Thiếu niên giơ tay, nhẹ nhàng rút tờ giấy vẽ ra khỏi khuỷu tay cô.
Tranh vẽ rất đẹp. Phòng khách không lớn không nhỏ, một chiếc sofa gỗ, ánh đèn sáng trưng, dưới đất đổ xuống vài mảng bóng.
Nét vẽ đan xen, tỷ lệ chuẩn xác, còn được tô màu. Màu nước dưới nét cọ tự nhiên mang theo vài phần cảm giác nghệ thuật. Ánh sáng, mảng tối, bố cục, còn có màu sắc. Tất cả đều rất đẹp.
—— Chỉ là không có người.
Cô chỉ vẽ sofa, bức tường, ánh đèn và nửa chiếc bàn trà.
Giang Hành Diệp ngước mắt, vẻ mặt bình thản. Bỗng nhiên cảm thấy khoảng thời gian vừa rồi mình cố giữ nguyên tư thế không nhúc nhích, tất cả đều thành công cốc.
"Vốn dĩ tôi định vẽ cậu ngay sau đó."
Sơ Nguyện chột dạ giải thích:
"Nhưng cậu đột nhiên kể chuyện cho tôi nghe, tôi mải nghe nên quên mất..."
"..."
"Nếu không cậu nằm lại đi, tôi chụp một tấm ảnh rồi về từ từ vẽ? Cậu yên tâm, tôi vẽ người nhanh lắm, lần sau cậu đến quán net là tôi chắc chắn đã vẽ cậu vào rồi."
"..."
"Sao cậu cứ không nói gì thế? Cậu có thể phản hồi một chút được không? Không thì tôi cũng chẳng biết cậu đồng ý hay không."
Giang Hành Diệp thở dài nặng nề:
"Không cần."
Hắn cuộn tờ giấy vẽ trong tay thành một cuộn nhỏ.
"Cứ để vậy đi, cũng rất có ý cảnh."
"Thật sao?"
"Cậu nghĩ xem?"
"... Vâng."
Thiếu niên cầm cuộn tranh đi đến cửa. Đang định mở cửa thì chợt nhớ ra điều gì, bèn quay người lại. Dưới ánh mắt đầy khó hiểu của cô gái nhỏ, hắn móc từ trong túi ra một cây xúc xích cay.
Vệ Long Kiss-Burn.
Một cây ngắn cũn, to bằng ngón tay, vỏ màu xanh lá, vị nước mạch nha.
Sơ Nguyện chớp chớp mắt, đối phương giơ tay, trực tiếp nhét cây xúc xích vào chiếc mũ của cô.
"Này, cho cậu đấy, coi như tín vật vì cậu đã giúp tôi một chuyện."
"Tín vật?"
“Ừ.” Thiếu niên bình thản đáp:
"Vậy thế này đi. Trong tay tôi cũng có chút tiền nhàn rỗi. Nếu sau này cậu có thứ gì muốn mua, hoặc người thân mắc bệnh nặng cần tiền chữa trị gấp thì có thể đến tìm tôi. Tôi cho cậu mượn xoay vòng, không lấy lãi."
"... Tiền nhàn rỗi?"
Giang Hành Diệp nhìn lướt qua căn phòng đầy đồ nội thất gỗ đỏ, cảm thấy điều kiện này dường như cũng chẳng đáng tin lắm.
Nhưng hôm nay hắn đã nói quá nhiều rồi. Đây gần như là lần nhiệt tình, kiên nhẫn và chân thành nhất trong đời hắn.
Chiếc điện thoại trong túi vẫn không ngừng rung lên, chắc là đối phương đã đổi sang số khác để tiếp tục quấy rầy.
"Tóm lại, nếu cậu có nguyện vọng gì thì cứ đến trường Nhất Trung tìm tôi. Cậu tùy tiện kéo ai đó lại, bảo muốn gặp Giang ca là họ sẽ biết. Nể mặt tín vật này, chỉ cần không phải nguyện vọng quá đáng thì Giang ca đều sẽ miễn phí giúp cậu thực hiện một lần."
“...” Sơ Nguyện mờ mịt "A?" một tiếng.
Nhưng đối phương chẳng nói thêm gì nữa, kéo cửa rồi sải bước rời đi. Cô đứng ngẩn người tại chỗ, rất lâu sau mới hoàn hồn, đưa tay lục trong chiếc mũ lấy cây xúc xích ra.
Ơ? Linh tinh gì thế này.
Một cây xúc xích cay Vệ Long vị nước mạch nha, loại 5 hào mua được 2 cây, nhà máy sản xuất hàng loạt, siêu thị nào cũng có bán...
