Ôn Từ Thư vừa tiến vào thư phòng thì nghe thấy tiếng đối thoại bằng tiếng Anh vang lên từ bên trong.
Bất kể dùng ngôn ngữ nào để nói, giọng nói trầm thấp của Bạc Thính Uyên luôn mang theo một loại uy nghi khiến người khác khó lòng phớt lờ, rất dễ nhận ra.
Người còn lại đang nói chuyện với hắn là trợ lý của Bạc Thính Uyên – Albert.
Nếu Ôn Từ Thư nhớ không lầm, Albert đã theo Bạc Thính Uyên làm việc từ khi còn ở châu Âu. Sau đó cùng hắn quay về nước và gia nhập tập đoàn của gia tộc Bạc thị.
Khi Ôn Từ Thư xuất hiện, hai người đang trò chuyện cũng lập tức dừng lại.
Bạc Thính Uyên đưa mắt nhìn anh một cái, ánh mắt màu xanh thẫm sau thấu kính chỉ lướt qua nhàn nhạt.
Ôn Từ Thư thường để tóc dài buông xõa, hôm nay hiếm hoi lại búi lên, để lộ chiếc cổ thiên nga trắng ngần thon dài, cùng đôi môi đỏ mềm mại càng tôn thêm vẻ thanh tú trong trẻo như tiên linh.
Bạc Thính Uyên đứng dậy, khẽ giơ tay ra hiệu cho Albert chuyển sang ghế sofa.
Lúc lại gần, hắn mới thấy rõ trên búi tóc Ôn Từ Thư cài một cây trâm nhỏ.
Hắn nhìn kỹ hoa văn trên đó, xác nhận đây chính là cây trâm ngọc xanh cùng một quyển thư pháp mà năm đó hắn chọn ở nhà đấu giá. Khi ấy, hẳn mua vài món đưa đến cho Ôn Từ Thư.
Lúc đó, Ôn Từ Thư cũng không biểu hiện gì quá vui mừng, chỉ để dì Chung nhận lấy.
Ôn Từ Thư vừa ngồi xuống, Bạc Thính Uyên đã đưa tay đệm thêm một chiếc gối mềm sau lưng anh.
Trợ lý Albert cũng đi tới từ phía bàn, đặt chiếc iPad lên bàn trà trước mặt sofa.
Anh ta cười, nhìn người thiếu niên dáng vẻ gầy gò nhưng vẫn không giấu được khí chất kiêu ngạo, nói:
“Ôn tiên sinh hôm nay trông khí sắc rất tốt.”
Anh vẫn nhớ rõ lần đầu tiên mình gặp Ôn Từ Thư, đã là chuyện của nhiều năm trước. Nhưng Ôn Từ Thư dường như sống tách biệt giữa trần thế, như tiên nhân trong phủ sâu, không nhiễm chút bụi trần, đến nay vẫn không thay đổi.
Ôn Từ Thư khẽ mỉm cười:
“Đúng vậy, mấy ngày gần đây tinh thần tôi khá tốt.”
Sau đó anh quay sang nhìn Bạc Thính Uyên, hỏi:
“Là chuyện hôm qua anh nói phải không?"
“Ừ.” – Bạc Thính Uyên gật đầu, mở tài liệu trong iPad cho anh xem.
Ôn Từ Thư rất tinh mắt, vừa nhìn liền thấy đó là tư liệu đã được chỉnh lý của mấy chương trình truyền hình.
Anh nghiêng người về phía Bạc Thính Uyên, chăm chú nhìn hình ảnh trên màn hình.
Bạc Thính Uyên ban đầu định đưa máy qua, nhưng cuối cùng lại đặt ở trước mặt mình, tay phải khẽ vòng ra sau, ôm lấy Ôn Từ Thư một cách mơ hồ.
Thân hình hắn cao lớn, khung xương to, hành động này gần như là hoàn toàn bao lấy thân thể mảnh khảnh như thân trúc của Ôn Từ Thư.
