Sơ Nguyện về đến nhà thì đã 6 giờ rưỡi.
Chú Trần vừa mới đổi ca với chị Chương Ý xong, đang buộc một thùng đồ lên xe đạp. Thấy cô bé, chú cười chào:
"Tiểu Nguyện Nguyện, hôm nay giáo viên lại dạy quá giờ à?"
"Không có đâu ạ, là cháu ăn tối ở ngoài."
"Thảo nào. Tuần này được nghỉ cuối tuần rồi mà, cũng nên ăn một bữa tử tế chứ. Thế nào, ngon không?"
Ngon không? Sơ Nguyện nhớ lại bữa tối đầy khúc chiết của mình, chần chừ đáp:
"Cũng... tạm được ạ."
Thấy chú vất vả buộc chiếc thùng lên xe, cô tò mò hỏi:
"Chú Trần, trong này là gì vậy?"
"Là cua biển. Chương Ý mang tới đấy, trong bếp còn đang hấp cho cháu một nồi." Chú Trần búng nhẹ lên trán cô. "Mà này, chú với Chương Ý bằng tuổi bằng tháng, sao cháu gọi nó là chị mà gọi chú là chú?"
Khóe mắt Sơ Nguyện cong cong: "Anh Tiểu Trần."
"Ừ." Chú cười tươi. "Vào đi, ngoài này gió to lắm."
Sơ Nguyện vẫy tay chào rồi đeo cặp bước vào tiệm. Chương Ý đang đứng sau quầy nghe điện thoại. Vừa thấy cô trở về liền vẫy tay:
"... Vâng, chú Hoa, Tiểu Nguyện về rồi, để con đưa máy cho em ấy."
"Sơ Nguyện, ba em gọi."
"Ba."
Sơ Nguyện nhận điện thoại, một tay bóc quýt, một tay cầm máy.
"Bao giờ ba về vậy?"
"Hôm nay ba chưa về được."
Đầu dây bên kia, ba Sơ thở dài.
"Bên nhà anh họ con xảy ra chút chuyện, tạm thời còn hơi rắc rối."
“Hả?” Cô bé sợ bóng tối lập tức thấy bất an.
"Anh họ xảy ra chuyện gì vậy? Con sang được không?"
"Không cần. Chỉ là chị dâu con đang dự tiệc cưới thì đột nhiên ngất xỉu, đưa đi kiểm tra mới biết là có thai. Bây giờ hai bên gia đình đang cãi nhau, ba phải ở lại giúp bác cả lo liệu. Sớm nhất chắc cũng phải thứ Hai tuần sau mới về."
Sơ Nguyện không hiểu.
"Hai người đã đăng ký kết hôn rồi mà. Có em bé chẳng phải là chuyện tốt sao? Sao lại cãi nhau?"
"Chuyện người lớn, con đừng quan tâm. Người lớn sẽ tự giải quyết."
"Thôi nhé, bác cả gọi ba rồi."
“...” Cúp máy, Sơ Nguyện rầu rĩ nhét một múi quýt vào miệng.
"Sao thế? Môi chu ra treo được cả chai dầu rồi. Chú Hoa mắng em à?"
"Không phải."
Cô cúi đầu nhìn múi quýt trong lòng bàn tay.
"Chị Chương Ý, chị nói xem, sao ba em cứ không cho em vẽ tranh nhỉ? Nếu đã không muốn em vẽ thì ngày trước sao còn cho em đi học?"
"Đâu phải không cho em vẽ."
Chương Ý dịu giọng.
"Ông ấy chỉ lo em học hành thôi. Em đang học lớp 11, đương nhiên việc học vẫn quan trọng hơn. Lên đại học rồi vẽ cũng chưa muộn."
“Nhưng...” Sơ Nguyện ngập ngừng, khẽ cúi mắt.
“Em chỉ muốn thi vào Học viện Mỹ thuật. ”
"Ba em sẽ không đồng ý đâu."
Thành tích của Sơ Nguyện vốn rất khá. Giáo viên còn gọi điện cho phụ huynh mấy lần, bảo cô tạm thời tập trung học văn hóa trước. Một đứa thông minh như vậy, chỉ cần chuyên tâm thêm chút nữa, ngay cả top 5 đại học cũng có cơ hội.
