Dù nói vậy, Tô Dao cũng không hề có ý định đi ăn ở nơi khác. Chỉ có điều, việc cô chủ động và bà Điền chủ động… hiển nhiên là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Tô Dao nghênh ngang ngồi xuống bên bàn, nhìn bữa cơm trước mặt có một bát cơm gạo lứt thô ráp, đĩa rau luộc nhạt nhẽo không một giọt dầu, và bên cạnh là một bát trứng hấp.
Cô khẽ nhướng mày.
Bà Điền vươn tay, đẩy bát trứng hấp về phía cô. Trên gương mặt đầy nếp nhăn nở nụ cười nịnh nọt: “Đại Nha à, mấy ngày qua con ở trên núi chắc chịu khổ lắm. Bà đặc biệt bảo mẹ con hấp cho con bát trứng này, mau ăn đi.”
Ngồi cùng bàn ngoài bà Điền và Tô Đại Tráng còn có Tô Thúy Bình, cùng với Diêu Diễm Phân ngồi xa xa. Thế mà bà Điền lại bỏ qua cô con gái út mà bà thương nhất, cũng bỏ qua đứa con trai cưng Tô Đại Tráng, trực tiếp đẩy bát trứng hấp đến trước mặt Tô Dao.
Sự bất thường rõ rành rành như vậy… tưởng cô không nhận ra sao?
Đây đúng là coi Tô Dao như kẻ ngốc rồi.
Tô Dao chậc một tiếng, ánh mắt lướt qua gương mặt bà Điền rồi chuyển sang Tô Thúy Bình và Tô Đại Tráng.
Có lẽ hành động trước đó của cô đã để lại ấn tượng tâm lý quá mạnh?
Bởi vậy khi bị Tô Dao nhìn sang, hai anh em kia lập tức né tránh ánh mắt, không dám nhìn thẳng.
Trong căn bếp yên tĩnh, một lúc sau bỗng vang lên tiếng cười rất êm tai: “Được thôi, cảm ơn bà nội.”
Cô bưng bát trứng lên, không khách sáo mà ăn sạch sành sanh.
Thấy cô ăn hết bát trứng, bà Điền lập tức nở nụ cười. Bà và Tô Đại Tráng nhìn nhau, hai mẹ con rõ ràng đều thở phào nhẹ nhõm. Ở bên kia, Tô Thúy Bình lại nhìn Tô Dao bằng ánh mắt như đang chờ xem kịch hay.
Tô Dao: ???
Được rồi, cô xác định rồi, cả nhà này chẳng ai có chỉ số thông minh cao cho lắm. Dù sao bây giờ cũng rảnh rỗi, chơi với bọn họ một chút cũng không sao.
Tô Dao lau miệng, đứng dậy rời khỏi bàn: “Tôi ăn xong rồi.”
Nói xong câu đó, cô quay về căn phòng nhỏ bên cạnh nơi sáu chị em nhà họ Tô được phân ở chung.
Nhà họ Tô vốn không khá giả, tổng cộng chỉ có ba phòng. Tô Đại Tráng và vợ một phòng, bà Điền một phòng, còn Tô Thúy Bình thì ở chung với bà Điền. Nhà bếp và phòng củi vốn là một, chỉ bị ngăn tạm ra. Chỗ lọt gió tứ phía chính là nơi sáu chị em ngủ. Nghèo đến mức không có nổi một chiếc giường tử tế. Trên cái phản lớn chỉ trải rơm khô, vứt lên hai ba cái chăn bông đã đen sì, thế là coi như phòng ngủ.
Điều kiện ngủ nghỉ này… còn tệ hơn cả nhà giam mà Tô Dao từng ngồi trước đây.
Cô bước vào phòng củi, liếc nhìn mấy chị em khác của nhà họ Tô đang co ro trong góc.
Trong gia đình cực kỳ trọng nam khinh nữ như nhà họ Tô, bọn họ thậm chí còn không có tư cách ngồi cùng bàn ăn. Mỗi ngày phần cơm chia cho cũng ít đến đáng thương. Nói là con người nhưng đãi ngộ… gần như chẳng khác gì gia súc.
Tô Dao chỉ liếc qua một cái rồi đi đến chỗ của mình ngồi xuống. Từ trong bọc mang về, cô lấy ra vài chiếc lá, bỏ vào miệng nhai nát rồi nuốt xuống.
Bà Điền bọn họ muốn bỏ thuốc mê cô?
Vậy thì cô diễn cùng họ một vở kịch cũng được.
Cô ngả người nằm lên bọc đồ, không thèm đụng tới tấm chăn bông đen cứng kia. Ban đầu định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát nhưng tiếng sột soạt của rơm khô bên cạnh do ai đó liên tục trở mình khiến cô không ngủ nổi. Tô Dao bực bội mở mắt. Một tiếng nức nở khe khẽ vang lên.
