Có lẽ vì nhận được tin bản thảo được duyệt nên tâm trạng quá tốt, thần kinh cũng trở nên dễ chịu với mọi thứ.
Bởi vậy, mặc cho bên ngoài cửa sổ vẫn không ngừng vang lên tiếng ồn ào, chiếc "bánh quy nhân tan chảy" tên Sơ Nguyện đêm đó vẫn ngủ ngon ngoài dự liệu.
Thậm chí còn mơ một giấc mơ rất đẹp.
Trong mơ, sau giờ tan học cô đi bộ về nhà. Khi đi ngang qua bờ sông, cô nhìn thấy một thiếu niên đang đứng trên lan can. Gió lớn thổi vù vù, cậu cứ lảo đảo như sắp rơi xuống bất cứ lúc nào.
Sơ Nguyện hoảng hốt, vội vàng chạy tới kéo cậu xuống khỏi lan can. Hai người cùng ngã xuống đất.
Thiếu niên ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt quen thuộc như bước ra từ truyện tranh. Đôi mắt đen nhánh, không chút cảm xúc, giống hệt Khương Qua ở tiệm net nhà cô.
"Cậu không lạnh sao?"
Ánh mắt cậu hờ hững dừng trên đôi chân lấm lem bụi đất của cô.
"Sao lại không đi giày?"
Lúc ấy Sơ Nguyện mới nhận ra, vì vội cứu người mà cô đã làm rơi cả giày. Cô bất giác nhíu mày, có chút buồn rầu.
"Cậu là người tốt."
Rõ ràng đang nói lời khen, nhưng thiếu niên vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm. Giọng nói mơ hồ như sắp bị gió cuốn đi.
"Tặng cậu cái chậu châu báu này, coi như quà cảm ơn."
Dứt lời, cậu lập tức hóa thành một làn khói mỏng, "vèo" một cái bay mất. Sơ Nguyện ôm chiếc chậu châu báu đầy khó hiểu về nhà, tiện tay bỏ một chiếc giò heo vào trong.
Đợi uống xong cốc sữa rồi quay lại xem, bên trong vậy mà đã biến thành... hai chiếc giò heo.
Trời ơi! Cô vui đến phát điên, ngồi bệt xuống đất, ôm giò heo gặm ngon lành.
Ăn hết một cái lại mọc ra một cái, ăn hết một cái lại mọc ra một cái. Như thể không bao giờ ăn hết được.
Thế là cô cứ gặm mãi, gặm mãi…cho đến khi trời hửng sáng.
"Sơ Nguyện, Sơ Nguyện, dậy đi nào. 6h10 rồi, không dậy là muộn học đấy. Sơ Nguyện?"
Cô bé dụi mắt ngồi dậy trên chiếc giường nhỏ. Mất gần 3 phút mới nhận ra vhậu châu báu và giò heo chỉ là một giấc mơ.
Chương Ý đứng trước mặt, bật cười xoa đầu cô.
"Không ngờ em ngủ ngon thật đấy. Được rồi, mau dậy vệ sinh cá nhân đi, 6h10 rồi. Lát nữa còn phải xếp hàng mua bữa sáng nữa."
"...Dạ."
Chương Ý trực ca đêm nên giờ này với cô chẳng khác nào nửa đêm, đương nhiên cô không ăn sáng.
Sau khi hâm cho Sơ Nguyện một cốc sữa nóng, cô liền ngáp ngắn ngáp dài tựa vào quầy bar, chờ người đến đổi ca.
Bảy giờ kém hai mươi vào học, từ nhà đến trường mất khoảng 15 phút đi bộ.
Sơ Nguyện dùng tốc độ nhanh nhất đánh răng, rửa mặt, thay quần áo, đeo cặp, ôm cốc sữa nóng rồi tất tả chạy sang cửa hàng tiện lợi FamilyMart bên cạnh mua một chiếc bánh dứa và một hộp phô mai.
Có lẽ vì trong mơ đã gặm giò heo cả đêm nên bây giờ quai hàm cô vẫn đau âm ỉ, chỉ muốn ăn thứ gì đó thật mềm.
Trước khi ra khỏi tiệm net, cô theo thói quen nhìn sang bàn đối diện, đã trống không. Khương Qua đi từ lúc nào không biết. Hôm qua còn thấy cậu làm bài tập, chắc vẫn đang học cấp ba.
Học sinh cấp ba tối nào cũng thức khuya như vậy. Sáng hôm sau thật sự dậy nổi sao?
...Không biết nữa.
Sáng nay FamilyMart rất đông, đến khi Sơ Nguyện vừa ngậm miếng bánh dứa ngồi xuống chỗ thì chuông vào học cũng đúng lúc vang lên.
Vừa khéo.
Bạn cùng bàn Hứa Lộ Lộ lập tức túm lấy tay áo cô như muốn lấy mạng.
"Nguyện Nguyện! Mau, bài kiểm tra Toán! Sáng nay tao mới phát hiện làm nhầm đề! Tao chết mất!"
Sơ Nguyện lấy bài ra đưa cho cô.
