cùng kiểu với Mộc Thừa Huyên, nhưng là màu xanh lục thẫm. Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, dọc theo các đường chỉ nối trên vải còn ẩn hiện ánh kim nhạt, vừa xa hoa lại lộng lẫy. Trên tai trái của hắn còn đeo một món trang sức làm từ lông đuôi chim khổng tước xanh biếc, tinh xảo vô cùng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc