Sắc mặt cô khẽ biến đổi. Nhanh như cắt, cô buộc chặt đống đồ thành một nút chết sau lưng, vác lên vai rồi cầm lấy con dao chặt củi bên cạnh lưỡi dao đã được mài đến sáng loáng, sải bước ra cửa hang.
Dưới chân vách đá, cách chỗ cô đứng chừng vài mét, bảy tám con lợn rừng đang vây kín một người đàn ông. Anh một tay cầm thanh củi đang cháy dở, liên tục xua xua để dọa những con lợn rừng đang định áp sát. Dường như cảm nhận được ánh mắt phía sau lưng, anh không quay đầu lại mà nói: “Đồng chí Tô, cô đừng xuống đây.”
Tô Dao: …
Cô đã xuyên qua không biết bao nhiêu thế giới, tính ra cũng phải mười kiếp rồi. Tuy rằng mỗi kiếp đều không sống được đến già nhưng cũng coi như một kẻ từng trải. Sống lâu như vậy, đây là lần đầu tiên có người bảo cô đừng lại gần nguy hiểm. Huống chi người nói câu ấy… còn là một bệnh nhân bị thương.
Cảm giác này khiến Tô Dao thấy vô cùng mới lạ. Nhưng… cũng chỉ là mới lạ mà thôi.
Người đang bị lợn rừng vây dưới kia chính là tiền của cô đấy. An nguy của anh có liên quan trực tiếp đến chất lượng cuộc sống của cô trong một thời gian dài sau này.
Vậy nên làm sao cô có thể khoanh tay đứng nhìn?
Cô ngồi xổm ở cửa hang, mỉm cười nhìn xuống Cố Đông Kình bên dưới: “Anh có tự tin đối phó với chúng không?”
Cố Đông Kình: …
Thành thật mà nói thì không.
Nhưng trong tình huống nguy hiểm thế này, dù không chắc chắn, anh cũng không thể để một nữ đồng chí mạo hiểm.
Đây là lần đầu tiên trong hai mươi sáu năm cuộc đời, anh nảy sinh ý nghĩ muốn bảo vệ một người. Có lẽ cũng vì từ nhỏ đến lớn mọi việc của anh đều thuận buồm xuôi gió, lần đầu gặp tình cảnh hiểm nguy thế này? Dù thế nào đi nữa, anh cũng không muốn nhìn thấy cô bị thương.
Đám lợn rừng hung hãn này… cứ để anh đối phó.
Dù sao anh cũng là đàn ông, chắc chắn phải lợi hại hơn một cô gái.
Tô Dao chép miệng cảm thán: “Anh là người thuê tôi. Để anh rơi vào nguy hiểm, chẳng phải là tôi làm việc thất trách sao? Tôi sao có thể làm chuyện như vậy được?”
Vừa nói, cô vừa thoăn thoắt trèo xuống khỏi cửa hang. Đứng cạnh chiếc thang gỗ, cô dùng dao chặt củi gõ vào thân thang mấy cái cộp cộp.
Tiếng động lập tức thu hút sự chú ý của lũ lợn rừng.
Cố Đông Kình cũng nhìn sang: “Đồng chí Tô…”
Anh vừa định nói gì đó thì thấy cô gái đối diện nhanh như chớp cắm dao vào thắt lưng, hai tay vung mạnh chiếc thang gỗ dài bốn năm mét, quét thẳng về phía đàn lợn rừng xung quanh.
Chiếc thang gỗ dùng để lên xuống hang được làm từ những khúc cây mới chặt. Nặng ít nhất chín mươi cân, thậm chí có thể hơn trăm cân.
Thế mà trong tay Tô Dao, nó lại giống như một món vũ khí vô cùng thuận tay, chỉ đâu đánh đó. Cô quét một vòng, đánh cho bảy tám con lợn rừng nhỏ vây quanh Cố Đông Kình kêu eng éc chạy tán loạn.
Ban đầu tưởng rằng con người sẽ trở thành con mồi của lũ lợn rừng. Nhưng giờ tình thế hoàn toàn đảo ngược. Chỉ với sức một mình, Tô Dao dùng chiếc thang gỗ dài kia đánh cho đàn lợn rừng hoảng loạn tứ phía. Có con hoảng quá đâm sầm vào tảng đá, bụi rậm. Có con lại va vào nhau ngã nhào…
Tô Dao vẫn mặt không đổi sắc, vừa vung thang vừa lẩm bẩm: “Dám nhòm ngó tiền của tôi à? Dám phá hoại cuộc sống tốt đẹp của tôi à? Ai cho các ngươi cái gan đó hả?”
Đội trưởng sản xuất Lâm Kiến Quốc nghe thấy tiếng động ở gần đó, lập tức ra hiệu cho mọi người phía sau theo sát. Ai nấy đều cầm dao chặt củi trong tay, chạy nhanh về phía có tiếng lợn rừng.
Khi họ còn cách con suối một đoạn nhưng vẫn đủ nhìn thấy tình hình bên kia bờ, tất cả đều đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
“Đội trưởng… người… người đang vung cái thang kia… có phải là con bé lớn nhà họ Tô, Tô Dao. Đứa từng đi lạc không?” Có người lấy hết can đảm hỏi Lâm Kiến Quốc.
