Ngọn lửa nhỏ vừa mới lóe lên trong đôi mắt Ôn Từ Thư liền bị mấy chữ ấy dập tắt cái “soạt”.
Anh cúi đầu tiếp tục xem chương trình, khẽ lẩm bẩm: “Câu này em nghe từ nhỏ đến lớn rồi.” Hừ.
Vài giây sau. Anh mới chợt hiểu à, hình như không phải đi chơi, mà là đi giữ cửa cho chương trình của con.
Anh lén lút liếc qua đôi tay thon dài, cứng rắn của Bạc Thính Uyên, có chút chột dạ.
Lúc này, con khỉ nhỏ trong nhà phá cửa xông vào.
"Ba ba!"
Không biết là gọi ai.
Hai người “ba ba” đồng thời ngẩng đầu lên.
Bạc Nhất Minh kích động dùng ghế sofa làm điểm tựa, nhảy vèo đến bên cạnh tiểu ba ba, ngồi sụp xuống.
Ôn Từ Thư còn chưa kịp phản ứng, đã bị người đàn ông bên trái ôm lấy, kéo sang bên cạnh.
Bạc Nhất Minh định ôm tay tiểu ba ba, nhưng bị đại ba ba nhanh tay hơn ôm thẳng tiểu ba ba qua ngồi vào ghế sofa đối diện.
“Tiểu ba ba, con có thể đi tham gia chương trình không? Vòng sơ tuyển sắp kết thúc rồi.”
Ôn Từ Thư nhanh chóng giành nói trước khi Bạc Thính Uyên mở miệng: “Nhất Minh, ba và đại ba ba của con đang định đổi cho con một chương trình khác.”
Anh đưa bảng chương trình cứng nhắc qua: “Con xem thử cái này thế nào?”
Bạc Nhất Minh nhanh chóng lật xem các hình ảnh trên màn hình: "Oa? Toàn được ghi hình cùng các minh tinh khác à? Thật không vậy?"
Ôn Từ Thư thấy tiểu tử có vẻ dễ dụ, liền thở phào nhẹ nhõm.
“Mỗi chương trình đều cần phải qua tuyển chọn. Không phải cứ đăng ký là được tham gia đâu. Nhất Minh, con có tự tin không?"
“Dĩ nhiên là có rồi ạ!” Bạc Nhất Minh cười hớn hở ôm lấy bảng chương trình rồi ngã người xuống sofa, “Tiểu ba ba, bất kể chương trình nào, con cũng nhất định sẽ được chọn!"
Ôn Từ Thư bối rối: Rốt cuộc đứa nhỏ này di truyền sự tự tin vô căn cứ từ ai vậy?
“Vậy giờ con phải hỏi đại ba ba của mình, xem anh ấy có đồng ý cho chúng ta đi không.”
“A?” Bạc Nhất Minh còn tưởng chuyện này đã chắc chắn rồi, hóa ra nãy giờ đại ba ba vẫn chưa đồng ý?
Cậu chỉ đành ngoan ngoãn ngồi thẳng dậy, còn chưa mở miệng đã lộ ra vẻ mặt tội nghiệp, nhìn về phía người trưởng thành nghiêm nghị nhất trong nhà.
"Đại ba ba?"
Bạc Thính Uyên đối diện hai gương mặt có đến ba phần tương tự nhau, ánh mắt bất giác dừng lại nơi đôi mắt long lanh tràn đầy mong chờ và khát khao của họ.
Trong đầu hắn chợt hiện lên cảnh tượng tối hôm qua, khi Ôn Từ Thư nắm lấy tay áo hắn...
Ôn Từ Thư thấy hắn như đang do dự, trong lòng cũng thấp thỏm theo.
Nếu có thể nói ra, anh thật sự cũng rất muốn cùng tiểu bảo bối ra ngoài chơi một chút.