Vì thế ba Sơ mới quản cô nghiêm như vậy.
“Em biết...” Cô thở dài.
"Thôi vậy, chuyện ngày mai thì để ngày mai tính. Chị Chương Ý, cua chín chưa? Em ngửi thấy thơm lắm rồi!"
Nhìn cô bé vừa nãy còn buồn rầu, chớp mắt đã lại hoạt bát, bao lời an ủi Chương Ý chuẩn bị sẵn đều mắc nghẹn trong bụng. Một lúc sau cô chỉ biết lắc đầu bất lực.
"Đúng là trẻ con."
...
Tay nghề nấu ăn của Chương Ý rất tốt, mẻ cua hấp thơm ngon vô cùng.
Có điều cua tính hàn, ăn nhiều không tốt. Sợ Sơ Nguyện tham ăn, cô chỉ hấp vài con, số còn lại vẫn để sống trong thùng.
Điều khiến cô ngạc nhiên là…Sơ Nguyện chỉ ăn đúng một con. Hai con còn lại vẫn nằm nguyên trong đĩa. Cô bé cứ nhìn chúng đầy lưu luyến nhưng nhất quyết không động vào.
"Ơ? Tiểu Nguyện Nguyện, hôm nay chán ăn à?"
“Không phải.” Cô cẩn thận đặt hai con cua vào nồi giữ nóng.
"Hôm nay có một bạn tốt giúp em chuyện rất quan trọng. Em muốn để dành cho cậu ấy để cảm ơn."
"Để tới sáng mai thì ăn không ngon nữa đâu. Với lại cuối tuần em cũng không đi học mà, thứ Hai chị hấp mẻ mới cho em."
Sơ Nguyện vội xua tay.
"Không phải bạn cùng trường đâu, là khách quán net nhà mình. Tối nay chắc cậu ấy sẽ tới."
"Ồ, vậy được. Hai con đủ chưa? Có cần chị hấp thêm không?"
"Đủ rồi ạ."
Mẻ cua Chương Ý mang đến đều rất đẹp. Con nào con nấy to, chắc thịt. Ngay cả với một người mê cua như Sơ Nguyện, từng ăn đủ loại cua sông cua biển, cũng phải công nhận đây là loại rất ngon.
Đáng tiếc, Khương Qua hôm nay dường như không có số hưởng. Sơ Nguyện dụi mắt, cố thức đến tận một giờ sáng vẫn không thấy cậu xuất hiện.
Chiếc bàn đối diện đã có người khác ngồi, hai cô gái đang yên lặng làm PPT. Không khí vô cùng hài hòa, không còn tiếng chửi tục xen lẫn tiếng đập bàn phím làm phiền cô nữa.
Nhưng hôm nay, nét vẽ của cô lại vô cùng ngập ngừng. Là vì không nhìn thấy anh trai có gương mặt như bước ra từ truyện tranh nên mất cảm hứng sao?
Như thế thì không ổn chút nào, Sơ Nguyện buồn bã nhíu mày. Lỡ sau này cậu ấy không đến quán net nữa thì sao? Chẳng lẽ cả đời cô sẽ không có cảm hứng sáng tác?
Sơ Nguyện à, phải biết linh hoạt chứ, tích cực tìm Muse mới đi.
Cô nhìn đồng hồ, đã 1h15, xem ra anh trai truyện tranh hôm nay thật sự sẽ không tới. Đang định dọn đồ đi ngủ thì điện thoại bỗng rung lên.
Là biên tập.
Hồ Bát Thất: Đao à, truyện của em được xếp đăng kỳ này rồi, xem thử bản dàn trang có vấn đề gì không.
Sơ Nguyện hơi ngạc nhiên.
Văn Đao: Nhanh vậy ạ?
Giờ này chắc đối phương cũng không ngờ cô còn thức, một lúc sau mới trả lời.
Hồ Bát Thất: Ừ. Ban đầu có một truyện bị nghi đạo văn nên rút xuống. Số trang của em vừa khớp nên bọn chị đưa lên trước.