Cũng có thể làm tín vật sao? Không hiểu nổi.
Cô dụi dụi mắt, tiện tay nhét cây xúc xích vào túi.
Bạn học Khương Qua quả thật rất may mắn.
Vừa mới bước ra khỏi cửa quán net chưa được bao lâu, từ cửa sổ tầng hai chỉ vừa kịp nhìn thấy bóng hắn khuất ở góc phố thì ngay giây tiếp theo, chủ nhiệm giáo dục đã dẫn theo mấy thầy cô giáo hùng hổ quay lại "tam tiến cung", tiếp tục lùng sục những con cá lọt lưới.
Lúc ấy thực ra cũng đã tính là sáng rồi, dù sao chiếc đồng hồ trên tường cũng đã lặng lẽ chỉ 4 giờ rưỡi.
Một đêm này, Sơ Nguyện trải qua quá nhiều chuyện.
Nghe xong một câu chuyện ly kỳ đến khó tin, tâm trí tiêu hao quá lớn. Vừa tiễn Khương Qua đi, cô liền lê bước xuống phòng quản lý tầng dưới, ngã đầu xuống là ngủ ngay.
Mặc cho bên ngoài ồn ào náo nhiệt đến mức nào cũng không bị đánh thức. Mãi đến 9 giờ sáng hôm sau, cô mới bị hàng loạt cuộc gọi liên tục của chị họ làm tỉnh.
Cô mơ mơ màng màng sờ điện thoại dưới gối.
"A lô?"
"Sơ Nguyện! Mau mang ngay bộ tài liệu ôn tập lần trước chị đưa em đến đây! Nhanh lên! Chị sắp chết rồi a a a!"
Sơ Nguyện ngồi dậy, dụi mắt:
"Em mang đến đâu trả chị? Chị đang ở nhà à?"
"Không không không! Đến cổng trường Nhất Trung! Chị đang chờ em ở cổng trường! Mau lên! 10 giờ bọn chị bắt đầu học bù rồi, không có bộ tài liệu đó chị chết chắc!!!!"
...
10 phút sau.
Một Sơ Nguyện vốn đáng lẽ được hưởng một cuối tuần yên bình, giờ đây vừa ngáp liên tục vừa đứng ở trạm xe buýt chờ xe.
Tháng 12, không khí hơi se lạnh.
Nơi nào có ánh nắng thì bụi mịn lơ lửng khắp nơi, hòa cùng từng nhịp hô hấp, khiến luồng khí càng thêm lạnh buốt. Thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, còn có thể thấy vài dải mây mỏng vắt ngang nền trời xanh nhạt.
9 giờ sáng thứ Bảy, đúng lúc cao điểm học sinh đi học thêm.
Từng tốp học sinh vội vã đến lớp, vậy mà hôm nay xe buýt lại chậm chạp như rùa bò, khiến hầu như trạm nào cũng chật kín người.
Đừng nói đến chuyện ung dung ngồi trên ghế dài ở trạm. Đến cả đứng còn chẳng có chỗ. Sơ Nguyện khó khăn lắm mới lôi được điện thoại từ trong cặp ra xem giờ.
Thế nhưng vừa cử động, một nhúm lông trên chiếc mũ đã bị chen đến xù cả lên. Mùi tóc lâu ngày chưa gội hòa với mùi bánh quy tràn ngập trong mũi.
Khó chịu vô cùng.
Cô dời ánh mắt khỏi 3 cuộc gọi nhỡ trên màn hình, hơi nghiêng đầu, vừa lúc nhìn thấy cô gái bên cạnh đang ăn bánh quy soda. Vừa nhai đầy mùi hành, vừa trò chuyện với bạn.
Mỗi lần mở miệng, vụn bánh lại lả tả rơi lên chiếc áo hoodie của cậu nam sinh đứng phía trước.
Tội nghiệp thật, Sơ Nguyện thầm thở dài thay cậu ta. Đáng tiếc đối phương hoàn toàn không hay biết.
Nhưng chính mùi bánh quy cùng đống vụn bánh kia lại khiến cô thấy bụng réo lên. Vì ra khỏi nhà quá vội, cô còn chưa ăn sáng.
Lúc này bụng đã đói cồn cào, cô sờ sờ túi áo.
Không có gì cả, chỉ có một cây xúc xích cay.
Vệ Long Kiss-Burn.
Một cây ngắn cũn, vỏ màu xanh lá, vị nước mạch nha. Thôi vậy, xúc xích cay thì xúc xích cay. Con người lúc đói vốn chẳng kén ăn.
Cô xé bao bì, nhét vào miệng, nhai, nuốt. Ăn sạch sẽ không còn một mẩu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)