Tuy nhiên, trước khi rời khỏi núi, vẫn có vài việc Cố Đông Kình phải nhờ Tô Dao giúp.
Buổi chiều hôm đó, nhịn suốt cả ngày, Cố Đông Kình cuối cùng cũng không chịu nổi nữa. Anh cọ quậy trên bệ đá, mặt đỏ bừng. Da anh vốn không trắng, làn da màu lúa mì lúc này ửng đỏ lên trông lại càng buồn cười.
Tô Dao ngồi đối diện, liếc anh một cái.
Cố Đông Kình: …
Anh vốn định cố nhịn thêm chút nữa nhưng bàng quang sắp nổ tung rồi: “Cái đó… Tô… Tô… đồng chí…”
“Đi vệ sinh à?” Tô Dao sớm đã đoán được mục đích của anh. Chỉ là cô cố tình không nói, muốn xem anh mở miệng thế nào. Bây giờ người ta đã nói rồi, cô cũng thuận nước đẩy thuyền. Dù sao thì đối phương cũng là ông chủ của cô. Nhìn vào tiền, cô cũng không thể trêu người ta quá đáng.
Cô nhổ gốc cỏ đang ngậm trong miệng để khử mùi, phủi tay đứng dậy. Đi tới bên bệ đá, hai tay vươn ra, bế thốc người đàn ông cao hơn mét tám lên theo kiểu bế công chúa rồi vững vàng bước ra ngoài hang.
Cố Đông Kình: …
Anh thật sự không thể nhìn thẳng vào mối quan hệ giữa hai người nữa rồi…
…
Trong khi Tô Dao ở trong núi dựa vào bản lĩnh của mình để “kiếm tiền” thì cách Lạc Nhạn Câu khoảng hai mươi cây số, tại thôn Tô Gia, bà Điền và con trai Tô Đại Tráng đang đứng dưới gốc cây trong sân, rì rầm bàn bạc chuyện gì đó.
Nghe kỹ mới biết hai mẹ con này đang tính bán Tô Dao đi để trả nợ!
Mấy ngày nay, bà Điền đã tìm hiểu vài người thấy cũng tạm được, cuối cùng chọn trúng một gã bạo lực gia đình, từng đánh vợ mình đến liệt giường.
“Ngưu Đại Lực nói rồi, chỉ cần chúng ta gả Tô Dao sang đó để nó hầu hạ hắn với con vợ liệt của hắn thì ngoài ba trăm đồng tiền sính lễ, hắn còn thêm một trăm đồng cho chúng ta.”
Bốn trăm đồng sính lễ.
Ở cái làng này, số tiền đó đã đủ chi tiêu cả năm cho một gia đình. Tiết kiệm một chút, một năm còn chưa chắc tiêu hết. Chẳng trách bà Điền động lòng, thậm chí đã nhận trước một trăm đồng tiền đặt cọc của Ngưu Đại Lực.
Nghe vậy, Tô Đại Tráng không nhịn được nhíu mày: “Mẹ à, con tiện nhân Tô Dao từ lần ra ngoài trước đã gần một tháng chưa về rồi. Mẹ nhận tiền của Ngưu Đại Lực, nhỡ chúng ta không tìm được người giao cho hắn, hắn chịu bỏ qua sao?”
“Con hiểu cái gì?” Bà Điền trừng mắt nhìn Tô Đại Tráng, vẻ mặt chỉ hận rèn sắt không thành thép. Bà ta cũng đâu phải kẻ ngu ngốc gì, sao lại sinh ra đứa con đầu óc không biết xoay chuyển thế này? Chẳng trách nó tranh không lại con của phòng lớn mà ông chồng chết tiệt kia để lại, ngay cả công việc ở mỏ cũng không giành được…
“Mẹ…”
“Con đúng là chẳng làm nên trò trống gì.” Bà Điền giơ tay chọc vào đầu hắn: “Con tìm đội trưởng thì sao? Ông ta nhận lương thì phải giúp dân giải quyết khó khăn. Không thì ta lên công xã tố cáo, không cho ông ta làm đội trưởng nữa.”
“Không phải, mẹ…” Tô Đại Tráng ấp úng nói ra nỗi lo của mình: “Con tiện nhân Tô Dao đó lên núi gần một tháng không thấy bóng dáng. Nhỡ nó bị thú rừng ăn thịt rồi thì sao?”
Hắn tham tiền thật nhưng còn sợ Ngưu Đại Lực hơn.
Ngưu Đại Lực là đồ tể, cả người toàn thịt cuồn cuộn, chỉ cần đứng đó thôi đã đủ dọa người. Huống hồ tính khí hắn nóng nảy, từ trước đến nay không ai dám lừa hắn.
Tô Đại Tráng sợ mẹ mình nhận tiền trước đến lúc Tô Dao chết thật rồi, Ngưu Đại Lực nổi giận.
