Rõ ràng Tô Hồng Mai không vui chút nào.
Tô Hồng Cầm liếc xéo cô một cái: “Sao vậy? Chị nói sai à? Hay là em cho rằng người phải gả sang đó… là chị?”
Khi nói câu này, Tô Hồng Cầm tỏ ra vô cùng tự tin. Nói cho cùng, là vì bình thường ở nhà cô ta rất biết lấy lòng bà Điền và Tô Thúy Bình. Cô ta hiểu rất rõ rằng trong nhà này, hai mẹ con kia mới là người nắm quyền nên lúc nào cũng chiều theo sở thích của họ. Chính vì vậy, Tô Hồng Cầm tin chắc nếu thật sự không tìm được con ngốc Tô Dao kia thì người phải gả đi cũng tuyệt đối không phải là cô ta.
“Em không nói chuyện đó… Em chỉ nói chị không nên gọi chị cả là đồ ngốc.”
“Chị cả?” Tô Hồng Cầm bật cười rồi đứng dậy: “Hồng Mai, từ bao giờ em lễ phép thế? Lại còn giả bộ gọi con ngốc đó là chị cả nữa chứ. Chị nhớ trước đây em chưa từng gọi nó như vậy. Hay là vì dạo trước nó bỗng nổi điên, đánh cha, đánh bà nội, còn đánh cả cô út… nên em cảm thấy nó lợi hại, có thể che chở cho em?”
Giọng điệu của Tô Hồng Cầm vô cùng cay nghiệt.
Nhìn kỹ lại, cứ như bản sao của bà Điền thời trẻ vậy!
Hơn nữa, việc Tô Hồng Cầm khinh thường Tô Dao như thế cũng có nguyên nhân. Bởi vì trước kia cô ta từng lén nghe được lời Tô Đại Tráng, biết rằng Tô Dao không phải con ruột của ông ta. Nói cách khác, con ngốc Tô Dao kia là đứa con hoang không rõ cha nên cô ta chẳng cần phải tôn trọng.
Tô Hồng Mai bị nói đến mặt tái nhợt. Cô muốn phản bác nhưng lại không dám đắc tội với người chị thứ hai này, chỉ đành cúi đầu, khẽ lẩm bẩm: “Dù sao đi nữa… chị ấy cũng là con của cùng một người mẹ với chúng ta…”
“Có phải không thì ai biết?” Tô Hồng Cầm cười lạnh.
Tô Hồng Mai ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn cô ta: “Chị hai… chị nói vậy là có ý gì?”
“Ý gì thì mặc kệ chị.” Tô Hồng Cầm nhún vai: “Em cứ cầu mong đội trưởng bọn họ tìm được con ngốc đó đi. Nếu không…”
…
Trong núi, Tô Dao hoàn toàn không biết chuyện đang xảy ra ở nhà họ Tô. Cô đang bận rộn kiếm tiền trong rừng, chẳng hay biết bên ngoài có người đang toan tính gì với mình.
Nhưng cho dù biết, cô cũng sẽ chẳng để tâm.
Dưới sự “chăm sóc tận tình” của cô, Cố Đông Kình hồi phục khá tốt. Từ ngày cô nhặt được anh đến nay đã năm ngày trôi qua. Tô Dao cảm thấy chỉ cần thêm khoảng hai ngày nữa, người này hẳn có thể xuống núi.
Sáng nay khi đi săn, cô đã bắt đầu suy nghĩ…
Nếu đưa Cố Đông Kình xuống núi thì nên thu bao nhiêu tiền dẫn đường?
Thu ít quá thì đi một chuyến lên xuống núi không đáng công. Thu nhiều quá thì… nhỡ vượt giá thị trường thì sao?
Cô lục lại ký ức của thân thể nguyên chủ. Biết rằng trước kia nơi xa nhất mà nguyên chủ từng đi tới chỉ là thị trấn dưới chân mỏ.
Về giá cả thời đại này, cô hoàn toàn không có chút kinh nghiệm nào.
Tô Dao khẽ thở dài, cúi đầu tiếp tục đập lớp bùn trên con gà ăn mày trong tay.
Sáng nay cô kiểm tra bẫy đã đặt trước đó, bắt được hai con gà rừng. Sau khi xử lý bên suối, cô dùng lá gói lại rồi bọc bùn bên ngoài, làm thành gà nướng ăn mày. Vừa gõ vỡ lớp bùn, hương thịt gà thơm nức lập tức lan ra. Tô Dao không nhịn được nuốt nước bọt.
