Tô Dao thật ra không thích giết người.
Một đại phản diện luôn cầm kịch bản vai ác như cô, sao có thể làm chuyện “tốt bụng” như thế?
Sau khi dùng một cú đá chặn cái miệng thối của bà Điền lại, Tô Dao đi tới bên cạnh Diêu Diễm Phân, ngay trước mặt Tô Thúy Bình và Tô Đại Tráng. Cô ngồi xổm xuống, dáng vẻ có chút lười nhác, bất cần nói:“Bọn họ đánh bà, mắng bà, nhục mạ bà. Bà có muốn… giết chết họ không?”
Diêu Diễm Phân cố mở đôi mắt sưng húp. Bà gượng ngẩng đầu lên, gương mặt cũng sưng phù, in rõ những dấu tay đỏ bầm.
Bà nhìn Tô Dao.
Tô Dao cũng nhìn bà.
Nhưng người dời ánh mắt trước… lại là Diêu Diễm Phân.
Tô Dao chậc một tiếng, đứng dậy: “Nhớ cho rõ. Là bà tự mình không muốn phản kháng. Cho nên sau này, dù có bị đánh chết… cũng đừng phát ra một tiếng kêu. Bởi vì tất cả… đều do bà tự chuốc lấy.”
Diêu Diễm Phân bị bạo hành, vốn dĩ bà có cơ hội phản kháng. Nhưng bà không nắm lấy. Vậy thì sau này, dù bà bị Tô Đại Tráng đánh chết, Tô Dao cũng sẽ không nhúng tay thêm một lần nào nữa. Bởi vì đó là sự lựa chọn của chính bà.
Đã là người trưởng thành, đừng nói với cô cái gì mà “bị ép buộc”.
Trong nhận thức của Tô Dao, trên đời này không có chuyện bị ép buộc. Chỉ có lựa chọn của chính mình mà thôi.
Tô Dao rút chân lại, quay sang trước mặt Tô Thúy Bình, từ trên xuống dưới đánh giá cô ta một lượt rồi lạnh giọng nói: “Lấy cho tôi một đôi giày mới, chưa mang, sạch sẽ.”
“Tô Dao, con tiện…”
Chữ “nhân” còn chưa kịp nói ra, cổ Tô Thúy Bình đã bị bóp chặt.
Tô Dao khẽ cong môi, dáng vẻ thờ ơ, như thể thứ cô đang nắm trong tay không phải là một con người mà chỉ là… một món rác rưởi: “Tính khí của tôi không tốt. Nếu tôi thật sự nổi điên… thì thứ cô mất không chỉ là một đôi giày đâu.”
Từ ký ức của thân thể này, cô biết cỡ giày của mình và Tô Thúy Bình đều là 37. So với đôi dép cỏ rách nát đang mang trên chân mình… Thì giày của Tô Thúy Bình đều mua ở cửa hàng cung ứng trong huyện.
Trước đây chủ nhân thân thể này làm lụng không ít việc trong nhà để kiếm tiền. Số tiền mua giày kia… nói không chừng cũng là cô ấy kiếm được.
Cho nên đòi một đôi giày rất hợp tình hợp lý đúng không.
Tô Dao suy nghĩ một chút rồi buông tay.
“Bịch!” Tô Thúy Bình bị ném mạnh xuống đất.
Cô đứng trên cao nhìn xuống, ra hiệu cho cô ta mau đi lấy giày. Tô Dao không phải kiểu người thích dùng đồ của người khác. Nhưng cô càng không thích tự hành hạ bản thân.
Đôi dép cỏ trên chân chủ nhân cũ đã rách đến mức cọng cỏ bung hết ra. Vậy mà vẫn là đôi tốt nhất.
Đi kiểu giày này… thì đi đường kiểu gì?
Tô Thúy Bình không muốn đưa. Nhưng cô ta quá sợ Tô Dao đột nhiên phát điên, giống như biến thành người khác. Cuối cùng đành miễn cưỡng quay về phòng.
Một lát sau mang ra đôi giày Giải Phóng mới tinh, vừa mua mấy ngày trước còn chưa nỡ mang, giờ lại phải đưa cho Tô Dao.
Tô Dao nhìn khuôn mặt Tô Thúy Bình vì tức giận mà méo mó. Cô cầm đôi giày, khóe môi cong lên thành nụ cười rồi dùng đế giày vỗ vỗ vào mặt cô ta.
“Bốp… bốp…” Đế giày đập vào má phát ra tiếng vang rõ ràng.
Tô Thúy Bình nghiến răng, ánh mắt đầy oán hận nhìn cô.
Tô Dao khẽ cười: “Cô nên cảm ơn tôi. Tôi chỉ lấy của cô một đôi giày chứ không phải… một cái mạng.”
Tô Thúy Bình sợ đến mức lùi liền mấy bước. Cuối cùng ngã phịch xuống đất.