“Khóc cái gì mà khóc? Không định ngủ nữa à?” Chưa kịp để Tô Dao lên tiếng, đã có một giọng khác vang lên. Giọng nói đầy khó chịu ấy là của Tô Hồng Cầm, chị hai trong nhà. Cô ta vừa nói vừa bật dậy ngồi thẳng, mặt mày dữ tợn nhìn về góc phòng phát ra tiếng khóc.
“Tô Ngũ Nha, Tô Lục Nha, tụi mày không muốn ngủ hả? Không ngủ thì cút ra ngoài.” Trong giọng nói của Tô Hồng Cầm không chỉ có tức giận mà còn có cả sự bất cam. Cô ta không hiểu nổi vì sao con ngốc tối nay lại được lên bàn ăn? Còn cô ta đã cố gắng lấy lòng cô út và bà nội như vậy, cuối cùng vẫn không có tư cách ngồi vào bàn?
Dù biết rõ việc bà Điền cho Tô Dao lên bàn ăn chắc chắn có mục đích nhưng cô ta vẫn không kìm được lòng ghen tị.
Dựa vào cái gì mà một đứa con hoang không rõ lai lịch lại được ăn cơm cùng bàn?
Mang đầy bụng bất mãn, Tô Hồng Cầm đã trút giận lên hai em gái.
Lúc ăn tối, cô ta giành luôn phần cơm của Ngũ Nha và Lục Nha. Hai đứa em nhỏ nhất cả buổi tối không được miếng nào vào bụng, giờ đói quá nên mới khóc.
Tiếng quát của Tô Hồng Cầm khiến hai chị em lập tức im bặt. Có thể thấy trong số các chị em, cô ta rất có “uy quyền”.
Tô Dao gối tay sau đầu, mở kết nối với 998. Cô bảo nó cùng mình quan sát cho kỹ những đứa em gái mà sau này cô phải “nuôi lớn”.
“Chị hai… vốn dĩ chị không nên ăn phần của chúng. Cả ngày hôm nay chúng chưa được một hạt cơm nào…”
“Nếu mày tốt bụng như vậy, thương chúng như vậy, sao lúc ăn không nhường phần của mày cho chúng?” Tô Hồng Cầm không phải dạng dễ bắt nạt, lập tức cắt ngang lời Tô Hồng Mai, giọng gắt gỏng chất vấn: “Lúc ăn cơm không thấy mày thương chúng, bây giờ lại giả vờ làm chị tốt à? Mày tưởng mày là ai hả Tô Hồng Mai?”
Tô Hồng Mai bị nói đến nghẹn lời. Khuôn mặt đỏ bừng, nhất thời không biết phải đáp lại thế nào.
Trong căn phòng củi chật chội, không khí lập tức rơi vào im lặng.
Tô Hồng Cầm rất đắc ý, uy thế của cô ta đã được khẳng định.
“Nếu muốn ăn cơm thì sau này làm việc nhiều vào. Đừng có học theo loại lười biếng chẳng làm gì như ai kia. Chạy ra ngoài cả tháng rồi lại quay về, cũng chẳng biết đi lêu lổng với ai, đúng là không biết xấu hổ.” Đắc ý quá mức, Tô Hồng Cầm lại đem đề tài chuyển sang Tô Dao.
Trong lòng Tô Dao thở dài một tiếng. Nhà họ Tô này… đúng là từ già đến trẻ toàn một lũ cực phẩm. Mức độ không biết xấu hổ của bọn họ khiến Tô Dao đã làm phản diện suốt mười kiếp cũng phải tự thấy không bằng.
Cô lắc đầu, lúc này trong đầu vang lên giọng của 998.
[Chính vì bọn họ bây giờ ai cũng có khuyết điểm riêng nên mới cần ký chủ kéo họ về con đường đúng đắn, nuôi dưỡng họ trưởng thành, để họ có cuộc sống tốt đẹp hơn.]
Đây chính là mục đích chính khiến Tô Dao xuyên đến thời đại này.
998 đã ở bên cô rất lâu, tận mắt chứng kiến mỗi một kiếp của cô đều có kết cục chẳng ra sao. Cho nên ở kiếp này, nó thật lòng hy vọng Tô Dao có thể trân trọng cơ hội. Dù làm chị cả nuôi nấng em nhỏ trưởng thành có vất vả một chút nhưng cũng tốt hơn việc trở thành phản diện rồi chết yểu. Nó nhớ lại những thế giới trước của Tô Dao liền phát hiện ra rằng cô chưa từng sống quá ba mươi tuổi.
Tô Dao khẽ hừ một tiếng trong đầu.
[Tôi đâu phải cha mẹ chúng. Tôi có nghĩa vụ gì phải làm mấy chuyện đó?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)