Lâm Kiến Quốc cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ, nhưng dù sao ông cũng đã làm đội trưởng mấy chục năm, rất nhanh lấy lại bình tĩnh: “Ừ… chắc là nó. Con bé đó… chẳng phải nổi tiếng là khỏe sao?”
Mọi người xung quanh: …
Khỏe thì khỏe thật. Nhưng đâu có ai nói với họ rằng Tô Dao hung dữ đến mức này đâu!
Một cô gái dữ dằn như thế… sau này còn ai dám cưới làm vợ nữa?
Mọi người nhìn nhau, không ai nói nên lời.
Lâm Kiến Quốc là người đầu tiên bước về phía Tô Dao.
“Tô Dao…” Ông cất tiếng gọi.
Lúc này Tô Dao vừa đánh đuổi xong con lợn rừng cuối cùng. Nghe thấy tiếng gọi, cô dừng tay, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Lâm Kiến Quốc bước ra khỏi rừng: “Tô Dao, cháu không sao chứ?”
Tô Dao gật đầu. Dựa theo ký ức của nguyên chủ, cô biết thân phận của người đàn ông trước mặt.
“Đội trưởng, sao chú…” Ánh mắt cô dừng lại ở hơn hai mươi người đứng trong rừng phía sau ông, khẽ nhíu mày: “Mọi người… lên núi tìm người à?”
Chẳng lẽ… tìm cô?
Lời của Lâm Kiến Quốc lập tức xác nhận suy đoán của cô: “Đúng vậy. Cha cháu với bà nội nói cháu bỏ nhà đi gần một tháng chưa về. Sợ cháu gặp chuyện nên chú dẫn mọi người lên núi xem thử.”
“Ờ… Tô Đại Tráng lo tôi gặp chuyện?” Tô Dao nhíu mày. Linh cảm nói với cô rằng chuyện này có gì đó không ổn. Cô ngẩng đầu nhìn đám người trong rừng lần nữa, không thấy bóng dáng Tô Đại Tráng.
Lâm Kiến Quốc dường như đoán được cô đang tìm ai, ông hơi lúng túng nói: “À… cha cháu cũng lo cho cháu lắm. Ban đầu ông ấy định cùng lên núi nhưng trên đường đi không cẩn thận bị ngã trẹo chân nên không thể đi tiếp.”
Thời điểm Tô Đại Tráng bị ngã đúng là có hơi trùng hợp quá nhưng dù sao cũng cùng làng với nhau lại là cha của Tô Dao, Lâm Kiến Quốc không tiện nghĩ xấu về ông ta.
Tô Dao khẽ “chậc” một tiếng.
Đội trưởng không muốn nghĩ xấu, không có nghĩa là cô cũng vậy.
“Ông ta giả vờ đấy chứ gì? Sợ khe Lạc Nhạn có thú dữ nên cố ý để đội trưởng với các chú các bác lên đây, còn mình thì nằm nhà ngủ khò.”
“Tô Dao…” Lâm Kiến Quốc càng thêm lúng túng. Ông cảm thấy cô nói chuyện quá thẳng thắn.
May mà Tô Dao không tiếp tục đào sâu đề tài này. Tô Đại Tráng có đến hay không, sống chết ra sao cũng chẳng liên quan gì đến cô. Dù sao bây giờ cô cũng chuẩn bị xuống núi. Nhân tiện quay về nhà họ Tô một chuyến, xem thử Tô Đại Tráng gọi cô về rốt cuộc là có ý đồ gì.
“Làm phiền đội trưởng và mọi người lên núi tìm tôi, là lỗi của tôi. Nhưng ở cái nhà đó… thật sự tôi không sống nổi nữa nên mới phải lên núi.” Tô Dao tuy là một đại phản diện nhưng lúc cần thiết cũng biết giả đáng thương.
Cuộc sống của cô ở nhà họ Tô thế nào, không cần nói thì dân làng cũng biết rõ. Lâm Kiến Quốc thở dài, ánh mắt chuyển sang Cố Đông Kình ở phía xa: “Vị đồng chí này là…?”
“Tôi cũng không biết anh ấy là ai. Vừa nãy tôi thấy có người bị lợn rừng vây nên chạy qua xem thì gặp vị đồng chí này.” Tô Dao nhanh trí không thừa nhận chuyện cô và Cố Đông Kình đã ở chung trong núi mấy ngày.
Theo ký ức của nguyên chủ, ở thời đại này đừng nói nam nữ ở riêng với nhau mấy ngày… Chỉ cần nắm tay thôi cũng có thể bị ép cưới.
Cô không muốn kết hôn.
Cô tin Cố Đông Kình cũng vậy.
Vì thế khi lời cô vừa dứt, Lâm Kiến Quốc cùng cô nhìn sang Cố Đông Kình, anh liếc nhìn Tô Dao một cái, khựng lại một chút rồi chậm rãi lên tiếng: “Đúng vậy. Tôi bị lạc trong núi, lại bị lợn rừng vây quanh. May mắn gặp được vị đồng chí này ra tay cứu giúp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)