Thôn Hạ Loan, nhà họ Tô.
“Ông đây đánh chết con đàn bà đê tiện này! Đẻ ra cả đống đồ vô dụng chỉ biết ăn bám thì thôi đi, lại còn dám giấu tiền riêng sau lưng ông. Hôm nay ông không đánh chết mày thì ông không mang họ Tô!”
Tiếng chửi rủa thô tục, khó nghe vang lên từng hồi, đánh thức cả thôn Hạ Loan còn đang ngái ngủ.
Tô Đại Tráng có thân hình vạm vỡ đang túm tóc vợ mình như kéo một con chó chết, lôi thẳng từ trong nhà ra rồi quăng xuống cạnh giếng nước giữa sân.
Diêu Diễm Phân nhắm nghiền hai mắt, đầu đầy máu, đến mức không ai biết bà còn sống hay đã chết.
“Đồ gà mái không biết đẻ! Một thằng con trai cũng không sinh nổi, toàn đẻ ra lũ con gái ăn hại chọc tức ông. Chỉ biết ăn mà không biết làm, hôm nay ông phải đánh chết mày!”
“Đúng rồi! Đại Tráng, đánh mạnh vào! Con đàn bà trộm cắp này, tối qua còn dám ăn thêm một bát cơm. Đồ không đẻ nổi con trai, đánh chết đi!” Người nói là bà Điền, mẹ ruột của Tô Đại Tráng, một bà lão mặt mày cay nghiệt. Được con gái đỡ từ trong nhà bước ra, bà đứng dưới mái hiên nhìn con dâu bị đánh giữa sân, chẳng những không khuyên can mà còn đổ thêm dầu vào lửa.
Bên cạnh, Tô Thúy Bình cũng chẳng chịu thua: “Đúng đấy anh cả! Hôm qua nó còn giặt rách áo của em. Em mắng thì nó chối, anh mau đánh chết nó đi!”
Tô Dao tỉnh lại trong khung cảnh ồn ào hỗn loạn như vậy. Bên tai toàn tiếng chửi bới chát chúa khiến cái đầu vốn đã đau như búa bổ của cô càng như muốn nổ tung.
Cô mở mắt ra, liếc nhìn xung quanh.
Bức tường đất loang lổ. Trên mái nhà đầy mạng nhện, thậm chí còn có con nhện đang cần mẫn giăng tơ. Trên chiếc phản lớn lót rơm có năm đứa trẻ đen nhẻm, gầy trơ xương đang ôm chặt lấy nhau, run rẩy nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ bé xíu. Ngoài sân, tiếng chửi bới vẫn chưa dừng.
Đầu Tô Dao đau như búa bổ.
Tâm trạng của cô lúc này… cực kỳ tệ.
[Ký chủ! Ký chủ! Cô đừng quên kiếp này mình là chị cả trong truyện “hiếu đạo”. Phải nhẫn nhịn chịu khó, không được tùy tiện nổi nóng. Cô không còn là đại phản diện kiếp trước – người từng dẫn mười tám lộ phản tặc khởi binh tạo phản thành công nữa!]
Hệ thống 998 thấy cô xuống giường thì lo lắng nhắc nhở. 998 đã theo Tô Dao rất nhiều năm.
Không, chính xác hơn là… rất nhiều kiếp.
Nhưng bất kể kiếp nào, nó cũng không thể dẫn dắt Tô Dao đi theo “con đường chính nghĩa”. Đó là thất bại lớn nhất của nó. Mà lần xuyên không này… chính là cơ hội cuối cùng của cô. Nếu lần này cô vẫn không làm người tốt… Thì sau khi chết, cô sẽ rơi vào đạo súc sinh, đời đời kiếp kiếp bị người sai khiến.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tô Dao chỉ thản nhiên “ừ” một tiếng.
[À… mày cũng tới à.]
Trước khi nhắm mắt ở kiếp trước, thanh Thí Thiên Thần Kiếm trong tay cô còn đang kề trên cổ tên quân sư chó săn của vị hoàng đế chính đạo kia. Cô còn chưa kịp chém đầu hắn xuống làm bóng đá thì trước mắt đã tối sầm, chết thẳng cẳng.
Sau đó bị đưa vào Cục Thời Không, nhận cái gọi là nhiệm vụ cứu rỗi cuối cùng.
Xuyên thì xuyên đi.
Nhưng lại bắt cô làm chị cả trong truyện hiếu đạo?
Một con bé ngốc đầu óc không bình thường?
Sau khi mẹ ruột bị cha đánh chết, cô ta vẫn cam chịu, vừa làm cha vừa làm mẹ, đi làm ở mỏ than nuôi năm cô em gái và cả đứa con riêng của Tô Đại Tráng.
Nuôi chúng ăn học đến đại học.
Cuối cùng… hài lòng chết già trong viện dưỡng lão?
