Tuy khe Lạc Nhạn nằm sâu trong núi rừng hoang vu nhưng nơi này lại có rất nhiều dược liệu quý hiếm. Trước kia cũng không phải chưa từng có người lên núi đào thuốc hoặc săn bắn.
Dù Cố Đông Kình không nói rõ vì sao mình bị lạc trong rừng nhưng Lâm Kiến Quốc và những người khác đã tự nhiên cho rằng anh lên núi đào thuốc nên mới lạc đường.
Nghĩ vậy, ông gật đầu, gọi Tô Dao và Cố Đông Kình cùng nhau xuống núi.
Sau hơn hai giờ đi bộ, họ cuối cùng cũng đến chân núi. Nơi này đã gần thôn Hạ Loan, từ đây Cố Đông Kình có thể tách ra đi đường riêng. Lâm Kiến Quốc dừng bước hỏi Cố Đông Kình nhà ở đâu, có cần họ giúp liên lạc với người nhà hay không.
Cố Đông Kình liếc nhìn Tô Dao đang đi ở cuối đoàn, mở miệng nói: “Hôm nay may nhờ có đồng chí giúp đỡ. Không biết cô ở đâu? Đợi tôi về thu xếp xong, hôm khác nhất định sẽ đích thân tới nhà cảm ơn.”
“À, được thôi. Tạm thời tôi ở thôn Hạ Loan…” Tô Dao dứt khoát báo luôn địa chỉ của mình cho Cố Đông Kình.
Lâm Kiến Quốc đứng bên cạnh nghe vậy thì khóe miệng khẽ giật. Con bé Tô Đại Nha này đúng là… chẳng hề khách sáo.
“Tôi nhớ rồi. Chờ tôi.” Cố Đông Kình cao lớn, khi đứng nói chuyện như vậy, ánh mắt từ trên nhìn xuống vừa sâu thẳm vừa như mang theo vài phần chân thành. Đặc biệt là lúc anh nói “chờ tôi”, giọng điệu lại vô cùng nghiêm túc và thành khẩn.
Tô Dao hơi ngẩn người trong chốc lát nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh: “Được thôi, anh nhớ đến sớm nhé, tôi ở nhà đợi anh.”
… Đợi tiền của anh.
Hai người hỏi đáp qua lại khiến Lâm Kiến Quốc đứng bên cạnh nghe mà buồn cười.
Sau khi nói xong với Tô Dao, Cố Đông Kình ngẩng đầu gật nhẹ với Lâm Kiến Quốc rồi quay người rời đi theo con đường ra khỏi làng, đi ngược hướng với Tô Dao và mọi người.
Tô Dao nhìn theo bóng lưng anh, khẽ thở dài. Cô vừa thả trôi tiền của mình đi mất rồi. Hy vọng anh ta giữ lời, sớm mang tiền đến.
Giữa người với người… vẫn nên có chút chữ tín chứ?
“Đại Nha ơi…” Ý nghĩ của cô còn chưa dứt thì bên kia đã vang lên tiếng gọi nghẹn ngào của Diêu Diễm Phân.
Tô Dao quay đầu lại, thấy bà ta loạng choạng chạy về phía mình. Phía sau bà còn có một đám dân làng đi theo xem náo nhiệt.
“Đại Nha à, mấy ngày nay con đi đâu vậy? Con muốn dọa chết mẹ sao?” Diêu Diễm Phân nhào tới ôm lấy Tô Dao, khóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem. Bộ dạng bi thương đến đáng thương.
Tô Dao không phủ nhận, Diêu Diễm Phân cũng có tình cảm với nguyên chủ. Nhưng tình cảm ấy lại rất phức tạp. Dưới sự áp chế của Tô Đại Tráng, bà Điền, thậm chí cả Tô Thúy Bình, mỗi lần trong nhà có chuyện, nguyên chủ luôn là người bị hy sinh. Điều này khiến Tô Dao cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Cô chưa từng kết hôn, cũng không biết cuộc sống sau khi lập gia đình ra sao. Nhưng theo suy nghĩ của cô, nếu đã là người mẹ thì phải bảo vệ con cái của mình. Nhất là khi con còn nhỏ, chưa có khả năng tự bảo vệ, cha mẹ càng phải gánh vác trách nhiệm đó. Nhưng trong ký ức của nguyên chủ, Tô Dao từ nhỏ đến lớn không bị đánh thì cũng bị mắng.
Bà Điền và Tô Thúy Bình động một chút là chửi rủa, nguyền rủa cô. Còn Tô Đại Tráng thì càng quá đáng. Vì không sinh được con trai, ông ta thường xuyên đánh mắng nguyên chủ, chửi cô là sao chổi, nói rằng chính vì cô mà Diêu Diễm Phân không thể sinh được con trai.
Thật ra nguyên chủ vốn không hề ngốc. Chỉ là bị đánh quá nhiều nên dần dần trở nên chậm chạp, tự ti, ít nói, không dám phản kháng.
Thế rồi bị mọi người coi là kẻ ngốc…
Tất cả những điều này đều do gia đình ấy tạo nên.
