Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nếu Ứng Uyển Dung không thích thì anh cũng sẽ không làm người khác khó chịu, nhưng đây vốn là quân hôn, lúc kết hôn phải thông qua đủ các loại báo cáo, lúc ly hôn lại càng không dễ dàng, cho nên chỉ có thể để cô chờ thêm một đoạn thời gian nữa.
Cứ như vậy, nhà họ Cao hoàn toàn rời xa khỏi cuộc sống của Ứng Uyển Dung, trong khi cả nhà họ Ứng lại hoàn toàn không biết con gái mình đã chạy đến thị trấn sinh sống.
Ứng Uyển Dung ở đó tuyệt đối là trời cao Hoàng Đế xa, đã cầm thẻ lương do chồng cô Cao Lãng đưa, mỗi ngày ngoài việc tiêu tiền thì chỉ có đi chơi mua vui cho mình.
Nếu không phải đột nhiên gặp được Trương Tuấn Ngạn và vị hôn thê của anh ta, sau khi bị làm nhục thì làm sao cô lại nhất thời tức giận mà treo cổ lên xà nhà?
Nếu để cho Ảnh Hậu Ứng Uyển Dung của chúng ta nhận xét về cuộc đời của cô gái này khi còn sống, cô chỉ có thể nói một câu: cô ấy đã bị tình yêu làm mờ mắt, sau đó tự tìm đến cái chết rồi.
Gã đàn ông cặn bã không cần cô ấy nữa thì cô ấy không ngừng tìm đường chết muốn lao vào, cho là anh ta thật sự sẽ thương tiếc cô ấy sao?
Sao cô ấy không nghĩ tới chuyện làm cho chính mình trở nên tốt hơn, khiến anh ta hối hận đến mức tim gan phèo phổi cũng vỡ thành một đống mảnh vụn chứ?
"Ly hôn? Không, tôi không ly hôn." Ứng Uyển Dung tháo bím tóc ra, thay bộ đồ hơi có vẻ quê mùa trên người.
Ngây người trong làng giải trí khoảng mười năm, Ứng Uyển Dung đã sớm coi nhẹ danh lợi rồi, nếu không phải để chứng minh sự cố gắng của mình, nhằm lấy được Biểu tượng vàng Ảnh Hậu, có lẽ cô đã sớm suy nghĩ đến việc sinh sống vui vẻ ở một ngôi làng du lịch nào đó rồi.
Mặc dù trong trí nhớ của Ứng Uyển Dung ấn tượng về Cao Lãng vô cùng xấu, nhưng điều ấy cũng không thể che giấu việc người chồng này của cô có thân thể cường tráng, gương mặt cương nghị. Trong lòng cô ấy, một người đàn ông nam tính thiết huyết như vậy lại không bằng gã đàn ông ẻo lả Trương Tuấn Ngạn kia?
Phải biết rằng trong giới giải trí còn có nhiều người đàn ông đẹp trai có phong thái nhã nhặn ẻo lả hơn cả anh ta nữa, nhưng cô chỉ nhìn một cái cũng nổi da gà.
Ngược lại, cô càng yêu thích dạng đàn ông tinh lực tràn trề, nam tính mạnh mẽ hơn, mà bây giờ anh lại là người chồng danh chính ngôn thuận của cô, thì có cái gì không tốt chứ?
Ứng Uyển Dung lắc lắc đầu, nằm trong chiếc chăn xa lạ, khóe môi hơi cong cong, nếu cô ấy không cần anh thì em muốn.
Nhưng muốn tẩy sạch ấn tượng xấu mà nguyên chủ để lại, đúng là không dễ dàng. Hiện giờ cô phải ngủ trước đã, từ lúc xuyên qua lại phải tiếp nhận một lượng lớn trí nhớ đã khiến đầu óc cô ê ẩm đau đớn, cực kỳ buồn ngủ rồi.
...
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ thủy tinh trong suốt in lên rèm cửa sổ hoa có đường viền, hàng lông mi của Ứng Uyển Dung khẽ run, ánh mắt chớp động, cuối cùng cô cũng mở mắt ra, có chút mê mang nhìn vách tường mờ nhạt kia một thoáng.
Bỗng nhiên cô ngồi dậy, bàn tay vội vàng sờ lên cần cổ của mình, ôi không phải nằm mơ!
"Chị dâu! Anh tôi đã xảy ra chuyện, chị có muốn đi thăm anh ấy cùng tôi hay không?" Cao Nhu ở bên ngoài đập lên cánh cửa gỗ, vẻ mặt nôn nóng, đôi mày rậm có vẻ kiên nghị đặc hữu của nhà họ Cao, nhưng đường nét trên gương mặt lại có vẻ nhu hòa, mềm mại.
Ứng Uyển Dung lập tức lấy lại tinh thần, từ bên trong cất giọng khàn khàn dịu dàng hỏi vọng ra: "Đã xảy ra chuyện gì rồi? Có nghiêm trọng không?"
Nói xong, cô lập tức mặc quần áo, tóc không kịp chải, đã buộc luôn thành một bím tóc đuôi ngựa.
Đang muốn ra cửa, lại nhìn thấy vệt xanh tím giữa cổ của mình từ trong gương, cô nhanh chóng cầm một chiếc khăn quảng cổ bằng tơ tằm quàng lên, cũng không quan tâm hiện tại đang là mùa hè nóng bức mà ăn mặc như vậy có phù hợp hay không.
Cao Nhu nghe chị dâu nói thì tức giận đến đỏ mắt, hoàn toàn không để ý đến giọng nói của Ứng Uyển Dung đã dịu dàng hơn rất nhiều so với bình thường. Cô cũng không hề muốn đến thông báo với chị ta, nếu chị ta không muốn gả cho anh của cô như vậy, có lẽ chị ta đã chờ mong chuyện anh của cô bị thương giải ngũ để ly hôn từ lâu rồi.
Nhưng người ngoài lại hoàn toàn không biết gì về những hành động quá đáng của Ứng Uyển Dung mấy ngày nay, chỉ biết chị ta là vợ của Cao Lãng, giờ chồng chị ta đang ở bệnh viện quân đội, mà lại không nói cho chị ta biết thì đúng là không thể nói nổi rồi?
Hơn nữa một cô con dâu được nuông chiều như vậy, lại để chị ta ở một mình trong thị trấn, cũng không ổn. Hiện giờ trong thôn đã có người bàn luận xôn xao nói nhà họ Cao bọn họ không biết bao dung rồi.
Cao Nhu khẽ cắn răng, đây là chuẩn bị đi thăm bệnh nhân hả? Đi diễu võ dương oai thì đúng hơn!
"Chuyện gì đã xảy ra? Cao Lãng đã xảy ra chuyện gì? Bị thương sao?" Ứng Uyển Dung nhíu mày hỏi, giọng nói ôn hòa, mang theo âm luật đặc biệt, làm cho người khác nghe được là lập tức dịu đi cảm xúc nóng nảy.
Cao Nhu nghĩ đến anh trai, cũng đành buông xuống sự bất mãn với Ứng Uyển Dung, nước mắt tràn mi, nức nở nói: "Tôi không biết, nơi đó gọi điện thoại bảo người nhà qua đó chăm sóc anh trai tôi, nói là chân của anh ấy bị thương."
Ứng Uyển Dung biết nghề nghiệp của Cao Lãng là quân nhân, bị thương là không thể tránh được, nhưng vẫn hơi lo lắng, không biết thương thế có nghiêm trọng hay không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







