Nhìn đôi môi khép chặt của người đàn ông, cô biết là vô vọng rồi.
Thương xót linh chi của mình một giây. Sau này chữa bệnh cho người khác, nhất định phải kiểm tra rõ ràng rồi mới chữa. Không thì lãng phí dược liệu quý giá thế này, thật đáng tiếc.
Tô Dao ngồi bực bội một lúc, ngẩng đầu nhìn trời sắp tối đen, ngáp một cái rồi liếc người đàn ông đang nằm dưới đất.
“Haiz, đúng là kiếp làm thuê!”
Cô cam chịu đứng dậy, hai tay nắm lấy cánh tay người đàn ông, cõng anh lên lưng, bước chân vững vàng đi về phía hang núi mà cô đã ở suốt thời gian qua.
Ở đây nửa tháng rồi, Tô Dao cũng đã hiểu rõ, cơ thể hiện tại của cô có sức lực cực lớn. Dù cô chỉ cao khoảng 1m65, cân nặng chừng bảy tám mươi cân nhưng bù lại sức lực rất mạnh. Đồ nặng hai trăm cân cũng có thể dễ dàng vác lên. Cô đúng là một lực sĩ thực thụ.
Như vậy cũng tốt, rất tiện để sống trong thời đại này.
Cô cõng người đàn ông cao hơn mình cả một đoạn, từng bước đi đến cửa hang nằm cao hơn mặt đất mấy mét.
Trong lúc đi, đôi chân dài của anh khó tránh khỏi quẹt xuống đất. Tô Dao bất lực, không phải do cô thấp mà chỉ có thể trách đối phương quá cao.
Cô giữ chặt người trên lưng, từng bước dẫm lên chiếc thang gỗ tự làm, leo vào trong hang.
Ở khe Lạc Nhạn này, thú dữ quả thật rất nhiều. Cho dù có sức mạnh và kinh nghiệm sống qua nhiều kiếp, Tô Dao cũng không dám chủ quan, tùy tiện tìm chỗ ở. Chỗ ở này là cô lựa chọn rất kỹ. Nó đủ an toàn để cô ngủ ban đêm mà không lo bị thú dữ tha đi.
Cái hang này cũng rất đặc biệt, bên ngoài hẹp, bên trong rộng. Cửa hang chỉ rộng khoảng hai cánh cửa, nhưng bên trong lại là một thế giới khác. Một hang đá rộng rãi sạch sẽ, khoảng chừng một trăm mét vuông. Bên trong còn có các bậc đá tự nhiên cao thấp khác nhau, thậm chí còn có một vũng nước nhỏ hình thành qua nhiều năm do nước nhỏ giọt. Nước mát lạnh vô cùng. Quả thực là một nơi ở tự nhiên tuyệt vời.
Khi tìm thấy nơi này, Tô Dao cũng không ngờ điều kiện lại tốt như vậy. Nếu bây giờ cô không sống trong xã hội văn minh, có lẽ cô đã muốn ở luôn trên núi này rồi.
Dĩ nhiên, chỉ là nghĩ vậy thôi.
Đợi cơ thể dưỡng tốt lại, cô chắc chắn vẫn sẽ xuống núi, đi xem thế giới rực rỡ bên ngoài.
Tô Dao đặt người đàn ông xuống bệ đá dùng làm giường ngủ của mình. Trên đó lót một lớp cỏ khô dày. Thân hình cao lớn của anh chiếm gần hết chiếc “giường” đơn sơ của cô. Cô nhìn đôi mắt nhắm chặt của anh, trong đầu chỉ nghĩ đến một chuyện mau chóng chữa tỉnh anh ta rồi để anh ta trả tiền.
Muốn sống trong xã hội này, không có tiền thì không thể được.
Nghĩ rằng nội tạng của anh ta không bị tổn thương gì, cô chỉ cần chữa cánh tay phải bị gãy và những vết thương ngoài da là được.
Trời dần tối.
Làm xong tất cả, Tô Dao đắp áo da lên phần thân trên trần trụi của anh rồi phủ thêm chiếc “chăn” đan bằng cỏ khô của mình.
“Điều kiện thì có hơi khổ một chút nhưng anh đã bị người ta đẩy xuống đây rồi, chắc cũng không mong hưởng phúc đâu nhỉ?”
Ngọn lửa bên cạnh bỗng phát ra tiếng lách tách, ánh lửa nhảy múa chiếu lên khuôn mặt cương nghị của người đàn ông. Anh trông như chỉ đang ngủ say.
