Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cao Nhu đặc biệt nhấn mạnh hai từ trẻ tuổi, đừng xem Ứng Uyển Dung năm nay 18 tuổi là còn rất trẻ, Cao Nhu còn nhỏ hơn cô một tuổi đây.
Cái từ trẻ người non dạ này không phải là ai cũng có thể sử dụng được.
Trong nhà chỉ mua hai tấm vé xe, quyết định để Cao Nhu tạm thời trông nhà, bây giờ Ứng Uyển Dung lại muốn đi cùng, cha Cao hoàn toàn không có lý do nào để từ chối cả.
"Uyển Dung... Cha biết con quan tâm tới A Lãng, nhưng mà cha mẹ chỉ mua hai tấm vé, không có thừa vé nữa. Nếu không để lần sau con hãy đi..." Cha Cao nói lời từ chối, ánh mắt nhìn chằm chằm xuống mặt đất.
Chỉ nói như vậy đã muốn Ứng Uyển Dung rút lui? Làm sao có thể?
Ánh mắt khẽ nhúc nhích, Ứng Uyển Dung lại lên tiếng nói: "Con nhớ xe lửa cũng có vé đứng mà, vậy con đi mua vé đứng cũng được. Đồ đạc con đều thu thập xong rồi, chúng ta vẫn nên sớm đi nhà ga thôi?"
Ứng Uyển Dung vừa nói ra lời này, muốn mượn cớ cũng không dùng được, cha Cao buồn bã đáp lại một tiếng, Trương Kim Hoa thì nghiêng đầu sang chỗ khác coi như người này không tồn tại.
Ba người ngồi chung trên máy kéo đi về phía thị trấn, nhà ga được đặt ở đó. Một đường xóc nảy khiến Ứng Uyển Dung hoàn toàn không muốn nhớ lại. Vẻ mặt cô từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh không hề lộ dù chỉ một kẽ hở, nhưng đến lúc này cũng không chịu nổi, lập tức vỡ nát thành bột tung bay theo gió.
Dọc theo đường đi ba người hoàn toàn không nói thêm câu nào, vừa đến nhà ga Ứng Uyển Dung đã đi mua ngay vé đứng, nhà ga nhốn nha nhốn nháo, đoàn người mang theo bao lớn bao nhỏ, cuối cùng cũng làm cho Ứng Uyển Dung cảm nhận được sâu sắc hơn rồi.
Cô thật sự đã đến thời đại này, khi đó cô đang làm gì?
Vào thời đại này đã có cô rồi sao?
Có lẽ cha mẹ cô vẫn đang duy trì cuộc hôn nhân bề ngoài đó, cho đến mười năm sau mới làm ra trò khôi hài ấy.
Ứng Uyển Dung vứt hết những suy nghĩ dư thừa để theo cha mẹ Cao chen lên xe, trong xe vô cùng đông người, người già, trẻ con, phụ nữ mang theo trẻ sơ sinh. Không khí hỗn tạp nóng bức, thời tiết này ngồi tàu chắc chắc là vô cùng vất vả.
Hơn nữa Ứng Uyển Dung lại mua vé đứng, khỏi phải nói là hương vị khổ sở đến thế nào.
Lại nói, từ khi cô nổi tiếng đến nay, có tài nguyên tốt gì mà công ty không đưa cho cô đâu? Trợ lý, xe, bảo mẫu, người đại diện, tất cả mọi người đều xoay quanh cô, cho dù vì đóng phim phải tiến vào rừng sâu núi thẳm, cô cũng chưa từng phải chịu tội như vậy.
Trên mặt Ứng Uyển Dung đã thu lại nụ cười vui vẻ, vẻ mặt lạnh lùng, một bộ quần áo màu đỏ càng để lộ ra vóc dáng đẹp đẽ, sau khi lên xe lửa có rất nhiều người đàn ông đều chú ý tới cô.
Có vài tên côn đồ không có ý tốt còn trực tiếp giả vờ nương theo chuyển động của xe hoặc là đong đưa chen đến bên cạnh cô, sau đó bàn tay không cẩn thận chạm một cái...
"Bốp" Ứng Uyển Dung với gương mặt lạnh lùng, khoanh tay trước ngực, ném ánh mắt sắc bén nhìn gã đàn ông vừa chạm vào eo cô, khí thế ngút người khiến gã đàn ông kia sợ hết hồn, nhưng rất nhanh gã nọ đã phản ứng lại.
"Cô làm gì vậy? Đánh người! Đánh người! Cái đồ đàn bà thối tha này! Hôm nay tôi không xử lý cô thì tôi không phải họ Hồ!" Tên côn đồ nọ kéo cổ tay áo màu lam xám lên, trên cổ tay áo đầy mỡ màng bẩn thỉu.
Với tạo hình này, nếu nhìn anh ta lâu thêm hai cái, Ứng Uyển Dung cũng có thể mù mắt, đau mắt mất!
Ứng Uyển Dung nhìn thấy hành động bảo vệ của bọn họ, trong lòng âm thầm gật đầu, xem ra nhà họ Cao đều là người hiểu lí lẽ, bao che người nhà, cũng không biết tại sao nguyên chủ lại không muốn gặp bọn họ như vậy.
"Con dâu ông đánh tôi, ông không nhìn thấy sao? Mẹ kiếp!" Người đàn ông che một bên mặt bị đánh đỏ lên của mình, bất mãn nói.
"Con bé đánh cậu... Vì sao nó đánh cậu? Cậu nói đi!" Cha Cao cảm thấy mặc dù Ứng Uyển Dung ngang ngược, nhưng cũng không đến mức thấy người nào đánh người đó, tối thiểu là cô chưa từng động thủ với hai người bọn họ.
"Tôi làm sao mà biết được." Ánh mắt gã đàn ông kia đảo quanh một vòng, trong giọng nói đã có chút chột dạ, nhưng nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp của Ứng Uyển Dung vẫn khiến đáy lòng ngứa ngáy khó nhịn.
Ăn mặc như vậy đi xe lửa, không phải là muốn cho người khác sàm sỡ sao? Thế mà mới sờ có một cái, còn chưa kịp làm gì anh ta đã bị đánh rồi.
"Anh không biết xấu hổ thì cho rằng tôi cũng giống anh hay sao?" Giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên, Ứng Uyển Dung nhíu mày nói: "Vừa rồi không phải là tay anh sờ loạn thì tôi sẽ đánh anh hả? Tôi còn ngại làm bẩn tay tôi đây này!"
Cha Cao tức đến đỏ mắt, con dâu ở bên cạnh mình lại bị người khác sàm sỡ, đừng nói là một người không quen biết, chỉ dựa vào chuyện bây giờ con bé còn là vợ của A Lãng thì ông tuyệt đối không thể đứng im để người khác bắt nạt được nó được!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