Tô Dao bật cười khinh khỉnh. Cô thay đôi giày Giải Phóng mới rồi nghênh ngang đi đến căn nhà củi, tiện tay lấy một con dao. Sau đó thản nhiên rời khỏi nhà họ Tô.
Cô vừa đi trong sân nhà họ Tô lập tức vang lên tiếng khóc lóc, chửi rủa liên hồi.
Tô Dao nghe thấy liền tặc lưỡi cảm thán: “Haizz… sao mình lại xuyên đến cái xã hội có pháp luật thế này chứ?”
Ở đây muốn giết người còn phải trước sau cân nhắc.
Phiền phức quá.
Với tính khí như cô thì đáng lẽ nên được ném vào thời loạn lạc chiến tranh mới đúng.
Đáng tiếc… đáng tiếc thật.
Xem ra đúng là cơ hội xuyên không cuối cùng. Cũng đúng là hình phạt rõ ràng.
Tô Dao vừa đi lên núi vừa vuốt cằm cảm thán.
Một đại phản diện như cô sao lại biến thành chị cả trong truyện hiếu đạo thập niên?
Chị cả chịu thương chịu khó, nhẫn nhục gánh vác, cả đời lao lực đến chết…
Một kẻ ngốc.
Đó hoàn toàn không phải phong cách của cô.
Đi được một đoạn, Tô Dao phát hiện có người đang lén đi theo sau. Cô dừng bước, quay đầu nhìn. Đó là một đứa bé da đen nhẻm đang lén lút theo cách đó không xa.
Theo ký ức của thân thể này thì đó là con thứ ba nhà họ Tô, cũng là em gái thứ ba của cô.
Tô Hồng Mai.
Một trong những đứa em mà nguyên chủ phải nuôi nấng đến trưởng thành.
Thấy Tô Dao dừng lại, Tô Hồng Mai lập tức cũng dừng bước, ánh mắt sợ sệt nhìn cô: “C… chị cả…”
Tô Dao không nhìn thấy ác ý từ đứa bé. Cô thu ánh mắt lại, quay người tiếp tục đi về phía trước.
Tô Hồng Mai vừa nhấc chân định bước theo thì Tô Dao đã lên tiếng: “Đừng đi theo tôi.”
Tô Hồng Mai lập tức không dám bước nữa.
Tô Dao tiếp tục đi lên núi. Cô đã tái sinh rất nhiều lần. Nhưng chưa một lần nào cô đi theo kịch bản đã định.
Trong Cục Xuyên Không Thời Không, cô đã trở thành kẻ khiến người ta đau đầu nhất.
Mỗi lần cô đi lệch kịch bản, 998 đều cố bắt cô quay lại đúng hướng. Nhưng Tô Dao luôn khinh thường bỏ ngoài tai.
Nếu ngay cả cuộc đời của mình cũng không thể tự quyết… thì sống còn có ý nghĩa gì?
Tuy ở nhà họ Tô, nguyên chủ luôn bị mắng là đồ ngốc. Nhưng qua ký ức của cô ấy, Tô Dao biết cô không hề ngốc. Chỉ là tính cách hơi chậm chạp, ít nói mà thôi. Rất nhiều chuyện cô đều hiểu rõ trong lòng. Chỉ vì môi trường sống hạn chế nên trông có vẻ đờ đẫn.
Ví dụ như trong ký ức, bây giờ là tháng năm âm lịch năm 1980. Hai ngày nữa là Tết Đoan Ngọ. Cũng chính ngày đó… là sinh nhật mười chín tuổi của cô.
Tô Dao cúi đầu nhìn thân thể mình. Cô bóp bóp cánh tay chỉ còn da bọc xương.
Mười chín tuổi?
Bảo mười ba tuổi cô còn tin.
Quá gầy. Gầy như gà con. Mà đây… không phải dáng vẻ cô thích.
Nếu đã dùng thân thể này thì cô phải nuôi nó thành dáng vẻ mình thích. Đã là đại phản diện thì tất nhiên phải da trắng, dáng đẹp, quyến rũ.
Tô Dao lên núi. Cô đi thẳng về phía khe Lạc Nhạn, nơi trong truyền thuyết thường có dã thú ăn thịt người xuất hiện.
Dã thú ăn thịt người à?
Đối với cô đang rất cần bổ sung thức ăn thì càng nhiều càng tốt. Vừa hay cô cũng muốn thử xem giới hạn của thân thể này ở đâu.
Tô Dao đi vào khe Lạc Nhạn. Một đi liền mất hút mấy ngày không xuống núi.
Mà bên nhà họ Tô cũng không ai nhắc đến việc đi tìm cô. Cho đến ngày thứ mười hai sau khi Tô Dao lên núi, nhà họ Tô có một người tìm đến. Nhìn thấy người đó, Tô Đại Tráng miễn cưỡng nặn ra nụ cười: “Kiến… Kiến Chương à… cậu… cậu từ mỏ than về rồi sao? Mau… mau vào nhà ngồi.”
Người đàn ông đứng ngoài sân hỏi thẳng: “Dao Dao đâu?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)