“Nói ra thì, ba tôi hồi còn trẻ là huấn luyện viên bắn súng. Nhưng ông ngoại tôi rất giàu, lại chỉ có mình mẹ tôi là con gái, nên ba tôi coi như ở rể.”
“Ông ta nhòm ngó tài sản của mẹ tôi, vừa bất tài vừa cực kỳ tự ti. Mỗi ngày mẹ ra ngoài làm việc, ông ta đều ở nhà ngược đãi tôi, lấy bàn giặt đánh tôi, dùng những lời độc địa hành hạ tôi, còn cầm súng dọa nạt, khiến tôi sống trong bóng tối suốt một thời gian dài, suýt nữa mắc chứng trầm cảm.”
“Sau này ông ngoại mất, ba tôi thấy thời cơ đã đến nên bắt đầu từng bước mưu tính chiếm đoạt tài sản của mẹ tôi. Một mặt ông ta nuôi nhân tình bên ngoài, hy vọng sinh thêm một đứa con trai.”
“Về sau, nhân tình của ông ta thật sự không chịu nổi cảnh không danh không phận nữa, nhân lúc mẹ tôi nằm viện đã chạy đến khoe khoang, chọc tức mẹ tôi đến chết. Sau đó bà ta thuận lợi dắt theo đứa con gái riêng và đứa con trai còn trong bụng bước vào nhà tôi.”
“Không khéo là trước khi mất, mẹ tôi đã lập di chúc, để lại toàn bộ gia sản cho tôi. Thế nên bây giờ, ngày nào bọn họ cũng nghĩ xem phải làm sao để giết tôi, hòng chiếm lấy số tài sản ấy.”
“Mẹ kế bày mưu, ba tôi ra tay thực hiện. Hết bỏ độc vào thức ăn của tôi, lại phá phanh xe, thậm chí còn giấu kim dưới gối. Nếu không phải tôi đủ cẩn thận, có khi bây giờ đã mất mạng rồi.”
“Vì vậy tôi rất ít khi về nhà, chỉ có thể lang thang ở tiệm net. Tâm nguyện lớn nhất mỗi ngày chỉ là được sống khỏe mạnh, bình an. Còn ba tôi với mẹ kế thì cũng gặp báo ứng. Mẹ kế sảy thai, sau này rất khó mang thai lại. Thế là bây giờ ba tôi ngày nào cũng phát điên nhắn tin gọi điện cho tôi, hy vọng hàn gắn quan hệ cha con.”
“Nhưng cậu cũng biết đấy, gương vỡ khó lành, nước đổ khó hốt.”
Sơ Nguyện cầm bút vẽ, ngồi sau giá vẽ, trợn tròn mắt nhìn cậu, cảm giác như vừa nghe xong một bộ phim kỳ ảo.
“B... bỏ độc vào thức ăn của cậu, phá phanh xe, còn giấu kim dưới gối cậu nữa á?”
“Ừ.”
“Sao lại có thể như vậy được?” Sơ Nguyện cảm thấy thế giới quan của mình sắp sụp đổ.
“Hổ dữ còn chẳng ăn thịt con, ba cậu sao lại có thể giấu kim dưới gối cậu chứ! Đây là... đây là...”
Cô nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng khó khăn thốt ra một câu:
“Đây là phạm pháp!”
Giang Hành Diệp lười biếng tựa vào sofa, không đáp.
“Chuyện nghiêm trọng như vậy, sao cậu không báo cảnh sát?”
“Báo cảnh sát thì có ích gì?” Hắn cười nhạt, đôi mắt dài hẹp lộ ra vài phần mỉa mai.
“Phim truyền hình với tiểu thuyết chẳng phải đều nói rồi sao? Trên đời này có rất nhiều vụ giết người mãi mãi không được phơi bày ra ánh sáng, cảnh sát cũng chẳng quản được.”
Trong đầu Sơ Nguyện lập tức hiện lên hàng loạt nam chính bá đạo tổng tài trong những bộ truyện báo thù mà cô từng đọc: "Cố Thừa Trạch rút máu phá thai", "Lục Thiệu Nam mổ bụng cắt cổ tay", "Thẩm Diệc Hàn bị bẻ gãy chân rồi hạ độc"...