Diêu Diễm Phân tuy không phải chịu hoàn toàn trách nhiệm nhưng sự nhu nhược của bà chắc chắn là một trong những nguyên nhân lớn khiến nguyên chủ phải chịu đựng như vậy.
Trong đầu Tô Dao thoáng qua rất nhiều suy nghĩ.
Nhưng tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt. Cô đang định đẩy Diêu Diễm Phân ra thì cánh tay bỗng bị ai đó kéo mạnh từ bên cạnh, trực tiếp lôi cô ra khỏi vòng ôm.
“Tô Đại Nha, con nhóc chết tiệt này cuối cùng cũng chịu về rồi.” Người nói là bà Điền. Bà ta mang vẻ mặt cay nghiệt, ánh mắt đầy tính toán, từ trên xuống dưới soi xét Tô Dao, người đã có da có thịt hơn một chút so với trước khi rời nhà. Có thêm chút thịt, cuối cùng cũng ra dáng con người rồi. Như vậy bà ta cũng có thể giao người cho Ngưu Đại Lực.
“Mau về nhà ngay! Con gái mười chín tuổi đầu mà suốt ngày lêu lổng bên ngoài, định làm mất mặt ai hả?” Bà Điền bóp chặt cánh tay Tô Dao, kéo mạnh cô về phía nhà họ Tô.
Dĩ nhiên Tô Dao không chịu để người ta khống chế. Cô chỉ hơi dùng lực, đã rút tay ra được. Thuận thế còn khẽ đẩy bà Điền một cái khiến bà ta loạng choạng suýt ngã xuống bờ ruộng bên đường.
Vẻ mặt bà Điền lập tức tái mét: “Tô Đại Nha! Mày dám đẩy tao? Con nhóc bất hiếu này! Mày có biết tao là ai không?”
Bà già nổi giận liền muốn lấy vai vế ra đè người.
Tô Dao chẳng hề sợ bà ta. Chỉ là hiện giờ cô chưa thể công khai đánh người nên chỉ cười nhạt: “Bà nội nói gì vậy? Rõ ràng là bà kéo cháu, cháu đẩy bà lúc nào?”
“Mày không đẩy tao? Hỏi mọi người xem, họ có nhìn thấy mày đẩy tao không!” Bà Điền nghĩ rằng lúc nãy Tô Dao dùng lực mạnh như vậy, chắc chắn ai cũng nhìn thấy. Nhưng thật không may, Tô Dao chỉ dùng lực ở cánh tay nên người xung quanh không ai phát hiện.
Trong mắt họ, bà Điền chỉ đang vô lý gây chuyện. Đặc biệt là Lâm Kiến Quốc, người ghét nhất kiểu bà già thích làm loạn như vậy.
Ông nhíu mày, trong lòng nghĩ thầm chẳng trách lúc xuống núi, Tô Dao nói với ông rằng cô muốn tách hộ khẩu ra sống riêng.
Với kiểu người như bà Điền, ai mà chịu nổi?
Ấn tượng của Lâm Kiến Quốc với bà Điền vốn đã không tốt. Khi bà ta còn định mở miệng nói tiếp, ông đã lên tiếng trước: “Được rồi. Lúc trước các người khóc lóc đòi tìm Tô Dao, bây giờ người vừa mới về, còn chưa tới nhà đã làm ầm lên. Các người định đuổi nó trở lại núi sống à? Đến lúc đó đừng tới tìm tôi khóc.”
Lời của Lâm Kiến Quốc như gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu khiến bà Điền đang muốn lên mặt lập tức tỉnh táo lại. Bà ta chợt nhớ ra mình tìm Tô Dao về là để bán cho Ngưu Đại Lực làm vợ.
Trước khi ba trăm đồng còn lại tới tay, bà ta tuyệt đối không thể để con nhóc này chạy mất.
Nghĩ đến đây, gương mặt nhăn nheo của bà Điền mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Đội trưởng nói đúng. Là tôi nghĩ không chu đáo. Vừa rồi chỉ là lo Đại Nha gặp chuyện, nên hơi nóng vội thôi, chứ tôi đâu có ác ý gì.”
Nói xong, bà ta trừng mắt nhìn Diêu Diễm Phân. Người phụ nữ nhu nhược kia lập tức bước lên, kéo nhẹ tay áo Tô Dao: “Đại Nha, mấy ngày con không ở nhà, bà nội con cũng lo lắm. Nghe lời mẹ, về nhà với chúng ta nhé.”
Sự nhu nhược của Diêu Diễm Phân khiến Tô Dao mở mang tầm mắt. Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Được thôi. Ở trong núi nhiều ngày như vậy, tôi cũng nhớ cái giường ở nhà rồi. Vậy thì về thôi.”
Trên môi cô nở nụ cười, đi trước về phía nhà họ Tô. Nguyên chủ đã chịu quá nhiều khổ sở trong cái nhà ấy. Cô không ngại làm cho nhà họ Tô một phen long trời lở đất. Tô Dao cười tủm tỉm, bước vào nhà họ Tô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)