Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"…Vậy nên ta rất lo lắng, người đã đẩy ta xuống, liệu có phải cũng đẩy tỷ tỷ ta xuống không." Nguyễn Hiểu Vân chậm rãi nói nốt nửa câu còn lại, khuôn mặt hiện lên vẻ lo âu thật sự.
Mộc Thừa Huyên: "…"
Nguyễn Hiểu Vân: "Sao vậy? Có khó khăn gì khi tìm người không?"
Mộc Thừa Huyên không nhịn được, dừng bước, chăm chú nhìn Nguyễn Hiểu Vân một lúc.
Cái người mà trước đây cho rằng phụ mẫu ruột gây tổn thương mình chết thì cũng đáng, vậy mà bây giờ lại vô điều kiện tin tưởng vào người tỷ tỷ không cùng huyết thống sẽ tuyệt đối không hại mình, rốt cuộc là người như thế nào đây?
Cứu mạng, nàng ấy càng lúc càng thích nàng!
Mộc Thừa Huyên bật cười: "Sao có thể chứ? Đan Phượng Đảo chúng ta đâu thiếu người hầu, nếu có thật, nhất định sẽ tìm ra cho muội."
Khi Mộc Thừa Huyên dắt nàng đến mép đảo nhìn xuống, Nguyễn Hiểu Vân lập tức bị chứng sợ độ cao phát tác, vội vàng ôm chặt cổ nàng không buông.
Mộc Thừa Huyên: A, thích thật đấy!
Khi ôm theo một người hai thú bước vào sân viện được bao phủ bởi dây leo nho xanh mướt, Mộc Thừa Huyên vừa đi vừa thao thao bất tuyệt:
"Phải rồi, muội bao nhiêu tuổi? Ồ, mười bảy, lớn hơn tên đệ đệ khiến người ta đau đầu của ta một tuổi. Nhưng nói xem, sao chỉ chênh nhau có một tuổi mà muội hiểu chuyện hơn hắn nhiều vậy?"
"Nói đi cũng phải nói lại, so với muội, ta còn thảm hơn, cũng là cha mẹ đều qua đời. Nhưng muội nói xem, chết thì chết đi, vậy mà trước khi chết còn tiện tay để lại một đứa đệ đệ vô dụng cho ta, đúng là nghiệp chướng mà!"
"Muội thấy không? Cho nên nói, đại bi kịch trong cuộc đời của nữ tử, phần lớn đều bắt đầu từ việc dính dáng đến một nam nhân!"
"Nếu chỉ là thành thân thì còn đỡ, cùng lắm có thể hòa ly. Nếu hắn không chịu ly hôn, thì đánh hắn đến khi chịu ly hôn. Nếu đánh không được, thì ráng sống lâu hơn hắn cũng được!"
"Nhưng đệ đệ thì không được, có huyết thống, muội không thể ly khai được! Nó còn nhỏ hơn muội, muội cũng khó lòng sống dai hơn nó."
"Ngay cả khi muội chết rồi, có khi còn phải vào chung một phần mộ với đệ đệ. Đúng là, đến chết cũng không thoát khỏi nó, thê thảm biết bao..."
Toàn bộ lời nói, từ giọng điệu đến nội dung đều rất hiện đại, lại có chút tư tưởng nữ quyền, khiến Nguyễn Hiểu Vân nghe mà ngơ ngác.
Bỗng nhiên, từ sau một gốc cây đại thụ giữa sân, một giọng nói vừa ấm ức vừa bất mãn vang lên:
"…Tỷ, đệ nhắc tỷ một chút, đệ đang đứng ngay đây!"
Mộc Thừa Huyên sớm đã thấy vạt áo xanh lộ ra sau thân cây, chỉ liếc mắt đầy khinh bỉ: "Thế thì sao?"
Mộc Thừa Quỳ rón rén thò nửa cái đầu ra nhìn Nguyễn Hiểu Vân, vừa nhìn thoáng qua đã lập tức rụt trở lại sau cây:
"TRỜI ĐẤT ƠI! SAO NÀNG ẤY CÒN CHƯA MẶC Y PHỤC?!"
Hắn chớp mắt đã trốn sạch, chỉ để lại cho Nguyễn Hiểu Vân ấn tượng mơ hồ về một khuôn mặt trắng trẻo đáng yêu đầy nét thiếu niên, rất giống Mộc Thừa Huyên.
Nguyễn Hiểu Vân cúi đầu nhìn bản thân, đầy nghi hoặc—
Ngoại trừ hai con linh thú hình thù kỳ quái đang bám trên người, bộ y phục nàng đang mặc cũng rất đơn giản trang nhã mà? Sao lại bảo là chưa mặc y phục chứ?
“Muội ấy thân thể yếu, chịu nóng không nổi.” Mộc Thừa Huyên trừng mắt mắng đệ đệ như lẽ thường, “Hơn nữa, nữ tử muốn mặc gì là quyền của họ, ngươi nhìn không nổi thì che mắt lại đi!”
Mộc Thừa Quỳ: “……”
Chẳng phải nói là cao thủ Đại Thừa kỳ sao? Sao tự nhiên lại biến thành thân thể yếu ớt rồi? Gạt ai vậy chứ?
Dù vừa rồi khi đi mật báo, đại sư huynh đã nói rõ, người có thể được Phượng Hoàng chấp nhận thân cận, tất nhiên là kẻ tâm địa thuần khiết, chân thành. Nếu không, tỷ tỷ hắn cũng chẳng dễ dàng buông phòng bị với một người xa lạ như vậy.
Nhưng Mộc Thừa Quỳ vẫn cảm thấy không đúng lắm, linh cảm rằng cái yêu nữ này tuyệt đối không đơn giản!
Mộc Thừa Huyên lười để ý hắn, vừa đi vào trong vừa nghiêm giọng sai bảo: “Đừng có cả ngày ăn không ngồi rồi. Ta định kiểm tra thân thể cho muội ấy, ngươi đi chuẩn bị đồ đi.” Sau đó bắn liên thanh một tràng dài danh sách dược liệu mà Nguyễn Hiểu Vân nghe còn chẳng hiểu nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




