Giang Hành Diệp vốn dĩ hôm nay không định ăn tối đàng hoàng.
Đêm qua chất lượng giấc ngủ của hắn không tốt, ban ngày có tranh thủ chợp mắt một lúc nhưng vẫn thấy uể oải. Chuông tan học vừa vang lên, điều duy nhất hắn muốn làm là về nhà ngủ.
Thế nhưng Vương Dịch Xuyên cứ sống chết bám lấy cậu, vừa ôm vừa gào như khóc tang.
"Anh ơi, thật sự ngon lắm! Ngon đến phát khóc luôn! Mấy cuộn trứng phô mai đó là cuộn trứng ngon nhất đời em từng ăn! Còn mì nước hầm xương nữa, sao trên đời lại có bát mì ngon như vậy chứ, em thật sự không hiểu nổi!"
Giang Hành Diệp đạp cậu ta một cái.
"Buông ra."
"Giang ca! Đi với em đi mà! Nếu không ngon, em chặt đầu cho anh!"
"Tao lấy đầu mày làm gì? Buông tay."
"Hu hu, cứu lấy Tiểu Xuyên nghèo khổ không đủ tiền đi mà. Trước khi chết đói, em chỉ muốn được ăn thêm một lần cuộn trứng phô mai thôi. Anh nhất định sẽ giúp em thực hiện nguyện vọng này đúng không?"
“...” Thế là Giang Hành Diệp, người vốn định về nhà ngủ bù, cứ vậy bị "Tiểu Xuyên nghèo đến mức không đủ tiền" lôi thẳng tới quán đồ Nhật cách nhà 3 cây số.
Hắn nhìn Vương Dịch Xuyên đang bám trên tay mình như con bạch tuộc không xương, giọng bình thản.
"Vương Tiểu Nhị, nếu không ngon, tao không cần đầu mày."
"Thật hả?"
Nhìn kiểu gì cũng chẳng giống một quán ăn "ngon đến phát khóc", "cực phẩm" như lời Vương Dịch Xuyên ca ngợi.
Vương Dịch Xuyên mang theo tâm trạng nặng nề đi gọi món.
Giang Hành Diệp đảo mắt nhìn quanh, tùy tiện chọn một chỗ ngồi xuống rồi mở điện thoại chơi Anipop.
Vừa vào game, vạt áo hắn bỗng bị ai đó khẽ kéo. Theo lực kéo cúi đầu nhìn xuống, hắn thấy một chiếc găng tay trắng tròn vo, cùng một đôi mắt đen láy.
Một cô bé quen mắt đang ngồi xổm bên chân hắn. Chiếc mũ len che gần hết cái đầu, cô bé lén lút như ăn trộm, nhỏ giọng chào:
"Khương Qua, chào buổi chiều."
...Khương Qua? Đây là kiểu xưng hô gì vậy? Lại còn trong tư thế kỳ quái thế này nữa.
Giang Hành Diệp nhất thời không hiểu cô định làm gì, chỉ đành giữ thái độ quan sát, lịch sự đáp lại:
"Ừm, chào buổi chiều."
Sau đó, lại im lặng rất lâu. Cô bé vẫn ngồi xổm, hoàn toàn không có ý định đứng dậy. Mày nhíu chặt, vẻ mặt vô cùng rối rắm. Tay phải vô thức xoắn xoắn vạt áo hắn, chỉ cần không mù cũng nhìn ra cô đang rất phiền não.
Đến lúc Giang Hành Diệp mỏi cổ, định bảo cô đứng lên nói chuyện, đối phương cuối cùng cũng mở miệng. Vừa nhìn hắn vừa dò hỏi:
"Khương Qua... cậu còn nhớ mình không?"
Lời mở đầu này…Giang Hành Diệp nhướng mày, không đáp. Cô lại nhỏ giọng bổ sung:
"Là mình... hôm qua mang cà phê với giò heo cho cậu ấy, cậu còn nhớ không?"
