Sáng hôm sau, Tô Dao ngồi ngủ bên bệ đá suốt một đêm nên toàn thân đau nhức ê ẩm. Cô đứng dậy vươn vai vận động một lúc, rồi cầm dao chặt củi bước ra khỏi hang, chuẩn bị kiếm bữa sáng cho hôm nay.
“Nhà” đột nhiên thêm một người, săn bắn cũng phải chuẩn bị hai phần.
May mà tay nghề săn bắn của cô không tệ mà Lạc Nhạn Câu lại chẳng thiếu thú nhỏ.
Khi cô quay về, Cố Đông Kình vừa đúng lúc tỉnh dậy. Nghe thấy tiếng động, anh theo phản xạ định ngồi dậy nhưng nghĩ tới vết thương ở eo nên lại thôi.
Tô Dao liếc anh một cái: “Đã tỉnh rồi à?
Cô vốn tưởng ít nhất phải tới chiều anh mới tỉnh. Không ngờ lại tỉnh sớm như vậy. Nền tảng cơ thể tốt đúng là khiến người ta ghen tị.
Cố Đông Kình nhìn theo tiếng nói, thấy một cô gái gầy yếu đến mức như gió thổi cũng ngã, rõ ràng là suy dinh dưỡng nhưng đôi mắt lại sáng đến lạ.
“Cảm ơn cô.”
“Không cần đâu, tôi thu tiền mà.” Cô nói vậy để nhắc anh cô không làm việc tốt miễn phí.
Vốn dĩ cũng thế, Tô Dao đâu phải người tốt lành gì.
Cố Đông Kình liếc nhìn cô.
Cô khuông để ý mà chỉ đi đến bệ đá bên cạnh, lấy ống tre đựng muối ra, chuẩn bị xuống dưới nấu bữa sáng. Dù đoán được Cố Đông Kình có nhiều điều muốn hỏi nhưng cô chẳng có hứng trò chuyện nên cứ thế đi ra cửa hang. Nhưng đi được vài bước, dường như nhớ ra chuyện gì, cô dừng lại nhắc nhở: “Trước đó đã nói rồi, giữ được mạng cho anh thì anh phải trả tiền. Bây giờ mạng giữ được rồi, nhớ trả tiền cho tôi.”
Cố Đông Kình vốn đang suy đoán thân phận của cô nên chưa mở lời. Nghe câu này xong, anh hơi ngạc nhiên nhìn cô.
Cô đứng ở cửa hang, ngược ánh sáng. Bóng dáng vốn không cao lớn, thậm chí còn gầy gò quá mức nhưng lại toát ra một khí chất khiến người ta không thể xem nhẹ.
Cố Đông Kình gật đầu: “Cô cứu tôi, tôi đương nhiên sẽ báo đáp.”
Nghe anh nói chuyện thẳng thắn như vậy, Tô Dao cũng bớt được không ít công sức: “Được, vậy cứu anh thì trả tôi năm nghìn là được. Chăm sóc anh tính riêng, mỗi ngày một trăm, không vấn đề chứ?”
“Anh là hôm qua tôi nhặt được, hôm qua coi như tặng anh. Hôm nay bắt đầu tính phí.” Một câu của Tô Dao đã mở miệng năm nghìn tệ. Nếu đặt ở thời hiện đại thì chẳng đáng là bao. Nhưng bây giờ mới là năm 1981, năm nghìn tệ là số tiền mà nhiều gia đình cả đời cũng chưa chắc kiếm được. Cô nói ra mà không hề do dự.
Cố Đông Kình rõ ràng sững lại một chút. Đôi mắt dài hẹp khẽ nheo lại, nhìn về phía cửa hang: “Năm nghìn?”
“Sao? Thấy nhiều à?” Tô Dao quan sát anh từ trên xuống dưới, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở chiếc áo da bị vứt bên cạnh: “Năm nghìn không mua nổi một cái mạng sao?”
Cố Đông Kình muốn nhìn ra điều gì đó trên gương mặt cô. Nhưng chẳng nhìn ra được gì.
“Năm nghìn mua một cái mạng, đương nhiên không nhiều.” Anh dừng một chút, đôi môi khô khốc khẽ mở ra: “Chỉ là… từ miệng đồng chí nói ra, tôi hơi bất ngờ.”
Anh không hề che giấu suy nghĩ, nói rất thẳng thắn.
Tô Dao chép miệng. Thì ra không phải anh thấy năm nghìn quá đắt cho mạng mình. Mà là thấy con số này phát ra từ miệng một cô gái quê sống giữa núi rừng như cô… có chút không thực tế?
Cô gái quê thì sao chứ?
Tô Dao lắc đầu, xoay người theo chiếc thang gỗ xuống đất, nhóm lại đống lửa giữ sẵn than hồng rồi bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
Bữa sáng hôm nay là một con gà rừng và một con cá vừa bắt ở suối. Cá là cô mò dưới suối lên. Nhờ việc sống qua nhiều kiếp, ký ức vẫn còn đầy đủ nên bắt cá bắt gà đối với cô vừa quen vừa dễ. Đây cũng là chỗ dựa để cô một mình sống trong rừng.