Ôn Từ Thư không để ý đến động tác đó, chỉ hơi kinh ngạc hỏi:
“Hiện giờ chương trình truyền hình mời trẻ con tham gia lại nhiều đến vậy sao?"
Albert giải thích:
“Đúng vậy, các đài truyền hình và nền tảng mạng đều vì lượt xem mà tổ chức hàng loạt chương trình tuyển chọn và gameshow. Những cái có chất lượng sản xuất tương đương, tôi đã lọc ra những cái đáng chú ý.”
“Được, để tôi xem thử.” – Ôn Từ Thư nói, tay lướt qua một chương trình tên "Thiếu niên ca xướng tuyển tú".
Nói thật lòng, anh cảm thấy nếu để con khỉ nhỏ nhà mình đi thi hát thì chỉ có thể là... hành hạ ban giám khảo và khán giả thôi.
Một vài chương trình thi đấu thể thao cho thiếu niên thì có thể cân nhắc.
Chỉ là, không chắc con khỉ nhỏ ấy có hứng thú.
Albert tiếp lời:
“Còn có vài chương trình tuyển chọn thực tập sinh của một số công ty. Tuy không yêu cầu gì cụ thể, nhưng nếu được chọn, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến việc học ở trường của cậu chủ nhỏ. Vì thế tôi đã không đưa vào danh sách.”
“Ừm, không thể làm ảnh hưởng việc học.” Ôn Từ Thư gật đầu, đầu ngón tay lướt tới mục “Chương trình thực tế toàn năng thân tử.” “Còn có cả chương trình thân tử ( kiểu người thân và bé con) nữa sao?"
Anh càng xem càng cảm thấy hứng thú: “Chương trình du lịch thân tử, ta hình như cũng có thể đi chơi cùng.”
Albert đang định giải thích, thì ngón tay Bạc Thính Uyên khẽ động.
Anh lập tức đứng dậy rời khỏi thư phòng mà không gây tiếng động.
Tại hành lang.
Bạc Nhất Minh đang lén lút định nghe trộm thì va phải Albert.
Anh nhìn cậu bé có khuôn mặt tuấn tú dù còn nhỏ, mỉm cười hỏi: “Tiểu thiếu gia, sao cháu lại ở đây?”
Nhà có cách âm tốt, nên Bạc Nhất Minh dĩ nhiên không nghe thấy gì cả.
Cậu hơi do dự, không biết có nên hỏi Albert thúc thúc hay không.
Thật ra, lúc nãy Albert còn có một câu chưa kịp nói ra: với khuôn mặt lai đẹp như tiểu thiếu gia nhà họ, dù không biết hát hay nhảy cũng đã như một món bánh ngon. Chỉ cần xuất hiện, chẳng khác nào một chiếc bánh mì nhỏ rơi xuống ao sen đầy cá chép – lập tức bị hàng trăm con nhào đến.
Nếu mấy ông chủ công ty giải trí biết được thân thế phía sau cậu, e là hận không thể dâng cậu lên như tiểu Thần Tài.
Bạc Nhất Minh lắc đầu, quyết định vẫn nên tự mình quan sát tình hình.
“Uncle, chú hiểu rõ đại ba ba của cháu hơn. Nhưng..."
Cậu hơi bối rối, cuối cùng hỏi: “Chú cảm thấy... ba có đồng ý cho cháu vào giới giải trí không?"
Albert ra hiệu bằng ánh mắt nhìn về phía sau cánh cửa, khẽ cười hạ giọng: “Đừng vội, ngài ấy đang bàn bạc với tiểu ba ba của cháu rồi."
“A!” Đôi mắt hổ phách của Bạc Nhất Minh sáng rực lên: “Thật sao?!"
Bên trong phòng.
Ôn Từ Thư đang nghiên cứu các chương trình, so sánh từng mục, rất lâu sau mới chợt nhận ra người đàn ông bên cạnh vẫn chưa lên tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