Giang Hành Diệp cảm thấy mình đã hiểu khát vọng trong ánh mắt cô.
"Hôm qua quên quẹt thẻ à?"
"Không đúng không đúng! Đương nhiên không phải!"
Sơ Nguyện lắc đầu như trống bỏi, cả khuôn mặt, kể cả chiếc mũ len, đều tràn đầy vẻ chân thành.
"Đã nói là quà tặng bất ngờ cho cậu rồi, sao mình có thể lấy tiền chứ. Thế thì thiếu đạo đức quá!"
"Vậy giò heo quá hạn?"
"Sao có thể! Trưa hôm qua mới hầm xong mà, tuyệt đối không có vấn đề gì!"
"Thế thì?"
"Chỉ là..." Cô ngập ngừng. "Mình... hôm nay quên mang ví."
“...” À.
Cái này thì đúng là không nghĩ tới.
Vương Dịch Xuyên khó khăn lắm mới chen được vào giữa màn cãi nhau của hai vợ chồng chủ quán để gọi món. Quay đầu lại, liền thấy bên cạnh Giang ca có một cô gái quen quen đang ngồi xổm.
Nhìn kỹ thêm chút.
Ơ kìa! Chẳng phải là cô bé tối qua tặng giò heo cho Giang ca sao? Kiên trì thật đấy, đuổi theo tận đây luôn. Nhưng đáng tiếc...
Đối diện với vị vua hệ cấm dục như Giang ca nhà họ, đừng nói tặng một cái giò heo, có tặng một nghìn cái thì cũng chẳng thể biến Giang Đà Đồ thành Trụ Vương được.
Cô bé đáng thương ngồi xổm dưới đất, ngẩng đầu, mắt rũ xuống. Hai cục bông trên mũ len cũng rủ xuống theo, trông chẳng khác gì một chú mèo Scottish Fold cụp tai ủ rũ.
Vương Dịch Xuyên thở dài đầy thương cảm. Đang định tiến lên khuyên cô bé đáng thương này đừng cố chấp nữa, thì nghe thấy giọng nói mềm mại đầy sốt ruột vang lên.
"Cậu chẳng phải thường xuyên tới quán net nhà mình chơi sao? Mình là con gái chủ quán đó. Lần sau cậu tới, mình nhất định sẽ trả tiền cho cậu, còn... còn giảm giá cho cậu 20% nữa, được không?"
"Được thì được." Giang ca lười biếng dựa lưng ghế. "Nhưng tôi bị mù mặt. Cô không có điện thoại, cũng chẳng có giấy tờ tùy thân, sao tôi biết cô có lừa tôi không?"
Giọng điệu vẫn bình thản như cũ. Nhưng Vương Dịch Xuyên xin thề, cậu nghe ra được vài phần hứng thú. Chính là kiểu...
"Ơ, con mèo này đáng yêu ghê, để tao trêu thử."
Đáng tiếc, chú mèo Scottish Fold rõ ràng không nghe ra. Ngược lại còn càng ủ rũ hơn, cô bé nhíu mày, buồn bã nói:
"Haizz... cậu lại bị mù mặt. Thế thì biết làm sao đây?"
Giang Hành Diệp rất phối hợp gật đầu.
"Ừ nhỉ. Biết làm sao đây."
??? Hôm nay Giang ca bị bệnh gì thế? Thật sự thích cô bé này hay buồn ngủ quá nên tưởng mình đang nằm mơ?
"Vậy... vậy..."
Sơ Nguyện "vậy" mãi mà vẫn chẳng nghĩ ra cách. Cuối cùng ánh mắt dừng trên ngực chính mình. Cô thử tháo sợi dây đang đeo trên cổ xuống, chìa móng vuốt nhỏ ra.
"Hay là... mình đưa thẻ học sinh cho cậu nhé? Sau này cậu đến trường mình đòi tiền."
Nghĩ một chút, cô lại bổ sung: "Tiền xe mình trả."