Ra là vậy. Cô còn tưởng phải chờ 2-3 tháng mới được thấy truyện của mình đăng.
Hồ Bát Thất: Em xem trước đi. Truyện chia làm hai kỳ, kỳ đầu đăng 24 trang.
Hồ Bát Thất: À đúng rồi, phong cách của em tổng biên tập khá thích. Nếu còn truyện khác thì cứ gửi tiếp nhé. Gần đây bên chị đang thiếu truyện ngắn với trung bình.
Văn Đao: Vâng ạ.
"Văn Đao" là bút danh của Sơ Nguyện.
Lấy ý từ câu: "Chỉ nghe tiếng đao, không thấy bóng người."
Bản thân cô cảm thấy cái tên này cực kỳ ngầu. Dù thứ cô vẽ lại toàn là truyện chữa lành thiếu nữ.
Bộ truyện ngắn này của cô, nam chính tên Trần Qua. Khương Qua, Trần Qua. Trong mắt Sơ Nguyện, hai cái tên ấy đều mang một mối liên hệ rất dịu dàng và lãng mạn. Đều là những cậu thiếu niên giống chim.
Nữ chính Đào Đào mắc chứng tự kỷ. Cô thường xuyên cho một chú chim sặc sỡ ăn trước cửa sổ phòng vẽ.
Trần Qua là con trai của bạn ba cô, tạm thời ở nhờ nhà. Mỗi lần cậu đến, con chim đều bay đi. Mỗi lần cậu rời đi, nó lại bay trở về. Cậu thích bầu trời, thích cây cối, thích tiếng gió lướt qua vành tai.
Cậu nói như vậy sẽ khiến mình cảm thấy tự do. Thậm chí có thể chỉ vào bản đồ thế giới rồi kể vanh vách phong cảnh và ẩm thực của từng nơi, hiểu rõ vô số quốc gia.
Một hôm, sau khi cậu rời đi. Trong quần áo vô tình rơi ra một chiếc lông chim. Đào Đào tin rằng, Trần Qua chính là con chim ấy, là một yêu quái.
Nhưng cô không hề sợ. Dưới sự dẫn dắt của Trần Qua, cô dần dần thử bước ra ngoài, đi du lịch, giao tiếp với mọi người, trở nên cởi mở hơn, bệnh cũng khỏi hẳn.
Cho đến ngày hai người đính hôn, con chim kia cũng không bao giờ xuất hiện bên cửa sổ phòng vẽ nữa.
Đêm tân hôn, lần đầu tiên cô hỏi chồng mình:
"Anh là con chim đó sao?"
Trần Qua mỉm cười.
"Nếu em hy vọng là anh... thì chính là anh."
Cảnh cuối cùng, vẫn là căn phòng vẽ ngập nắng. Trần Qua đứng bên cửa sổ, huýt sáo. Một chú chim sặc sỡ vỗ cánh đáp xuống đầu ngón tay cậu.
Trên bàn trước mặt, đặt một tập hồ sơ điều trị bệnh tự kỷ. Tên bệnh nhân là Đào Đào. Bác sĩ điều trị là Trần Qua.
Xin lỗi nhé. Anh lừa em rồi. Anh không phải con chim ấy. Nhưng ngay từ đầu…Anh đã đến vì muốn chữa lành cho em.
Đọc đến đoạn kết, Sơ Nguyện khịt khịt mũi, đưa tay lau khóe mắt.
... Haizz. Chắc tại buồn ngủ quá thôi.
Cô lại ngẩng đầu nhìn khắp quán net, vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc ấy.
Thôi vậy, chắc hôm nay cậu ấy sẽ không đến nữa.
Cô nhắn xác nhận bản thảo cho biên tập, rồi cầm cốc bàn chải đánh răng ra bồn rửa. Hai con cua được giữ nóng cả buổi. Cuối cùng vẫn bị Chương Ý mang tặng bác Vương bán đồ nướng bên cạnh.
Thật đáng tiếc.