Trời ơi. So với Khương Qua đáng thương, nỗi phiền não kiểu "lén vẽ tranh vì áp lực học hành" của cô đúng là quá nông cạn.
Hóa ra thế giới này thật sự rất nguy hiểm. Chỉ vì cô quá bình thường nên mới chưa từng nhìn thấy những góc tối được che giấu ấy.
Từ đầu đến cuối, Sơ Nguyện chưa từng nghi ngờ tính chân thật trong câu chuyện của hắn.
Có lẽ bởi vì lúc kể chuyện, Giang Hành Diệp vẫn luôn mang vẻ mặt bình thản, đôi mắt đen sâu thẳm không để lộ chút cảm xúc nào, càng khiến người ta cảm thấy đau đớn và bi thương hơn.
Hơn nữa, Sơ Nguyện không sao tin nổi trên đời lại có người đem câu "Tôi cũng không có mẹ" ra làm trò đùa.
Nhìn đôi mắt lạnh nhạt nhưng trong trẻo của Khương Qua, cô biết hắn nhất định không phải loại người như vậy.
“Cậu... vậy sau này...” Cô bé ngập ngừng, cẩn thận hỏi:
“Sau này cậu định làm thế nào?”
“Không biết.” Giang Hành Diệp xoa xoa giữa mày, giọng nói nhuốm vẻ mệt mỏi.
“Đi đến đâu hay đến đó thôi.”
“Hay là... cậu xin ở nội trú đi!”
Giọng nói mềm mại bỗng cao lên, mang theo sự nghiêm túc chưa từng có.
Giang Hành Diệp khẽ ngước mắt, liền thấy cô gái nhỏ mở to đôi mắt sáng long lanh, chăm chú nhìn mình. Mỗi sợi lông mi đang khẽ run đều tràn ngập sự đồng cảm và lo lắng chân thành.
“Cậu xin ở nội trú trước đi, đừng về nhà nữa. Sau đó chăm chỉ học hành, thật sự thật sự chăm chỉ ấy. Thi đại học vào một trường thật tốt, thật xa nhà. Học tài chính cũng được, quản trị cũng được, dù thế nào cũng phải cách người nhà cậu càng xa càng tốt. Như vậy sau này cậu mới có thể dựa vào năng lực của mình để bảo vệ số tiền mẹ cậu để lại.”
Hắn hơi khựng lại. Sơ Nguyện nghĩ ngợi thêm rồi nói tiếp:
“Tôi cũng không biết ở chỗ các cậu, đọc sách có thật sự hữu dụng hay không. Nhưng ít nhất, nếu cậu học hành tử tế, dù một ngày nào đó tài sản thật sự bị người khác cướp mất, cậu vẫn có thể dựa vào kiến thức và bằng cấp để tự nuôi sống bản thân, đúng không?”
“Được sống mới là điều quan trọng nhất!”
“Bây giờ cậu vẫn còn nhỏ, chưa đủ sức đối đầu với những người hại mình. Cậu phải biết nhẫn nhịn, chờ đến khi bản thân đủ mạnh rồi mới đường đường chính chính trả thù họ. Nhưng quan trọng nhất là tuyệt đối không được chán nản, không được đánh mất niềm tin và dũng khí sống!”
“Chính vì cậu phải vượt qua những cửa ải còn khó khăn hơn người bình thường, nên cậu càng phải cố gắng gấp bội. Cậu hiểu không?!”
Hiểu cái gì?
Giang Hành Diệp nhìn cô thật lâu, không nói gì, trong ánh mắt dường như thoáng hiện chút hoang mang.
“Sao thế?”
Bị hắn nhìn đến mức căng thẳng, Sơ Nguyện nhỏ giọng hỏi.
“Cậu lo cậu không làm được sao? Hay là có chuyện gì khó nói? Nếu không ngại thì cứ kể cho tôi nghe, biết đâu tôi có thể giúp cậu nghĩ cách.”
Sao lại có thể ngây thơ như vậy chứ. Ngây thơ, ngốc nghếch, đầy khí chất tuổi trẻ, lại chẳng có chút khả năng phán đoán hay đề phòng nào.