"Không sao đâu. Tiết đầu là tự học tiếng Anh. Catherine yêu dấu chắc còn đang ở văn phòng trang điểm, chưa xuống đâu."
"Tao không sợ Catherine. Tao chỉ sợ lát nữa Trương Tư Đình nổi điên thôi."
Vừa dứt lời, lớp trưởng môn Toán - Trương Tư Đình đã ôm tập bài bước tới. Hai mắt đỏ hoe, giọng điệu cực kỳ khó chịu.
"Nộp bài tập!"
"Tiểu tiên nữ xinh đẹp, chờ mình 10 phút được không? Lát nữa mình tự mang lên cho cậu."
"Tiểu tiên nữ cái gì mà tiểu tiên nữ? Hai ngày trước đã giao bài rồi, sáng nay mới cuống cuồng chép. Có thời gian nịnh nọt thì sao không chịu làm bài?"
"Hôm nay cậu ấy uống nhầm thuốc nổ à?"
"Còn thảm hơn." Hứa Lộ Lộ vừa chép bài vừa thì thầm buôn chuyện. "Trần Tuệ bảo tối qua cậu ấy tỏ tình bị từ chối. Gấp 999 con hạc giấy tặng người ta, kết quả đối phương ném luôn vào đống than để nướng khoai. Nướng xong còn hỏi có muốn ăn không. Cậu ấy khóc cả đêm luôn, cậu nhìn mắt sưng lên là biết."
"...Cách từ chối cũng sáng tạo thật."
"Bình thường thôi. Là Giang Hành Diệp mà."
Nghe giọng điệu của Hứa Lộ Lộ, Sơ Nguyện cảm thấy hình như mình đáng lẽ phải biết người này. Thế là cô cố lục lọi trí nhớ.
Nhưng nghĩ mãi…vẫn không nhớ nổi.
"Cậu biểu cảm gì thế? Đừng nói là cậu không biết Giang Hành Diệp nhé?"
"Mình... phải biết sao?" Sơ Nguyện bắt đầu nghi ngờ bản thân. "Học lớp nào vậy? Biết đâu nghe tên lớp mình sẽ nhớ."
"...Không phải trường mình. Trường bên cạnh."
"Trường Thập Tam Trung?"
"Trường Nhất Trung." Hứa Lộ Lộ vừa trợn mắt vừa tiếp tục chép bài. "Thật sự chưa nghe bao giờ à? Giang Hành Diệp đó! Năm ngoái lúc cậu ấy vô địch thế giới, cả thành phố đều đưa tin. Còn phá luôn kỷ lục thế giới của vận động viên trẻ. Đẹp trai như thế mà cậu cũng không nhớ?"
Sơ Nguyện cố nhớ lại, hình như đúng là từng có một người như vậy. Năm đó giành chức vô địch môn thể thao nào đó, trường số Một còn treo băng rôn chúc mừng.
Nhưng tên là gì, trông ra sao… Đã hơn nửa năm rồi, sao cô còn nhớ nổi.
"Không phải chứ? Hồi đó tiết thuyết trình tiếng Anh của Trương Tư Đình còn lấy cậu ấy làm chủ đề, chiếu cả đống ảnh luôn..." Hứa Lộ Lộ vỗ trán. "À đúng rồi, lúc ấy cậu nghỉ bệnh hơn nửa tháng. Đến khi quay lại thì cậu ấy đã tuyên bố giải nghệ rồi, quay về trường học."
"...Là vì chấn thương à?"
"Ai mà biết. Nghe nói huấn luyện viên, đồng đội với cả ban giám hiệu trường số Một đều khuyên cậu ấy, nhưng cậu ấy nhất quyết giải nghệ. Hỏi lý do thì chỉ bảo... chơi súng chán rồi. Hồi đó còn lên cả tin tức, trên mạng chửi dữ lắm, bảo cậu ấy vô trách nhiệm, phụ lòng quốc gia đào tạo các kiểu."
Nói đến đây, Hứa Lộ Lộ lại nhìn cô như nhìn sinh vật lạ.
"Nguyện Nguyện, cậu sống ở thời nguyên thủy hả? Chuyện lớn thế cũng không biết? Hay mỗi ngày làm xong bài tập thì chỉ có vẽ, vẽ rồi lại vẽ?"
"...Chắc cũng gần như vậy."
"Mình thật sự chịu cậu."
Sơ Nguyện hơi tủi thân. Cô chẳng hiểu vì sao chỉ vì không biết một vận động viên mà lại bị bạn thân nhìn bằng ánh mắt "không thể cứu nổi".
Nhưng trí nhớ của cô vốn chẳng tốt. Mấy chuyện bát quái không liên quan đến mình, nghe xong vài phút là quên sạch.
Tiết tự học buổi sáng vừa kết thúc, cô đã quên béng cậu thiếu niên vừa đẹp trai, vừa ngầu, vừa kiêu ngạo, vừa tùy hứng mà Hứa Lộ Lộ nhắc đến.
Thay vào đó, cô bắt đầu suy nghĩ xem phải làm sao mới có thể tranh thủ lúc thầy Vật lý không để ý để lén vẽ storyboard.