Tô Dao khẽ cười: “Ráng lên chút nhé, tôi không muốn làm công không đâu.”
Nói xong, cô quay người ngồi xuống bên cạnh bệ đá.
Đêm trong núi rất lạnh.
Chiếc “chăn” duy nhất của cô đã cho anh dùng nên cô chỉ có thể ngồi cạnh đống lửa thức suốt đêm. Cũng tiện quan sát tình trạng của anh, tránh để công sức mình bỏ ra uổng phí.
…
Cố Đông Kình mơ một giấc mơ.
Trong mơ, anh đi gặp nhị đường ca theo lời hẹn nhưng lại bị người ta đẩy từ trên núi cao xuống. Anh mạng lớn không chết, còn được người trong núi cứu.
Hiện giờ anh vẫn chưa biết người cứu mình là ai, chỉ mong mau chóng hồi phục để đi xử lý kẻ đã đẩy mình xuống núi.
Khi anh khó khăn mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là đống lửa sắp tàn. Ánh lửa yếu ớt, xung quanh tối om, phía xa còn vang lên tiếng tru của sói hay con thú nào đó.
Anh biết mình đang ở trong núi. Anh khẽ nhấc tay định duỗi cánh tay tê cứng, nhưng phát hiện cách tay mình không xa có một cô gái đang nghiêng đầu ngủ. Cô rất gầy.
Chỗ ngồi lại thấp, nhìn từ đây người cô cuộn lại như một đứa trẻ. Nhưng cô không phải trẻ con.
Việc cô cứu anh, anh vẫn có ý thức mơ hồ cảm nhận được, trẻ con không thể bình tĩnh như vậy.
Cố Đông Kình định cử động nhưng vô tình kéo căng vết thương ở eo, khiến anh khẽ hít mạnh một tiếng.
Tô Dao vừa mới ngủ thiếp đi lập tức mở mắt.
Cố Đông Kình cũng không hiểu vì sao, phản xạ đầu tiên là nhắm mắt lại giả vờ ngủ.
Cô dụi đôi mắt đỏ, quay người lại, đưa tay sờ trán anh.
Nhiệt độ bình thường.
Thuốc cô dùng hiệu quả rất tốt, anh không bị sốt. Trong không khí dường như có mùi máu nhè nhẹ. Tô Dao kéo chiếc “chăn” trên người Cố Đông Kình ra, ánh mắt rơi xuống vùng eo bụng của anh.
Cô đưa tay chạm thử liền thấy có chút chảy máu: “Sao lại chảy máu? Vô thức cử động à?”
Tô Dao không hề nghĩ rằng Cố Đông Kình đã tỉnh. Vết thương của anh không chí mạng nhưng cũng không thể tỉnh nhanh như vậy nên cô không nghĩ theo hướng đó.
Cô thay thuốc cũ đi, bôi lớp thuốc mới lên để cầm máu rồi băng lại bằng vải: “Anh may mắn gặp được tôi nhưng cũng không phải lý do để muốn làm gì thì làm. Bệnh nhân thì nên ngoan ngoãn một chút, nếu không có khi tôi sẽ không thèm nhận tiền của anh nữa mà để anh tự sinh tự diệt.”
Tô Dao nói vậy giống như tự lẩm bẩm.
Ánh sáng trong hang không tốt, Cố Đông Kình lại giả vờ rất giống nên cô không hề nghĩ rằng anh đang tỉnh. Chỉ coi như nhắc nhở thông lệ mà thôi.
Sau đó, Cố Đông Kình thật sự không dám cử động nữa. Không chỉ vì sợ làm rách vết thương mà còn vì sợ cảm giác tê dại như điện giật khi đôi tay hơi chai của cô chạm vào vùng eo bụng anh.
Bàn tay đặt bên hông của anh đã siết chặt thành nắm đấm. Phải biết rằng vừa nãy, anh đã phải dùng ý chí cực lớn mới kìm được bản thân không bật dậy bỏ chạy.
Dĩ nhiên, với tình trạng hiện tại, anh cũng không thể nhảy dậy được. Chỉ là cách nói mà thôi.
Vùng eo bụng riêng tư như vậy, bản thân anh còn hiếm khi chạm vào, huống chi để người khác giới sờ tới sờ lui…
*Tô Dao: ??? Sờ tới sờ lui á?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)