Giang Hành Diệp liếc tấm thẻ học sinh.
Trường THPT số 7 Ninh Thành.
Trong ảnh, cô gái buộc tóc đuôi ngựa, da trắng hơn cả chiếc sơ mi đồng phục. Cười toe toét, hai lúm đồng tiền hiện rõ. Viết đầy vẻ "Hôm nay được chụp ảnh vui quá!" trên mặt
Ngay lúc ấy, một ngón tay mảnh khảnh chỉ lên tấm ảnh, móng tay cong cong như trăng non.
"Cậu xem đi, khuôn mặt này có phải giống mình y chang không? Chính là mình đấy! Họ Sơ tên Nguyện, lớp 11-7. Cậu cứ vào trường mình hỏi đại một người là ai cũng biết mình."
Nếu bỏ qua giọng nói mềm mềm như sữa thì câu thoại này nghe cũng khá oai phong, khá có khí chất giang hồ.
"Được thôi."
Giang Hành Diệp cũng chẳng lấy thẻ học sinh của cô, hắn lười biếng đứng dậy.
"Thấy cậu thành khẩn như vậy, tôi tin cậu một lần. Đứng lên đi, tôi dẫn cậu đi thanh toán."
Hả? A!
—— Cuối! Cùng! Cũng! Thành! Công!!
Sơ Nguyện thở phào nhẹ nhõm. Cô đeo lại thẻ học sinh lên cổ, vui vẻ đứng dậy. Do ngồi xổm quá lâu, lại đứng lên quá nhanh, đầu óc lập tức choáng váng.
May mà kịp chống tay lên bàn mới không ngã. Cô lảo đảo như chú lật đật, lon ton đi theo sau lưng cậu thiếu niên. Vừa đi vừa cố gắng ca ngợi:
"Khương Qua, cậu đúng là người tốt có tấm lòng lương thiện. Mình cảm ơn cậu cả đời luôn, cả mình với ba mình đều cảm ơn cậu."
...Nếu không phải giọng điệu chân thành đến mức tràn đầy cảm kích thì Vương Dịch Xuyên đã tưởng cô đang chửi người rồi.
Cậu ta cứ thế nhìn Giang ca vòng qua mình, đi tới quầy thu ngân phía sau bếp, rút điện thoại quét mã QR, thanh toán cho chú mèo Scottish Fold.
"Hết bao nhiêu?"
"78 tệ. Cảm ơn cậu nhé, Khương Qua. Mình cả đời..."
"Chuyện nhỏ thôi, khỏi cần cả đời."
Giang Hành Diệp lười nhác dựa vào tủ đông.
"Với lại, bình thường tôi không cho người khác vay tiền. Hôm nay đã giúp cậu trả rồi thì coi như chúng ta là bạn. Không cần gọi xa lạ thế nữa."
"À? Thế phải gọi gì?"
Thiếu niên khựng lại một chút, giọng thản nhiên:
"Cứ gọi Giang ca."
Sơ Nguyện nhìn cậu, cảm thấy rất có lý. Thế là cô nở nụ cười, ngoan ngoãn gọi một tiếng:
"Giang ca."
Vương Dịch Xuyên: “...”
Hai vợ chồng chủ quán tuy vẫn cãi nhau nhưng việc nấu nướng chẳng hề chậm. Sơ Nguyện vừa đi thì mì cũng được mang lên.
Vương Dịch Xuyên vừa nhai củ cải muối vừa lén liếc Giang Hành Diệp. Suy nghĩ rất lâu mới dè dặt mở lời:
"Giang ca, anh cũng sắp 18 rồi nhỉ."
Đối diện không phản ứng.
"Đã 18 rồi thì cũng nên nghĩ tới vài chuyện đúng không?"
Vẫn im lặng.
"Em thấy cô bé lúc nãy... cũng khá xinh đấy ha?"
"Vương Tiểu Nhị."
Giang Hành Diệp nhấc mắt khỏi điện thoại, giọng nhàn nhạt.
