Tô Kiến Chương xách theo một gói giấy dầu. Bên trong là bánh củ cải mua ở cửa hàng trong khu mỏ.
Đó là món Tô Dao rất thích ăn. Anh đặc biệt mua về cho cô.
Lúc này, Tô Kiến Chương vẫn chưa biết rằng cô em họ Tô Dao của mình… thực ra đã chết, linh hồn trong thân thể kia đã bị thay bằng một đại phản diện cùng tên. Anh xách đồ bước vào sân, đi qua khoảng sân đất rồi tiến về căn phòng nơi mấy chị em Tô Dao ở.
Không thấy Tô Dao.
“Dao Dao đâu rồi, chú hai?”
Tô Kiến Chương là con trai của Tô Đại Long, trưởng phòng của nhà họ Tô. Ba năm trước, Tô Đại Long gặp tai nạn trong mỏ than, mất mạng tại chỗ. Công việc của ông được Tô Kiến Chương kế nhiệm. Mà vợ của Tô Đại Long, sau khi chồng qua đời cũng bệnh nặng không dậy nổi, chẳng bao lâu sau cũng qua đời.
Nhà trưởng của họ Tô… chỉ còn lại một mình Tô Kiến Chương.
Trong mười đứa trẻ của hai nhà nhị phòng và tam phòng họ Tô, người Tô Kiến Chương thích nhất lại chính là Tô Dao – con bé “ngốc” kia.
Vì sao thích, chính anh cũng không rõ. Chỉ biết rằng mỗi lần từ mỏ than về, anh đều mang theo chút đồ ăn ngon cho cô. Mà việc đầu tiên khi về thôn… chính là đến tìm Tô Dao.
Đã một tháng kể từ lần anh về trước. Anh không biết nhà họ Tô đã xảy ra chuyện gì trong thời gian đó. Không thấy Tô Dao, anh có chút thất vọng.
Tô Đại Tráng cười hề hề: “Con bé cả à? Nó sang nhà bà ngoại rồi. Kiến Chương à, cậu về không đúng lúc, hôm qua nó vừa đi.”
“Vậy sao? Sang nhà bà ngoại rồi à?” Tô Kiến Chương có chút tiếc nuối. Nhưng nghĩ đến việc Tô Dao ngày nào cũng làm việc ngoài ruộng, sang nhà bà ngoại nghỉ ngơi vài hôm cũng tốt. Anh gật đầu, quay người định rời đi.
Tô Đại Tráng vội gọi lại.
“Chú hai còn việc gì sao?” Tô Kiến Chương hơi nghi hoặc.
Tô Đại Tráng cười cười, hai bàn tay bẩn thỉu chà vào nhau, ánh mắt lại rơi vào gói giấy dầu trong tay anh: “Kiến Chương à… cái cậu mang về là bánh củ cải phải không? Bà nội cậu mấy hôm nay bảo không có khẩu vị, chẳng muốn ăn cơm…”
Ý tứ trong câu nói này… chẳng cần nghĩ cũng hiểu.
Tô Kiến Chương không ngờ chú hai mình lại mở miệng xin đồ ăn. Nhưng mấy miếng bánh củ cải cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền. Dao Dao đã không ở nhà, vậy ai ăn cũng như nhau. Dù người đó là bà nội kế mà anh chẳng mấy ưa thích, anh cũng có thể nhịn.
“Vậy chú hai cầm đưa cho bà nội giúp cháu.”
“Ôi ôi ôi, được được được! Kiến Chương nhà ta đúng là có hiếu!” Tô Đại Tráng cười tươi rói nhận lấy bánh củ cải.
Tô Kiến Chương nhìn bộ dạng tham lam của ông ta, không nói gì thêm, quay người rời khỏi nhà nhị phòng họ Tô.
Trong khe Lạc Nhạn sâu trong núi.
Tô Dao đã vào rừng gần nửa tháng, lúc này cô đang ngồi xổm dưới một gốc cây lớn, nghiên cứu thi thể của một người đàn ông đang nằm úp mặt trên lớp lá khô dày.
À… thật ra cũng chưa thể gọi là thi thể. Bởi vì anh ta vẫn còn một hơi thở. Chỉ là rất nhanh thôi… anh ta sẽ biến thành một cái xác lạnh.
Tô Dao nhìn phía sau đầu người đàn ông, dù quần áo dính máu nhưng vẫn không giấu nổi vẻ quý khí. Cô lại ngẩng đầu nhìn lên cái tán cây lớn phía trên đã bị đập thủng một lỗ.
Xem ra anh ta bị người ta đẩy từ trên đỉnh núi xuống. Rơi đúng vào khu vực này, đập vào tán của cây cổ thụ đã mấy trăm, thậm chí mấy nghìn năm tuổi. Tán cây dày đã giảm bớt lực rơi. Để khi anh ta rơi từ tán cây xuống đống lá khô bên dưới… không bị nát bấy.
Nếu không với độ cao từ đỉnh núi xuống đây thì đừng nói còn thở, không tan xương nát thịt đã là chuyện không thể.
Tô Dao chống cằm, nhìn người đàn ông trước mặt, vai rộng, chân dài, eo thon.
Nghĩ đến việc anh ta sắp chết mà mình không làm gì thì hình như hơi thất lễ với “quý nhân từ trên trời rơi xuống” thì phải?
