Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Cô chờ tôi một chút." Ứng Uyển Dung nói với Cao Nhu xong cũng quay vào nhà thu thập đồ đạc, mang theo một túi nhỏ với mấy bộ quần áo, lại cầm sổ tiết kiệm mà Cao Lãng đưa cô, xong đó nhanh chân đi ra ngoài.
Cao Nhu nhìn thấy dáng vẻ cô như vậy, còn có chút thẫn thờ: "Chị dâu, chị đây là..."
"Không phải nói cần người thân đi qua chăm sóc sao?" Ứng Uyển Dung kỳ quái nói: "Tôi thu thập xong rồi, mau đi thôi."
Cao Nhu sững sờ, hoàn toàn không ngờ người chị dâu ngang ngược này lại chủ động xin đi “giết giặc” chăm sóc cho Cao Lãng, trên thực tế nhà bọn họ đã thương lượng xong từ trước cũng đặt hai tấm vé xe rồi.
Cao Nhu tuổi còn nhỏ không thích hợp đi chăm sóc anh trai, nên được phân công ở nhà chăm sóc nhà cửa, ba mẹ cô sẽ đi một chuyến qua xem tình hình, đồng thời chăm sóc cho anh trai của cô.
Bọn họ hoàn toàn không nghĩ đến tính huống nếu như Ứng Uyển Dung muốn đi thì sẽ làm như thế nào, cho nên hiện tại Cao Nhu cũng không thể lật lọng nói chị ta đừng đi được, chẳng may người phụ nữ này lại đi rêu rao khắp nơi thì nhà bọn họ càng đừng nghĩ đến cuộc sống yên ổn ở trong thôn nữa.
Vẻ mặt Ứng Uyển Dung dịu dàng và yên tĩnh, trong mắt ngưng tụ một tia ánh sáng chói mắt, nhàn nhạt quét qua vẻ mặt rối rắm của Cao Nhu, khóe môi khẽ nhếch.
Một cô nhóc lại chơi trò này với cô, ở trong mắt cô đúng là không đáng nhắc đến.
Cao Lãng... Chồng của cô, cô thực sự nên tận mắt nhìn anh một cái.
...
Nhà họ Cao ở trong một gian nhà nằm tận cùng bên trong Cao gia thôn, rất gần với khu đất trồng trọt của bọn họ, mặc dù đã gần buổi trưa rồi, nhưng bọn họ lại không hề có ý định ra đồng làm việc.
Cha Cao cầm tẩu thuốc đứng ở cửa, hít sâu một hơi, những nếp nhăn trên mặt xếp chồng lại tạo thành những đường nhấn thật sâu, lúc này trên mặt ông càng tăng thêm vẻ sầu muộn, gánh nặng cuộc sống đè ép lên ông khiến người trung niên này gần như sắp sụp đổ.
Dùng toàn lực của gia đình để cưới một cô dâu cho con trai, cuối cùng lại gây ra chuyện ầm ĩ khiến cả gia đình không yên ổn, đến bây giờ lại không biết thương thế của con trai như thế nào, đúng là khổ sở mà...
Trương Kim Hoa thu xếp mọi thứ xong mới xách ra hai cái túi lớn, đựng trong bao tải dứa, tiếng va chạm của chai lọ trong túi phát ra rõ mồn một, khiến cha Cao bất mãn trợn mắt nhìn sang.
"Bảo bà tùy tiện thu thập chút là được, bà bận rộn cả buổi thu thập cái gì vậy?" Cha Cao dùng tẩu thuốc gõ một cái lên mặt đất màu vàng phàn nàn.
Trương Kim Hoa lau hốc mắt đỏ lên, nước mắt rơi cả buổi, đã sớm chảy khô rồi, ánh mắt khô sung đau đớn, giọng nói cũng khàn đi: "Tôi chuẩn bị cho con trai, ông không phải quan tâm! Không biết thương thế của A Lãng thế nào rồi, tôi chỉ mang chút đồ ăn con thích qua đó, con thích ăn dưa muối tôi làm nhất, còn có trứng chiên dưa chua. Không phải người ta nói bệnh nhân phải ăn nhiều trứng sao? Tôi cũng mang trứng trong nhà đi qua, đã nấu sẵn rồi, mang qua đó là con có thể ăn luôn được."
Nói tới đây khóe mắt Trương Kim Hoa lại rơi xuống hai hàng lệ nóng, hiện tại đứa con trai duy nhất có tiền đồ trong gia đình còn không biết sống chết thế nào, ruột gan bà thực sự rối bời, chỉ hận tại sao không thể tới đó ngay lập tức để đích thân nhìn xem.
Ứng Uyển Dung đang mặc một bộ quần áo màu đỏ lại quấn chiếc khăn to tằm trên cổ, tuyệt đối là sự xinh đẹp bắn ra bốn phía, nhưng lại mát mẻ động lòng người, gương mặt dịu dàng cứ như vậy mà nhìn chăm chú vào người khác, ánh mắt lúng liếng như biết nói, cứ lấp lánh không ngừng.
Nhưng ấn tượng của nhà họ Cao đối với Ứng Uyển Dung thật sự là quá đỗi khắc sâu rồi, vừa nhìn thấy Ứng Uyển Dung xuất hiện tại nơi này, Trương Kim Hoa còn tưởng cô gái kia tới đây muốn làm ầm ĩ để đòi ly hôn.
Trương Kim Hoa vọt tới trước mặt, đỏ mắt nắm chặt hai tay thành quyền, sẵng giọng quát: "A Lãng còn đang nằm trong bệnh viện, cô vẫn muốn làm ầm ĩ sao? Cô thực sự hận thằng bé không thể chết ngay lập tức để ly hôn hả?"
Mặc dù Cao Nhu cũng nghĩ như vậy, nhưng hiện tại Ứng Uyển Dung đã tới đây lại là đang chiếm lý... bởi vì người ta muốn đi thăm anh trai của cô ấy.
"Mẹ, mẹ đừng kích động, chị dâu nói muốn đi thăm anh trai cùng chúng ta." Cao Nhu tiến lên đỡ lấy cánh tay Trương Kim Hoa kéo bà về phía sau.
Cha Cao nghe xong , lập tức ném ánh mắt không tin nhìn Ứng Uyển Dung, dường như muốn nhìn rõ xem rốt cuộc là cô đang muốn làm gì.
"Con biết rõ trước kia là con quá xúc động, đã gây không ít phiền toái cho cả nhà." Giọng nói êm ái truyền đến, Ứng Uyển Dung nhăn mày thở dài một hơi rồi nói: "Chuyện của con và Cao Lãng tự chúng con sẽ giải quyết, chí ít thì lần này, con thực sự muốn đi xem thương thế của anh ấy như thế nào."
Trong nháy mắt Trương Kim Hoa và cha Cao đều ngây người, cô gái này có phải đang giả vờ hay không?
Ngày hôm trước cô vừa mới mắng cả nhà bọn họ một trận trước mặt người khác, người biết chuyện cũng kể lại tỉ mỉ với bọn họ rồi, bây giờ lại nói là do xúc động?
Cao Nhu ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Ứng Uyển Dung, tức giận nói: "Chị dâu nói gì vậy, chị còn trẻ tuổi, mọi người đều biết là chị không cố ý."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