Bạc Nhất Minh chỉ cảm thấy ánh mắt của đại ba ba sâu thẳm kia như đang viết rõ hai chữ “phản đối”, biểu cảm vì thế mà cụp xuống đầy thất vọng.
“Để chú Albert báo danh trước giúp con. Nếu tổ chương trình có mời, ta sẽ đồng ý.”
Bạc Thính Uyên còn chưa nói dứt lời, đối diện đã có một "con khỉ nhỏ" vui mừng la lên, nhào thẳng vào lòng.
Hắn dùng chút lực tay đang đặt sau eo Ôn Từ Thư, trực tiếp bế người lên đùi mình. Hắn khẽ nhíu mày, nhắc nhở con trai:
“Nhất Minh, đừng có lúc nào cũng nhào lên tiểu ba ba của con."
Bạc Nhất Minh nhảy loạn trước ghế sofa, miệng kêu loạn:
“Gào gào gào ~!!! Con phải đi nói cho Từ gia gia biết ~~~"
Ôn Từ Thư ung dung trêu ghẹo:
Không biết mấy giây sau, Ôn Từ Thư mới chợt nhận ra cả người mình lúc này đang nằm trong lòng Bạc Thính Uyên, hai tay còn ôm lấy vai rộng của hắn.
Anh vội vàng chống người đứng dậy, miệng lẩm bẩm:
“Nhất Minh không biết đang vui cái gì nữa, mới chỉ đăng ký sơ tuyển, đâu phải đã được lên chương trình ngay đâu.”
Một trận nhốn nháo như vậy, búi tóc của anh cũng đã rối tung, vài sợi tóc vương nhẹ qua gáy Bạc Thính Uyên, khẽ khàng lướt qua làn da tạo thành một tia rung động khó diễn tả.
“Dù có tham gia tiết mục hay không, thân thể của em cũng cần được rèn luyện.”
“Ừm.” Ôn Từ Thư nghe khẩu khí hắn nói, cảm giác giống như trưởng bối dạy dỗ vậy.
Vừa rồi anh không cẩn thận đánh rơi một chiếc dép lê, cúi xuống tìm thì thấy Bạc Thính Uyên đã nhanh tay nhặt lấy chiếc dép mềm.
Ôn Từ Thư đứng thẳng người, trẻ con mà đưa một chân ra, nhìn người kia cúi người giúp mình xỏ dép.
Chiếc dép ban đầu vốn rất rộng rãi thoải mái, nhưng lúc này theo động tác nhẹ nhàng xỏ vào của đối phương, lại như đột nhiên trở nên vừa khít, có chút chặt.
Qua lớp vớ mềm mại trong nhà, khi những đốt ngón tay rõ nét kia lướt qua mắt cá chân mảnh mai của anh, Ôn Từ Thư cảm thấy tai mình như nóng lên, ánh mắt cũng vô thức dao động, cuối cùng lại không nhịn được mà ngắm nhìn tấm lưng rộng và mái tóc nâu của người đàn ông.
Không giống tóc anh – màu đen thuần, mái tóc kia lại pha ánh nâu đậm như lông cọ, thô cứng mà mạnh mẽ.
Ôn Từ Thư nhớ lại kết cục bi thương của nguyên tác truyện, lại bất chợt nảy sinh một cảm giác muốn xoa xoa mái tóc đó.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn đợi mang xong giày rồi quay đầu bỏ chạy:
“Em đi tìm Nhất Minh."
“Chờ một chút."
Giọng nói trầm khàn mang theo mệnh lệnh đột ngột vang lên, khiến Ôn Từ Thư không tự chủ mà dừng bước.
Anh cảm nhận được người phía sau đã đứng dậy và tiến lại gần.
Ngay sau đó, búi tóc anh lay động, mái tóc đen xõa tung như thác đổ xuống.
Bạc Thính Uyên nắm lấy sợi dây buộc tóc còn mang theo hơi ấm của Ôn Từ Thư, nói:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)