Nấu xong nồi canh cá, gà cũng nướng chín, cô múc cá cùng nước canh vào một chiếc bát gỗ, bẻ một cái đùi gà nướng, dùng lá sạch gói lại rồi mang lên hang.
Trong lúc cô nấu canh, Cố Đông Kình đã ngửi thấy mùi thơm nồng. Bây giờ nhìn bát canh cá trắng sữa trong tay cô, anh không kìm được nuốt khan một cái.
Nhưng nghĩ rằng bệnh nhân cũng cần giữ thể diện, cô không vạch trần. Cô đặt đồ ăn lên bệ đá, rồi quỳ một gối bên ngoài bệ, đưa tay ôm lấy Cố Đông Kình.
Cố Đông Kình nhận ra ý định của cô, lập tức muốn tự mình ngồi dậy: “Đừng động đậy. Eo anh đang bị thương, dùng sức làm vết thương nứt ra thì tôi làm không công mất.”
Vừa dứt lời…
Khi Cố Đông Kình còn chưa kịp phản ứng, cô đã luồn tay qua nách anh, nhấc bổng người đàn ông cao một mét tám sáu lên ngồi dậy.
Cố Đông Kình: ???
Sức lực… lớn thật.
Trong lúc kinh ngạc vì sức mạnh của cô, anh còn cảm thấy hơi không quen. Từ trước đến giờ anh chưa từng ở gần một nữ đồng chí như vậy…
Nhớ lại chuyện tối qua, vành tai anh dần dần đỏ lên một cách khả nghi.
Đáng tiếc Tô Dao không phát hiện ra. Sau khi đỡ anh ngồi dậy, cô đặt bát canh vào vị trí tay không bị thương của anh có thể với tới.
“Anh ăn trước đi, ăn xong tôi lên dọn.” Nói xong cô đứng dậy, nghĩ một chút rồi dặn thêm: “Bây giờ anh vẫn chưa đi lại được, cố gắng uống ít canh thôi.”
Vì sao uống ít… cô không cần nói rõ, Cố Đông Kình cũng hiểu. Nghĩ tới chuyện nào đó, mặt anh bỗng đỏ lên.
“Tôi… tôi biết…” Anh cúi đầu nhỏ giọng đáp. Dáng vẻ lại có chút giống cô vợ nhỏ.
Tô Dao: ???
Cũng không biết anh đang nghĩ gì nhưng không liên quan tới cô. Cô xuống dưới hang ăn phần của mình rồi quay lại dọn bát của Cố Đông Kình. Có lẽ vì cô đã nói trước nên anh thật sự không uống bao nhiêu canh, trong bát vẫn còn hơn nửa.
Tô Dao ngẩng lên, liếc người đàn ông đang dựa vào vách đá nhắm mắt nghỉ ngơi, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt: “Ngoan thế cơ à?”
Người đàn ông giả vờ ngủ khẽ đỏ mặt. Ban đầu anh định cứ nhắm mắt như vậy nhưng ánh mắt của Tô Dao khiến anh không giả vờ nổi nữa. Anh chậm rãi mở mắt, khẽ ho một tiếng: “Không thể gây thêm phiền phức cho cô.”
“Sao lại là phiền phức được?” Tô Dao cười híp mắt: “Anh đâu phải người ngoài.”
Thực ra thân thể của chủ nhân cũ vốn rất xinh đẹp. Một gương mặt trái xoan mang vẻ cổ điển, lông mày lá liễu, đôi mắt đào hoa, sống mũi thanh tú cao thẳng, dưới đó là đôi môi đỏ hơi cong lên…
Trước kia quá gầy nên trông có phần tiều tụy nhưng từ khi Tô Dao tới đây, nửa tháng vào rừng ăn thịt dưỡng sức, cô đã hồi phục được chút ít, nhìn cũng ra dáng người rồi. Đặc biệt là đôi mắt vốn luôn ảm đạm vô thần kia, sau khi Tô Dao tới thì trở nên linh động. Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng luôn mang theo ý cười nhàn nhạt khiến người ta đối diện lâu một chút cũng không khỏi tim đập nhanh.
Cố Đông Kình rõ ràng cảm nhận được nhịp tim của mình có chút khác thường. Anh cố gắng phớt lờ cảm giác lạ trong lòng, nghĩ về câu “không phải người ngoài” của cô: “Đồng chí… ý cô là…”
“Anh là ông chủ của tôi mà. Tôi nhận tiền của anh nên chỉ cần vì tiền, tôi có thể phục vụ anh bất cứ lúc nào.” Đôi mắt Tô Dao vẫn mang nụ cười khiến người ta khó nhìn thẳng. Nhưng lời nói của cô lại như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
Cố Đông Kình: …
Nhìn cô gái xa lạ đang cười híp mắt trước mặt, anh nghĩ có lẽ lúc rơi từ trên núi xuống, đầu anh thật sự bị đập hỏng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)