“Cậu không sợ tôi lừa cậu à?”
Giang Hành Diệp nhướng mày, trong mắt lộ ra vài phần tò mò.
“Lừa tôi?” Sơ Nguyện ngẩn người.
“Cậu lừa tôi làm gì? Còn bịa ra câu chuyện như vậy nữa... Chẳng lẽ cậu thích tôi, muốn tôi chú ý đến cậu sao?”
“...” Đúng thật.
Đến chính Giang Hành Diệp cũng cạn lời. Rốt cuộc hắn nổi hứng gì mà lại bịa ra một câu chuyện như thế để lừa người?
“Cậu... không lừa tôi đâu nhỉ?”
Thấy hắn mãi không đáp, Sơ Nguyện nheo mắt đầy cảnh giác.
“Nếu cậu thật sự lấy chuyện mẹ cậu... ra để lừa người thì tôi sẽ thấy cậu... cực kỳ không có phẩm chất.”
Đến cả dọa người mà cũng chẳng có chút uy lực nào.
“Yên tâm.” Giang Hành Diệp cong môi.
“Tôi thật sự không có mẹ. Với cả chuyện ba tôi bị báo ứng, không sinh nổi con trai cũng là thật. Chỉ là vài chi tiết nhỏ được thêm thắt chút ít vì cảm xúc cá nhân thôi.”
Chút ít ấy đã được "gia công nghệ thuật" đến mức chẳng còn giống hiện thực nữa.
“Ồ... vậy thì tốt.” Sơ Nguyện thở phào nhẹ nhõm.
Một lúc sau cô mới thấy câu đó hình như không ổn lắm, vội vàng nhìn hắn.
“Cậu hiểu ý tôi chứ? Tôi tuyệt đối không có ý cười trên nỗi đau của cậu đâu.”
“Hiểu.”
Vậy thì tốt, Sơ Nguyện lại thở phào lần nữa.
“Rè... rè...” Chiếc điện thoại trên sofa đột nhiên rung liên tiếp. Là điện thoại của Khương Qua.
Nhưng hắn dường như chẳng có ý định cầm lên xem, chỉ nhíu mày nhìn chằm chằm trần nhà, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì.
“Khương Qua, điện thoại cậu reo kìa.”
“Ừ, tôi biết.”
Nửa phút trôi qua.
“Khương Qua, điện thoại cậu reo lâu lắm rồi.”
“Cậu cứ vẽ đi, đừng để ý.”
Nhưng lại thêm một phút nữa trôi qua. Cuối cùng Sơ Nguyện vẫn không nhịn được, đặt bút vẽ xuống, khẽ thở dài.
“Bạn học Khương Qua, điện thoại cậu thật sự cứ rung mãi không ngừng.”
Tiếng rung dồn dập đến mức không thể xem như không nghe thấy, càng khiến cô không cách nào tập trung vẽ tiếp được.
Giang Hành Diệp cuối cùng cũng dời ánh mắt khỏi trần nhà, khẽ nhíu mày, nhặt điện thoại lên nhìn màn hình.
—— Vô số tin nhắn, đều đến từ cùng một người.
Người kia như phát điên, từ ba phút trước đến giờ vẫn nhắn liên tục không ngừng, hết tin này đến tin khác, cứ như thể nếu hắn không trả lời thì sẽ không chịu dừng lại. Cậu thiếu niên cười khẩy một tiếng, trực tiếp chặn luôn số điện thoại đó.
Hắn đứng dậy: "Chắc tôi phải đi trước."
Sơ Nguyện dè dặt liếc điện thoại của hắn một cái: "Là... người nhà cậu sao?"
"Ừ."
"Vậy thì... cậu nhất định phải cẩn thận nhé."
Cô bé nghĩ nghĩ rồi bổ sung:
"Dù thế nào đi nữa, mạng sống vẫn là quan trọng nhất."
Giang Hành Diệp cong môi cười: "Yên tâm."
Hắn hất cằm về phía tấm bảng vẽ bị cô đè dưới khuỷu tay.
"Bức tranh của cậu... xong chưa?"
"Hả? À..."
"Cho tôi xem được không?"
"Cái này thì..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)