Vậy mà chuyện này cũng không chịu nhượng bộ?
Chẳng lẽ tác giả nguyên tác lừa người?
Dưới áp lực lạnh lẽo cực lớn, Ôn Từ Thư lo hắn phản đối, rồi lại ngang ngược đưa tiểu quỷ sang Pháp.
Ngón tay thon dài vô thức nắm chặt cổ tay áo sơ mi đen của hắn,
“Anh hiểu ý em nói mà đúng không?" Đôi mắt phượng dài hơi chớp, mang theo vẻ cầu khẩn.
"Daddy?"
Khóe mắt hơi co người. cong lên, ánh mắt như tơ lụa quấn lấy lòng
Vài giây sau, nơi cổ áo sơ mi của Bạc Thính Uyên khẽ nhô lên phần yết hầu, khẽ rung động như thể một tiếng "Ừm" trầm thấp vang lên từ sâu trong lồng ngực.
“Để tôi đi sắp xếp.”
Sáng hôm sau.
Thư phòng của Bạc Nhất Minh.
Một bóng người gầy gò đang đứng luyện thư pháp.
Đáng lẽ ra cậu phải ngồi nghiêm chỉnh luyện chữ, nhưng chưa đầy nửa tiếng đã ngọ nguậy như ngồi trên ổ kiến, cứ mười phút lại đổi tư thế đến tám trăm lần.
Ôn Từ Thư thấy vậy, dứt khoát bắt cậu bé đứng lên mà viết.
Bạc Nhất Minh vừa kêu khổ rên rỉ, vừa âm thầm ôm hận trong lòng, nhưng nghĩ đến “sự nghiệp giới giải trí” của bản thân, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Cậu lén lút liếc nhìn ba nhỏ đang ngồi nghiêng ở bên kia, không hiểu tại sao ba nhỏ bỗng nhiên lại quan tâm đến chuyện học hành của mình đến thế.
Bình thường, chẳng phải ba nhỏ vẫn nói: "Chỉ cần con khỏe mạnh, cái gì cũng tốt rồi" hay sao?
Lúc này, Ôn Từ Thư đang ngồi cạnh cửa sổ, thân thể mềm mại như không có xương, uể oải tựa vào chiếc bàn gỗ lê trắng.
Ngoài cửa sổ là hàng cây xanh rì rậm rạp, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rọi xuống thành từng vệt sáng dịu dàng.
Trước mặt hắn là một đĩa trái cây đã được cắt gọt cẩn thận và một quyển sách dưỡng sinh Thái Cực.
Hắn dùng tay trái thanh mảnh cầm lấy chiếc thư trâm bằng ngọc văn thanh như ý, từ tốn lật sách, giọng nói hờ hững:
“Đừng có nhìn ta nữa, nghiêm túc mà luyện chữ đi.”
"Dạ..."
Bạc Nhất Minh chưa bao giờ thấy ba nhỏ nói chuyện với mình kiểu này, cậu bối rối chết mất!
Đang suy nghĩ mông lung, cậu cúi đầu định viết nét móc, nhưng đầu bút vừa chấm mực đã khẽ run lên.
Cậu không thể tin nổi, ngẩng đầu nhìn về phía ba nhỏ.
Hai ba ba của mình... có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?
Nếu không, tại sao ba nhỏ lại trở nên lạ lùng như thế?
Xung quanh cũng không thiếu bạn bè là con của cha mẹ đơn thân.
Đôi mắt hổ phách của cậu nhìn chằm chằm vào hàng chữ xiêu vẹo trước mặt, càng nhìn càng cảm thấy như thể đang nói:
“Tôi sắp trở thành đứa trẻ đến từ gia đình ly hôn rồi đó.”
Còn chưa kịp phản ứng, một dì giúp việc đi vào, nói:
“Tiên sinh, đại thiếu gia đang ở thư phòng, mời ngài qua đó một chuyến. Nói là có chuyện quan trọng.”
“Được.” Ôn Từ Thư nhớ lại chuyện đã nói với Bạc Thính Uyên tối qua.
Bạc Thính Uyên là người nói được làm được, xem ra lần này đã có hành động cụ thể rồi.
“Luyện thêm mười lăm phút nữa là được rồi, cố gắng một chút."
“Vâng ạ!” Bạc Nhất Minh gật đầu thật mạnh, cầm bút giả vờ tiếp tục viết, nhưng đuôi mắt cứ lén nhìn theo bóng dáng ba nhỏ rời đi, sau đó lặng lẽ bỏ cây bút lông xuống, chạy ra khỏi thư phòng theo hướng khác.
Cậu đi tìm Từ thúc, hỏi:
“Từ gia gia, ba nhỏ của con sao vậy ạ?"
"Làm sao là làm sao?"
Từ thúc vừa từ bếp đi ra, thấy tay cậu dính mực, liền lấy khăn trắng sạch sẽ lau cho.
Từ thúc là người từng hầu hạ lão thái gia nhà họ Bạc. Sau khi Bạc Thính Uyên kết hôn, ông được điều sang chăm lo cho bên này.
Ông là người chứng kiến từ khi Bạc Nhất Minh sinh ra đến khi lớn lên.
Vì không vợ không con, ông coi cậu như con cháu ruột mà chăm sóc.
Bạc Nhất Minh không biết giải thích sao cho đúng, nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi tiếp:
"Hôm nay sao đại ba ba không đi công ty vậy ạ? Không bận à?"
“Dĩ nhiên là bận rồi.”
Từ thúc chỉ về hướng thư phòng đại thiếu gia:
“Albert mới vừa mang cả đống tài liệu lên đó.”
Albert là trợ lý của Bạc Thính Uyên, có tên tiếng Trung nhưng Từ thúc cứ thích gọi theo kiểu phiên âm như vậy.
Bốn chữ “cả đống tài liệu” vừa lọt vào tai Bạc Nhất Minh, qua một vòng “phiên dịch” đầy phức tạp trong đầu cậu, liền biến thành.
“Giấy thỏa thuận ly hôn”, “Giấy chia tài sản”, “Thỏa thuận quyền nuôi con".
Cậu thiếu niên hoảng hốt nhảy dựng lên, suýt nữa làm Từ thúc hết hồn.
Cậu đỡ lấy Từ thúc, vội vã nói:
"Con phải đi xem!"
Cái ngày cậu tổ chức biểu diễn, ba ba và ba nhỏ của cậu nhất định phải ngồi cạnh nhau ở vị trí VVVVIP mới được đó nha!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