“Đầu óc con có vấn đề à?” Bà Điền mắng: “Cho dù Tô Dao chết thì đã sao? Nhà chúng ta không phải còn cả đám con gái kia à? Con tùy tiện chọn một đứa, đứa nào mà không gả được?”
Bà Điền thật sự sắp bị con trai mình chọc tức chết. Gương mặt già nua đầy nếp nhăn lúc này càng hằn sâu như khe rãnh, có đổ cả mấy cân xi măng cũng chưa chắc trét phẳng được. Vẻ cay nghiệt hiện rõ.
Đúng lúc đó, Tô Thúy Bình nghe được lời mẹ mình. Cô ta vung bím tóc dài ra sau, bước tới: “Đúng đó anh, mẹ nói đúng. Diêu Diễm Phân sinh ra cả đống con gái lỗ vốn, anh tùy tiện bắt một đứa gả cho tên đồ tể Ngưu Đại Lực là xong.”
Trên mặt Tô Thúy Bình nở nụ cười, người còn phảng phất mùi nước hoa nồng nặc. Cô ta mặc áo sơ mi hoa trắng, quần vải xanh, chân đi giày đế vải ngàn lớp. Trong làng, kiểu ăn mặc này đã xem như rất nổi bật.
Cô ta là con gái út sinh muộn của bà Điền, lớn hơn Tô Dao một tuổi, năm nay đã hai mươi, đúng tuổi đang bàn chuyện hôn sự.
Bình thường bà Điền rất cưng chiều con gái út nhưng lúc này nghe cô ta nói vậy, sắc mặt bà ta cũng lộ vẻ khó chịuL “Con nói linh tinh gì vậy? Mau về phòng đi!”
“Mẹ…” Tô Thúy Bình còn chưa muốn đi.
“Con gái chưa xuất giá thì đừng xen vào mấy chuyện này.” Bà Điền quát lớn.
Tô Thúy Bình chỉ đành bĩu môi hừ một tiếng rồi quay về phòng. Vừa đi còn không quên liếc về phía nhà củi trong sân: “Cả lũ đồ lỗ vốn, vô dụng. Được gả vào nhà họ Ngưu đã là phúc tám đời của chúng nó rồi.”
Cũng là con gái nhà họ Tô. Nhưng vì từ nhỏ bị đối xử bất công nên mấy chị em khác của nhà họ Tô tự nhiên thấp kém hơn hẳn trước mặt Tô Thúy Bình. Giống như bây giờ, dù Tô Thúy Bình mỉa mai như vậy, mấy chị em đang co ro trên đống rơm trong nhà củi cũng không ai dám hé răng.
Đợi đến khi Tô Thúy Bình vào phòng, tiếng đóng cửa vang lên thì năm chị em trong nhà củi lúc này mới dám lên tiếng.
Ngoài sân, Tô Đại Tráng đã nghe lời bà Điền, đi tìm đội trưởng đội sản xuất, giả vờ đáng thương để nhờ ông ta dẫn người lên núi tìm Tô Dao. Trong nhà củi, mấy chị em thì thầm với nhau.
“Chị ba… họ có tìm được chị cả không?”
“Nếu không tìm được chị cả… thì phải làm sao?”
Tô Đại Tráng và Diêu Diễm Phân tổng cộng sinh năm cô con gái. Tuổi của họ không chênh lệch nhiều, lớn nhất cũng chỉ hơn em gái một năm rưỡi. Mà người lớn nhất trong số họ cũng chỉ kém Tô Dao hai tuổi, năm nay mười bảy.
Đúng vậy.
Tô Dao thực ra không phải con ruột của Diêu Diễm Phân và Tô Đại Tráng. Tô Đại Tráng vốn sĩ diện, chuyện này chưa từng nói cho ai biết. Thế nên ngay cả mẹ ruột của hắn cũng không biết Tô Dao là con của người khác.
Trong mắt bà Điền, Diêu Diễm Phân chỉ là con đàn bà vô dụng, sinh liền sáu đứa con gái lỗ vốn, đúng là con gà không biết đẻ trứng.
Trong nhà củi, cô chị hai Tô Hồng Cầm nghe mấy em nói vậy thì khẽ cười lạnh: “Đội trưởng đi tìm, sao lại không tìm được?”
Cô ta như nghĩ tới điều gì, lại nói thêm một câu: “Nếu Tô Dao thật sự bị thú ăn rồi… thì người gả sang đó cũng không phải tôi.”
Ánh mắt cô ta dừng lại trên người cô em thứ ba Tô Hồng Mai: “Hồng Mai, em chuẩn bị đi. Nếu không tìm được con ngốc đó… thì chỉ có em gả sang thôi.”
“Chị hai…”
“Chị hai…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