Sơ Nguyện chống cằm thở dài. Cua ngon như vậy cơ mà, uổng phí cả tấm lòng báo đáp của cô.
Đúng lúc Sơ Nguyện ôm chăn, thất vọng vì không đợi được "ân nhân cứu mạng", chìm vào giấc ngủ...
Thì Giang Hành Diệp vừa ngủ dậy vì đói, hắn vò vò mái tóc. Định xuống bếp tìm gì đó ăn, vừa tới cửa bếp thì chạm mặt một cô gái đang ôm cốc mì ăn liền.
Mùi bò hầm quen thuộc bốc lên từ cốc mì, hơi nóng lững lờ bay trong không trung. Khiến khung cảnh đêm khuya bỗng có cảm giác rất ấm áp.
Tủ đựng đồ khô bên cạnh vẫn mở, bên trong còn mấy cốc mì dưa cải chua với mì hải sản. Chỉ có mì bò hầm là hết.
Giang Hành Diệp thản nhiên liếc cốc mì trong tay cô.
"Không phải cô từng nói, chết cũng sẽ không động vào đồ của tôi sao?"
Cô gái giật mình.
"Đây... là của cậu à?"
Biểu cảm cô hơi lúng túng.
"Xin lỗi... Tôi tưởng dì Vương để ở đây..."
Giọng nói càng lúc càng nhỏ vì xấu hổ.
"Dù là dì Vương để ở đây thì cũng không phải đồ của cô."
Thiếu niên dựa vào khung cửa, đáy mắt mang theo vài phần châm chọc hờ hững.
"Không hỏi mà tự lấy thì gọi là ăn trộm. Sao? Mẹ cô không dạy à?"
"Giang Hành Diệp!"
"Hay là cô với mẹ cô đều nghĩ rằng chỉ cần bước chân vào nhà này thì đồ trong nhà muốn lấy gì cũng được?"
Cô gái mím môi, rõ ràng đang cố nén giận. Hít sâu một hơi, cô đặt cốc mì lên bàn.
"Nếu đây là của cậu thì tôi trả lại. Yên tâm, tôi vừa mới pha xong, còn chưa ăn miếng nào. Ngày mai tôi cũng sẽ mua một cốc khác trả lại cho cậu... Xin lỗi."
Chậc, tủi thân thật.
Giang Hành Diệp bước tới, nhấc cốc mì lên. Đôi mắt đen lạnh lẽo không chút nhiệt độ, rồi thẳng tay ném vào thùng rác.
“Rầm!” Nước mì bắn tung tóe, văng lên ống quần trắng của cô gái, vết bẩn hiện rõ đến chói mắt.
Bờ vai cô khẽ run, hốc mắt đã đỏ hoe, không biết vì tức giận hay vì tủi thân.
"Tôi đã nói rồi. Không hỏi mà lấy là ăn trộm. Dù mẹ cô không dạy, chẳng lẽ giáo viên tiểu học cũng không dạy cô rằng đồ ăn trộm không phải cứ trả lại là xong?"
Khóe môi thiếu niên khẽ nhếch.
"Giấy kết hôn còn chưa đăng ký. Đến ở nhờ nhà người khác thì cũng nên học quy củ một chút. Em gái."
“...” Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống cổ áo, cô gần như cắn bật máu môi dưới.
Giang Hành Diệp cười nhạt, không thèm nhìn cô thêm. Hắn lên lầu lấy điện thoại, khoác áo khoác rồi đi ra ngoài tìm đồ ăn.
Mì ăn liền cậu chỉ ăn vị bò hầm, chiều nay còn cố ý mua để sẵn. Kết quả lại bị người khác động vào. Tâm trạng có hơi tệ.
Đêm đã khuya, ngoài đường gần như chẳng còn ai.
Đói thì rất đói, nhưng lại chẳng muốn ăn đồ khuya. Giang Hành Diệp nhìn quán nướng phía trước rồi nhìn sang cửa hàng tiện lợi FamilyMart.
Suy nghĩ một lúc, cuối cùng nhấc chân bước đi.
Thôi, đến quán net gọi một ly cà phê vậy. Không biết hôm nay còn có giò heo không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