Đẹp trai hơn cả Sakata Gintoki được sao? Ngầu hơn cả Doraemon chắc? Mà dù có đẹp thật… Có đẹp bằng anh trai Khương Qua ở tiệm net nhà cô không?
Sơ Nguyện đâu phải chưa từng gặp người đẹp. Hơn nữa, đem 999 con hạc giấy con gái gấp tặng đi ném vào đống than nướng khoai...
Thế nào cũng là hành vi rất thiếu lịch sự.
Đầu bút của cô khựng lại, trên tờ giấy trắng xuất hiện một người que, bên cạnh còn ghi thêm mấy dòng.
Trương Tam. Phản diện số một.
Đẹp mã nhưng chỉ hăng hái được ba phút, làm việc thiếu lễ phép. Ném pháp khí nữ phụ tặng vào lửa để nướng khoai, khiến nữ phụ hoàn toàn hắc hóa…
Hôm nay Sơ Nguyện đi học với tâm trạng rất vui. Bởi vì hôm nay là thứ Sáu, hai tiết cuối buổi chiều đều là tự học. Bài tập đã làm xong hết veo. Cô đeo chiếc cặp gần như trống trơn về nhà, dự định cuối tuần sẽ vẽ bản thảo thật đã.
Đã có chuyện vui như vậy, đương nhiên phải tự thưởng. Đúng lúc đầu phố mới mở một quán ăn Nhật. Sơ Nguyện bước vào, gọi một bát mì nước hầm xương heo, một đĩa sushi cá ngừ và năm cuộn trứng phô mai.
Ông chủ nhìn vóc người nhỏ nhắn của cô, tốt bụng nhắc:
"Con gái à, phần ăn ở quán chú hơi nhiều đấy."
Cô bé cười tươi.
"Không sao đâu ạ, cháu ăn hết."
Sức ăn của Sơ Nguyện vốn lớn hơn con gái bình thường một chút, chính cô cũng rất khó hiểu. Ăn nhiều như vậy mà vẫn chẳng cao thêm được phân nào.
Có lần cô còn gan to bằng trời, trong ba ngày uống hết một lọ viên canxi, dọa ba cô suýt ngất, nửa đêm phải đưa thẳng vào bệnh viện kiểm tra.
May mà cuối cùng chẳng sao cả, vẫn khỏe mạnh sống đến tận bây giờ. Từ đó Sơ Nguyện hiểu ra một đạo lý, có những chuyện không phải cứ cố là được.
Không cao lên được thì vẫn là không cao lên được. Có uống bao nhiêu canxi cũng vô ích. Nhiều lắm là chết trước khi cao thêm.
Ví dụ như bây giờ, không mang ví thì chính là không mang ví. Cho dù cô ăn chậm đến đâu, ngồi lì bao lâu...
Tiền và điện thoại cũng không thể tự bay từ nhà vào túi cô được.
Sơ Nguyện hút sợi mì cuối cùng với tốc độ chậm nhất. Đôi mắt to tròn đầy vẻ tuyệt vọng, bắt đầu đau khổ suy nghĩ. Hay mượn tiền người tốt bụng xung quanh?
Nhưng ngoài việc người ta có chịu cho cô mượn hay không, thì lúc này trong quán ngoài cô ra cũng chỉ còn đúng một vị khách.
Ở phía sau bên phải cô là một cậu bé thấp thấp, đang ôm điện thoại chơi Vương Giả Vinh Diệu. Bộ đồng phục trên người cậu bé trông rất quen. Em họ đang học lớp Ba của cô cũng mặc y hệt như vậy mỗi lần sang tiệm net nhà cô chơi.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Sơ Nguyện vẫn không thể mặt dày đi vay tiền... một học sinh tiểu học.
Hay là…Xin chủ quán cho ghi nợ? Cô ngẩng đầu nhìn về phía bếp mở.
Ông chủ và bà chủ đang cãi nhau om sòm. Một người cầm xẻng, một người cầm dao phay. Tiếng cãi vã xuyên cả lớp kính vẫn nghe rõ mồn một.
Sơ Nguyện chống cằm, nghiêm túc suy nghĩ. Nếu bây giờ cô bước tới xin ghi nợ, thì sẽ bị ông chủ đập bằng xẻng trước…Hay bị bà chủ chém bằng dao phay trước?
Suy nghĩ mãi không ra đáp án. Cuối cùng chỉ đành kết luận - mình đúng là thảm quá.
Thấy hai người càng cãi càng dữ. Thậm chí cô còn nảy ra ý định… Hay là chạy về nhà lấy tiền trước, rồi phi thật nhanh quay lại trả?
May mà ngay giây sau, tiếng chuông gió nơi cửa quán vang lên, kịp thời ngăn bước chân đang chuẩn bị tiến về phía con đường phạm pháp của cô.
Sơ Nguyện theo bản năng nhìn về phía cửa, cô khựng lại. Hai giây sau, đôi mắt lập tức sáng bừng.
— Cô nhìn thấy... chiếc chậu châu báu của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