Cô nghĩ một chút rồi quyết đoán đưa tay cởi áo khoác của anh ta. Quần áo trên người cô toàn là vá chằng vá đụp, giặt đến bạc màu. Còn cái áo trên người người đàn ông này… là áo da xịn xò.
Dù cô cũng không hiểu ai lại mặc áo da giữa tháng năm. Nhưng ở trong rừng… cô rất cần thứ này. Coi như phần thưởng ông trời cho cô sau khi xuyên không đi.
Hơn nữa nói đi nói lại áo da chôn xuống đất cũng ô nhiễm đất đúng không?
Cô cởi nó ra… cũng coi như làm việc tốt rồi.
Tô Dao không ngờ mình cũng có ngày làm việc tốt. Cô vừa tặc lưỡi cảm thán thế đạo đổi thay, vừa tiếp tục kéo chiếc áo da xuống.
Tô Dao liếc chiếc áo da đang cởi dở rồi nói: “Anh sắp chết rồi. Có lời trăng trối gì thì nói đi.”
Nể mặt cái áo này, cô sẵn lòng nghe anh ta nói một câu. Ai ngờ người đàn ông đang hấp hối kia lại dùng hết sức lực nói: “Cứu… cứu… tôi…”
Tô Dao: ???
Cô bảo anh ta trăng trối. Không phải cầu cứu, được chưa?
Tô Dao đã xuyên qua mười thế giới, từng làm đủ loại nghề nhưng chưa từng cứu người.
Lòng trắc ẩn gì đó…
Không tồn tại.
“Không cứu được.” Cô từ chối dứt khoát rồi tiếp tục kéo áo da.
Nhưng người đàn ông lại vô cùng cố chấp. Bàn tay vẫn nắm chặt cổ tay cô, không cho cô kéo áo.
“Cứu… tiền… tôi… cho… tiền…” Giọng anh ta yếu như sợi tơ nhưng vẫn gắng gượng thỏa thuận điều kiện. Dù biết… có lẽ cô cũng không cứu được mình nhưng anh ta vẫn không cam lòng. Anh ta không muốn bỏ lỡ cơ hội cuối cùng.
Tô Dao lập tức nở nụ cười: “Ôi, vừa nãy tôi chỉ định xem vết thương của anh có nặng không thôi. Nói tiền bạc làm gì khách sáo thế?”
Cô đưa tay vuốt lại chiếc áo da vừa bị kéo lệch, vuốt phẳng những nếp nhăn.
Người đàn ông dường như thở phào.
Nụ cười của Tô Dao càng chân thành hơn. Việc tốt cô chắc chắn không làm. Nhưng nếu có tiền để cứu người thì dĩ nhiên không thể từ chối.
Ai lại đi khó dễ với tiền chứ?
Cô đâu phải kẻ ngốc.
Ngay khi người đàn ông vừa thở phào thì giọng nói ngọt ngào của Tô Dao lại vang lên: “Vậy… anh định trả bao nhiêu tiền?”
Người đàn ông dường như nghẹn lại: “…Giá… cô… ra…”
Anh không thiếu tiền, chỉ cần cô giúp anh.
Tô Dao tặc lưỡi:“Được thôi. Thỏa thuận vậy nhé. Anh ngủ đi.”
Người đàn ông vẫn chưa yên tâm. Bàn tay vẫn nắm chặt cổ tay cô, sợ cô nuốt lời cũng sợ cô bỏ chạy. Rõ ràng đau đến sắp ngất… mà ý chí cầu sinh vẫn mạnh mẽ đến vậy.
Ý chí sống mãnh liệt này cũng đáng để cô động tay một chút.
“Được rồi. Tôi đã nói cứu anh thì sẽ cố cứu. Buông tay ra, tôi đi hái thuốc. Chậm thêm chút nữa… thần tiên xuống cũng không cứu nổi đâu.” Cô vừa nói xong thì người đàn ông thật sự buông tay.
Tô Dao không chậm trễ.
Đã nói cứu thì cứu. May là hơn mười ngày sống quanh khu vực này, cô từng nhìn thấy mấy loại thảo dược cứu mạng. Cô quen đường quen lối, nhanh chóng đào được thuốc rồi quay lại dưới gốc cây.
Không dám chậm trễ. Cô sợ chỉ cần muộn một bước thì những con thú ăn thịt người kia sẽ ngửi thấy mùi máu rồi chạy tới.
Rồi ăn luôn cục tiền của cô thì cô lỗ to.
May mà khi quay lại, người đàn ông vẫn nằm yên dưới gốc cây.
Cô đi thế nào, lúc trở về anh ta vẫn vậy.
Ừm… Ngay cả hơi thở yếu ớt cũng chẳng thay đổi chút nào.
“Đúng là mạng lớn…” Tô Dao cảm thán một câu. Cô ngồi xổm xuống, dùng chuôi dao nghiền nát thảo dược rồi vắt nước thuốc vào miệng anh ta. Sau đó ngồi xếp bằng bên cạnh, đưa tay bắt mạch.
Người này đúng là mạng lớn thật.
Ngũ tạng lục phủ… vậy mà không vỡ nát?
Nếu vậy thì cái linh chi cứu mạng vừa cho anh ta uống có thể để anh ta nhổ ra trả lại không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)