"Hoặc là ăn cơm, hoặc là nói tiếng người."
“...” Vương Dịch Xuyên đành cúi đầu húp mì, nhưng chưa đầy nửa phút đã không nhịn nổi. Cậu ta ngẩng đầu lên, bất chấp tất cả.
"Giang ca, anh nói thật đi, rốt cuộc có phải anh thích cô bé đó không? Nếu thích thì cứ mạnh dạn theo đuổi đi! Anh em luôn ủng hộ! Nhỏ tuổi một chút thì sao? Anh cũng chưa thành niên mà! Không phạm pháp, không phạm tội!"
Câu nói hùng hồn đến mức...
Cả quán, kể cả cậu học sinh tiểu học vẫn luôn chơi Vương Giả Vinh Diệu, cũng tò mò ngẩng đầu nhìn bọn họ.
Giang Hành Diệp cuối cùng cũng đặt điện thoại xuống, nhướng mày.
"Tao thấy mày đúng là không muốn giữ cái cổ nữa."
"Không phải! Nếu anh không thích người ta thì sao lại tự nhiên trả tiền cho người ta?"
Thiếu niên lười biếng tựa ra sau.
"Mày không nghe à? Cô ấy nói sẽ giảm cho tao 20%."
“...” Vớ vẩn! Nếu Giang Hành Diệp là kiểu người chịu cúi đầu chỉ vì giảm giá thì tôi cắt đầu mình xuống cho cậu đá bóng!
"Thế lúc đầu anh còn giả vờ không nhớ người ta làm gì? Bà cụ bán bánh trứng cho anh một tuần trước anh còn nhớ, vậy mà cô gái xinh đẹp từng tặng anh giò heo thì quay đầu cái là mù mặt?"
Giang Hành Diệp bình tĩnh nhìn cậu ta.
"Nếu tao không nói tao bị mù mặt, cô ấy có giảm cho tao 20% không?"
"..."
"Nếu cô ấy không giảm 20% thì sao tao phải cho cô ấy vay tiền?"
Vương Dịch Xuyên nghẹn đến đỏ bừng cả mặt.
"Anh thức trắng đêm, nhiều lắm cũng chỉ gọi một ly cà phê 60 tệ, giảm 20% thì tiết kiệm được 12 tệ. Anh vì 12 đồng đó mà dây dưa với con gái nhà người ta lâu như thế, anh lừa ma à!"
Im lặng một lúc.
“Ừ.” Khóe môi thiếu niên khẽ cong lên, thản nhiên.
"Mày nói đúng."
"Tôi đúng rồi phải không? Tôi đã bảo mà anh..."
"Đúng là tao lừa ma."
“...Đệt.” Vương Dịch Xuyên tuyệt vọng tự tát mình một cái.
"Mẹ nó, lại bị anh mắng rồi đúng không! Nhưng mà Giang ca..."
“Ăn cơm.” Giang Hành Diệp đổi tư thế ngồi, nhắm mắt dưỡng thần.
"Đừng nói chuyện với tao nữa. Còn làm ồn thì tao không trả tiền."
"Tại sao? Anh còn trả tiền cho em gái kia, sao lại không trả cho anh em? Anh... anh... anh đúng là trọng sắc khinh bạn!"
"Tao trả tiền cho cô ấy là đầu tư. Còn trả tiền cho mày là làm từ thiện."
Vương Dịch Xuyên lập tức không phục.
"Thế sao trả tiền cho em lại không phải đầu tư?"
“Ồ?” Giang Hành Diệp nhàn nhạt mở mắt.
"Ví dụ xem? Mày giảm cho tao 20% được không?"
“...” OK. Vương Dịch Xuyên tủi nhục cúi đầu húp mì.
Mẹ nó, chỉ vì 12 đồng. Chỉ vì 12 đồng mà hôm nay cậu bị sỉ nhục 2 lần.
Tận 2 lần!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