Ngồi cách đó không xa, ánh mắt Cố Đông Kình cũng từ người cô chuyển sang con gà vừa được bóc ra. Dù gia cảnh anh không tệ, từ nhỏ chưa từng thiếu ăn, mấy năm nay còn thường xuyên vào nhà hàng…
Nhưng nói ra cũng thấy xấu hổ, anh chưa từng ăn món nào ngon hơn đồ Tô Dao nấu. Rõ ràng chỉ là làm qua loa, bước nào cũng đơn giản đến không thể đơn giản hơn. Nhưng khi ăn vào miệng lại luôn có một hương vị đặc biệt.
Cố Đông Kình thậm chí còn nghi ngờ không biết có phải vì mình ngã từ trên núi xuống làm hỏng vị giác hay không. Cho nên mới cảm thấy những thứ cô tùy tiện làm ra… thứ gì cũng ngon. Ngay cả rễ cỏ dại cô tiện tay nhổ cho anh nhai, cũng có vị ngọt thanh như mía…
“Ăn đi.” Tô Dao đưa một con gà nướng cho Cố Đông Kình. Còn mình thì cầm con kia, đi ra phía con suối cách đó một đoạn, ngồi lên tảng đá lớn bên bờ suối. Cô vừa đung đưa chân, vừa chậm rãi gặm thịt gà.
Tô Dao ăn không nhanh, chỉ từng miếng nhỏ, vô cùng nhã nhặn. Tư thế ăn như vậy, đặt trên thân hình gầy gò của cô, thật sự khiến người ta khó mà liên tưởng được.
Nhìn cách ăn mặc, Tô Dao hẳn là người gia cảnh nghèo khó. Nhưng từ lời nói đến cử chỉ của cô lại toát ra cảm giác được giáo dục rất tốt. Điều này khiến Cố Đông Kình rất tò mò về quá khứ của cô.
Cô gái ngồi trên tảng đá kia mặc quần áo rách, thân hình gầy gò, gò má hóp lại. Mái tóc dài hơi vàng vì suy dinh dưỡng bị cô cuộn đại rồi buộc sau đầu để lộ khuôn mặt chỉ bằng bàn tay. Vì quá gầy nên đôi mắt của cô trông càng lớn hơn.
Từ góc nhìn của Cố Đông Kình, anh có thể thấy rõ đường nét hoàn chỉnh của gương mặt nghiêng. Trong lòng anh bỗng nảy ra một ý nghĩ nếu cô gái này được bồi dưỡng tốt, sau này dung mạo chắc chắn không tệ…
“Nhìn nữa là tính phí đấy.” Giọng Tô Dao vang lên từ trên tảng đá. Âm điệu của cô mềm mại nhưng không hề yếu ớt. Trong sự dịu dàng còn có chút trong trẻo, xen lẫn vài phần lười biếng, phóng khoáng.
Cố Đông Kình không ngờ mình bị bắt quả tang. Anh lập tức thu lại ánh mắt, ho nhẹ một tiếng, tai hơi đỏ lên. Bản thân anh cũng không nhận ra điều này.
“Xin lỗi.” Cố Đông Kình lập tức xin lỗi.
Tô Dao quay đầu lại, cười liếc anh một cái: “Tôi còn tưởng anh sẽ nói: Không sao, tôi có tiền.”
Cố Đông Kình: …
Ăn xong bữa sáng, Cố Đông Kình ra suối rửa mặt. Sau đó anh đề nghị Tô Dao đưa mình xuống núi.
Tô Dao hơi ngạc nhiên: “Xuống núi luôn à?”
Cô là người chữa trị cho anh nên biết rõ tình trạng cơ thể của anh. Ánh mắt cô rơi xuống vùng eo bụng của anh. Cố Đông Kình theo phản xạ đứng thẳng lưng.
“Vết thương ở eo không đau nữa à?” Cô vốn nghĩ anh sẽ ở trên núi thêm vài ngày nữa.
Cố Đông Kình gật đầu: “Ừ, trong nhà còn việc, không thể chậm trễ quá lâu.”
“Ồ, được thôi. Anh đợi tôi một chút.” Cô không hỏi thêm anh có việc gì, thậm chí tên họ đầy đủ của anh cũng chưa từng hỏi. Chỉ bảo anh đứng đây đợi vài phút, cô quay vào hang thu dọn đồ đạc, sau đó có thể lên đường.
Cố Đông Kình đáp một tiếng: “Được.”
Tô Dao ném phần thịt gà còn lại trong tay xuống suối. Lập tức có một đám cá nhỏ bơi tới tranh nhau. Cô cười, phủi tay, nhảy xuống khỏi tảng đá rồi bước chân nhẹ nhàng trở về hang.
Trong hang có mấy vị thuốc thảo dược cô hái được mấy ngày nay. Cô dùng một tấm vải rách gói lại, dự định mang xuống thành phố bán lấy tiền.
Tô Dao vừa thu dọn xong thì phía sau bỗng vang lên mấy tiếng heo rừng gầm rống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