Khi những ký ức này bị nhét vào đầu, Tô Dao chỉ hận mình không gặp được cấp trên của 998. Nếu gặp được thì cô nhất định sẽ nhét nguyên cái kịch bản này vào miệng hắn.
Phải ngu đến mức nào mới viết ra được cốt truyện thế này?
998 cảm nhận rõ ràng sát khí từ Tô Dao. Nó rất muốn khuyên thêm vài câu. Nhưng thời gian của nó đã hết, không thể tiếp tục ở lại không gian này nữa. Nó chỉ kịp nhét toàn bộ “thiết lập nhân vật” và “sứ mệnh chị cả hiếu đạo” của kiếp này vào đầu Tô Dao.
[Ký chủ! Tôi đi đây! Đừng quên thiết lập nhân vật của cô!] Nói xong liền mất liên lạc.
Tô Dao chửi thề: “Nhân thiết cái con mẹ mày.”
Vừa dứt lời, cánh cửa gỗ mỏng manh trước mặt cô bị cô đá tung một cước.
“Rầm!”
Cánh cửa bay thẳng ra ngoài sân, rơi đúng ngay trước chân Tô Đại Tráng, lúc hắn đang chuẩn bị tiếp tục đánh vợ. Hắn giật mình lùi mạnh một bước, suýt nữa ngã ngồi xuống đất. Bà Điền và Tô Thúy Bình cũng hoảng hốt. Cả ba người cùng quay đầu nhìn lại.
Đứng trước cửa căn nhà củi, nơi mấy chị em ngủ là Tô Dao. Quần áo rách rưới. Tóc tai rối bù. Mặt mũi lấm lem đến mức không nhìn rõ dung mạo. Chỉ có đôi mắt đen sâu hun hút… khiến người ta thấy lạnh sống lưng.
“Con ngốc kia, mày làm gì vậy?” Tô Thúy Bình nhìn rõ là Tô Dao thì lập tức lớn giọng: “Không thấy anh tao đang đánh con mẹ đê tiện của mày à?”
Tô Dao ngẩng đầu, nheo mắt nhìn cô ta.
Tô Thúy Bình giật mình, nắm chặt tay bà Điền lùi lại một bước, suýt kéo bà lão ngã nhào. Bà Điền bực bội trừng mắt nhìn Tô Dao: “Tô Dao, mày làm cái trò gì thế? Ánh mắt mày nhìn cô mày là ý gì? Mau cút lại đây xin lỗi cô mày!”
“Xin lỗi?” Tô Dao hơi nghiêng đầu, nhìn bà ta như nhìn chuyện cười.
Đứa cháu gái trước giờ chưa từng dám ngẩng đầu, nay lại ngẩng đầu… thậm chí còn cười. Khiến bà Điền vừa kinh ngạc vừa chợt nhận ra con bé này… lớn thật rồi. Có thể gả đi đổi tiền sính lễ được rồi.
Ánh mắt bà ta lóe lên đầy tính toán.
Tô Dao khẽ cười lạnh.
Lúc này Tô Đại Tráng cũng hoàn hồn. Nghĩ tới việc mình suýt bị một con ngốc dọa đến tè ra quần, hắn lập tức nổi điên, sải bước tới: “Con ngốc ăn bám này! Dám đá cửa dọa bố mày? Hôm nay tao đánh chết mày!”
Hắn giơ tay tát xuống.
Đầu Tô Dao lúc này đã bớt đau. Nhìn bàn tay đen sì đang vung tới, cô khẽ cười khẩy. Chưa ai kịp phản ứng, Tô Dao đã tung một cú đá.
“ẦM!”
Thân hình to như trâu của Tô Đại Tráng bị đá bay thẳng ra ngoài. Cánh cửa bay xa bao nhiêu thì hắn bay xa bấy nhiêu.
“Bịch!” Hắn đập mạnh xuống nền đất trong sân, dính đầy… phân gà.
“Mày…” Tô Đại Tráng họng trào vị tanh, chỉ kịp nói được một chữ rồi cổ họng nóng rát như bốc lửa.
“Con trai của mẹ ơi!”
“Con ngốc! Mày dám đánh cả cha mình? Mày muốn tạo phản à?!”
Bà Điền và Tô Thúy Bình hoàn toàn sững sờ. Sau khi hồi thần lại, bà Điền lảo đảo chạy về phía con trai, còn Tô Thúy Bình thì trừng mắt nhìn Tô Dao không dám tin.
“Tô Dao, con ngốc nhà mày…”
“Tô Dao! Con ngốc kia! Mày định làm gì? Tao là bà nội của mày! Mày dám vô lễ với tao thì coi chừng bọn tao nhốt mày vào lồng heo dìm xuống sông!” Đến lúc này bà ta vẫn còn đe dọa.
Tô Dao bật cười khẩy. Cô đã đứng ngay trước mặt bà ta. Ngay khi bà Điền sợ đến mức gần như tè ra quần thì Tô Dao nhấc chân.
“Bốp!”
Một cú đá đạp thẳng vào miệng bà ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)